(Hồng Môn yến nguyên là bữa tiệc Hạng Vũ mời Lưu Bang đến định giết, nhưng cuối cùng lại mềm lòng và để Lưu Bang chạy mất. Ý nói bữa tiệc mà chủ nhà đặt sẵn mai phục muốn hại khách.)
Bạch Tố Xa đặt bát tổ yến lên bàn, thản nhiên nói: “Ồ? Ngoài Tiểu Hồng ra, Đông công chúa cũng đổi cách khác để thử xem ta rốt cuộc có phải là nội gián khiến Thanh Sơn Nhai thất bại hay không à?”
Sóng mắt A Thùy khẽ lay động: “Có thể…”
Bạch Tố Xa lạnh lùng hỏi: “Ngươi cũng muốn thăm dò xem ta có phải nội gián hay không à?”
A Thùy khẽ cười: “Có khi trong lòng bọn họ, ta mới là người dễ làm nội gián nhất, chẳng qua khó nói mà thôi.”
“Vậy cũng đúng, ngươi và chúng ta vốn không chung đường.” Bạch Tố Xa thản nhiên nói: “Tốt nhất ngươi quay về quét phòng cho tôn chủ đi, đừng để hắn về không thấy ngươi lại nổi cáu.”
A Thùy gật đầu, liếc nhìn Trì Vân rồi chầm chậm rời đi.
Trì Vân thấy nàng ta đi rồi, bỗng hừ hừ nhổ nước bọt ra đất: “Bạch Ngọc Minh mà nghe được mấy câu này của ngươi, chắc chắn sẽ nổi giận tự vẫn ngay tại chỗ! Muốn giết Đường Lệ Từ á, mẹ nó nằm mơ giữa ban ngày à!”
Bạch Tố Xa vẫn không đổi sắc, lạnh lùng nói: “Mẹ ta hiền lương thục đức, khác ta một trời một vực. Ngươi tức giận có thể mắng ta, mắng mẹ ta làm gì?” Trì Vân tức đến nghẹn họng lại bị nàng sửa lưng, hiếm khi rơi vào tình cảnh đuối lý không cãi nổi thế này. Bạch Tố Xa rút Đoạn Giới Đao, ánh đao lóe lên lạnh lùng: “Vì sao ta không giết được Đường Lệ Từ? Muốn giết người đâu nhất thiết phải dùng võ công, giống như bây giờ ta muốn giết ngươi…” Nàng kề lưỡi dao sát cổ Trì Vân, nhẹ nhàng cắt ra một vệt máu: “Thì cực kỳ đơn giản.”
Trì Vân lạnh lùng nhìn nàng giống như nhìn một người điên.
Truyện được đăng tải tại watpad ChangChangyq và trang thuynguyetvien.wordpress.com
Đúng lúc này cánh cửa lại khẽ vang lên một tiếng “cạch” nhỏ, một người đi vào phòng. Dù người này bước vào nhưng Trì Vân lại không nghe thấy gì, tức là mắt thấy người này đi vào nhưng tai lại không hề cảm nhận được, âm thanh lọt vào tai chỉ là tiếng mở cửa mà thôi.
Bạch Tố Xa quay đầu lại nhìn người vừa bước vào. Người này mặc xiêm áo màu hồng, bên trên thêu hoa đào, kiểu dáng tao nhã, đường thêu tinh xảo vô cùng. Nàng đi một đôi giày thêu màu trắng đính minh châu, dáng người cao gầy mảnh khảnh, là một cô gái trẻ tuổi dung mạo vô cùng xinh đẹp. Bạch Tố Xa hờ hững nói: “Tây công chúa.”
Cô gái mặc xiêm y màu hồng đào kia khẽ gật đầu: “Đêm nay Đường Lệ Từ nhất định sẽ đến cứu kẻ này, ngươi tính thế nào?”
Bạch Tố Xa giơ Đoạn Giới Đao đang cầm trong tay lên, lưỡi đao sau khi nhuốm máu lại lóe lên tia sáng xanh lục lấp lánh dị thường: “Ta đã hạ Xuân Thủy Bích lên người kẻ này, Đường Lệ Từ chỉ cần chạm vào hắn là trúng độc ngay. Sau đó ta sẽ sắp xếp mười tám người vây giết, đợi y thoát khỏi trùng vây ta sẽ giả vờ cứu giúp rồi kết liễu y.”
Cô gái mặc áo đào không ừ hữ gì, đôi mắt sáng khẽ xoay: “Nghe nói Tiểu Hồng từng hạ thuật Dẫn Huyền Nhiếp Mệnh với y nhưng không thành công?”
Bạch Tố Xa đáp: “Ai mà biết nàng ta đã dốc hết sức chưa? Nhưng trên đời cũng có người trời sinh không hiểu âm luật thì cũng đành bó tay thôi.”
Cô gái áo đào nhận Đoạn Giới Đao từ tay nàng, liếc nhìn rồi bất ngờ nói: “Kế hoạch tối nay ngươi không cần ra tay đâu.” Nàng cất giọng nhàn nhạt pha thêm mấy phần dịu dàng: “Để ta ra tay được rồi.”
Bạch Tố Xa liếc nhìn nàng, lấy lại Đoạn Giới Đao rồi hơi khom người xuống: “Tuân lệnh công chúa.” Cô gái mặc áo đào chắp tay ra khỏi cửa, từ khi nàng bước vào phòng đến khi ra vẫn không nhìn Trì Vân lấy một cái.
“Người vừa rồi là ai?” Trì Vân vẫn nhìn chằm chằm người kia, không nhịn nổi tò mò, “Nàng ta là nam hay nữ?”
Bạch Tố Xa nhìn hắn bằng ánh mắt quái lạ: “Nàng ta giống đàn ông chỗ nào à?”
Trì Vân đáp: “Nàng ta giống hệt Nhất Đào Tam Sắc của Thất Hoa Vân Hành Khách, ta đánh với tiểu tử đó một lần rồi, đương nhiên nhận ra.”
Bạch Tố Xa ngạc nhiên hỏi: “Ngươi nói nàng ta chính là Nhất Đào Tam Sắc?”
Trì Vân trợn mắt: “Nhất Đào Tam Sắc mà ta biết là nam, còn nàng ta là nữ, có khi là anh em ruột.”
Ánh mắt Bạch Tố Xa tối dần, trầm ngâm nói: “Đó là Tây Phương Đào, Phong Lưu Điếm có Đông và Tây công chúa, Phủ Thúy là Đông công chúa, còn Tây Phương Đào là Tây công chúa… Hóa ra nàng ta chính là Nhất Đào Tam Sắc… Nhưng mà…”
Dường như trong đầu nàng phút chốc hiện lên vô vàn nghi vấn mà không trả lời được, ánh mắt thay đổi mấy lần, chậm rãi nói: “Chuyện này ngươi tuyệt đối không thể nói ra.” Nói đến đây lập tức điểm huyệt câm của Trì Vân nhanh như gió.
Đêm nay, trong đại sảnh thưởng trà của Tú Ngọc Mẫu Đơn Lâu có hai cô gái đang ngồi, một người áo trắng vấn tóc không cài trâm, một người mặc áo xanh ngọc bích đeo vòng ngọc. Cô gái áo trắng tú nhã như tiên, cô gái áo xanh thì mập như heo, một xinh đẹp một xấu xí vô cùng nổi bật, khiến những khách uống trà ngồi xung quanh đều lấm lét ngó nghiêng rồi ghé tai nhau bàn luận.
Hai người đang đợi Đường Lệ Từ, nhưng không ngờ đến khi vị khách cuối cùng rời khỏi Tú Ngọc Mẫu Đơn Lâu, trăng đã lên giữa trời mà vẫn chưa thấy mặt mũi Đường Lệ Từ đâu.
Hồng cô nương trầm ngâm nhìn nước trà trên bàn đã sớm lạnh ngắt, con heo sữa quay trước mặt Phủ Thúy giờ chỉ còn xương trắng. Lấy xương dăm xỉa răng, Phủ Thúy cười lạnh: “Không lẽ chúng ta đều tính sai cả rồi? Đối với y, Trì Vân thật ra không thể coi là mồi nhử?”
Hồng cô nương nhẹ nhàng cắn môi dưới: “Hoặc là… mồi nhử quá rõ ràng, cho nên y không dám tới? Nhưng với bản tính tự tin của Đường Lệ Từ, cũng không đến nỗi…” Nàng mới nói được một nửa đột nhiên ngẩn ra: “Không đúng, nhất định y đã tới rồi!”
Phủ Thúy ậm ừ: “Là sao?”
Hồng cô nương đứng lên: “Ta và ngươi sơ suất khinh địch, mau lên lầu xem có xảy ra chuyện gì không…”
Phủ Thúy còn chưa đáp lời thì trên lầu đã có người chạy xuống, “Hồng cô nương! Đêm nay không có ai xông vào Tú Ngọc Mẫu Đơn Lâu, nhưng mà… không thấy A Thùy đâu, trên bàn trong phòng tôn chủ còn lưu lại một bức thư…”
Phủ Thúy vươn tay ra, rõ ràng còn cách đến hai trượng, người kia chợt cảm thấy mắt mình hoa lên, lá thư trên tay đã biến mất. Phủ Thúy mở thư ra, là giấy Thủy Nhiễm Tuyết Tuyên hạng nhất. Chữ lại không quá đẹp, tuy nét bút ngay ngắn nhưng cách dùng mực và ngòi bút vẫn chưa tới, chính là chữ Đường Lệ Từ. Trên lá thư viết: “Trăng thanh gió mát, sương đọng lá sen, bên hồ Phù Dung, gặp được giai nhân. Ban mai rực rỡ, Thập Lý Hồng Đình, dưới gốc tương tư, lấy người đổi người.” Chữ Đường ký bên dưới lại vô cùng tiêu sái.
“Ta tính đi tính lại chỉ nghĩ ra y đến điểm hẹn, mà lại không ngờ y lại nhờ người lén truyền thư, dụ A Thùy ra ngoài.” Hồng cô nương nghiến răng: “Làm sao y biết nha đầu kia là… là…”
Nàng ngoảnh đầu đi, không muốn nói thêm nữa. Liễu Nhãn có tướng mạo tuyệt đẹp, còn mang khí chất âm trầm mị hoặc rất riêng, hành sự lại phóng khoáng tùy ý, khi thì dịu dàng chu đáo, khi thì lại lãnh đạm như băng, khi thì hào phóng tiêu sái, khi thì thâm trầm u uất, toàn những điểm khiến nhiều cô gái trẻ tuổi mới bước vào đời thần hồn điên đảo. Mà Liễu Nhãn lại còn tài hoa phong lưu, biết đánh đàn làm thơ, phổ thơ thành nhạc càng khiến người ta say mê như điếu đổ. Hồng cô nương xinh đẹp tâm cơ, đầy bụng kinh sách vẫn đổ gục trước Liễu Nhãn, thế mà Liễu Nhãn lại vô cớ đâm đầu u mê một người chẳng những dung mạo bình thường, lại còn không có tài năng, thậm chí bản thân còn không trong sạch, chính là gia kỹ nhà người khác, thân phận vô cùng thấp kém, bảo sao nàng không ghen ghét căm giận cho được?
Phủ Thúy cười ha hả: “Làm sao y biết nha đầu kia là người trong lòng của Tiểu Liễu? Ta thấy Đường Lệ Từ cũng là khách xem hoa, không chừng kinh nghiệm cũng rất phong phú, chỉ liếc qua cũng biết Tiểu Liễu với A Thùy có quan hệ gì, ha ha ha ha…”
Hồng cô nương mặt mũi tái nhợt, âm thầm cắn răng, cúi đầu không nói.
Phủ Thúy tặc lưỡi: ” Đáng thương cho tấm lòng một người con gái, dù người kia rõ ràng là tình địch, mà vì Tiểu Liễu ngươi vẫn phải nghĩ đủ mọi cách để đoạt nàng ta về. Thật ra trong lòng ngươi hận không thể giết chết nàng ta, thật là buồn quá thương quá đi mất.”
Hồng cô nương hạ giọng nói: “Dù sao ngươi cũng chưa từng… chưa từng…”
Phủ Thúy cười to: “Ta chưa từng si mê lang quân tuấn tú nào nên không hiểu cảm giác trong lòng ngươi à? Năm đó khi ta còn thích đàn bà, ta thích ai thì tóm người ấy về, không theo thì giết, thống khoái dứt khoát, nào có dây dưa phiền phức như vậy.”
Hồng cô nương cắn cắn môi, lờ đi không đáp, thần sắc giữa chân mày lại càng thêm uất ức.
“Mà nói chứ, vị Tây mỹ nhân kia lại đi đâu rồi?” Một cái chân ú na ú nần của Phủ Thúy gác trên ghế, thấy Hồng cô nương phiền não, gã có vẻ hớn hở ra mặt, “Trên lầu xảy ra sai sót lớn như vậy, chẳng lẽ nàng ta không phát hiện ra? Ha ha.”
Trên thang lầu, Bạch Tố Xa chầm chậm bước xuống, hờ hững nói: “Không thấy A Thùy, cũng không thấy Tây công chúa đâu, ta đoán nàng ta thấy A Thùy ra ngoài một mình nên đã nghi ngờ bám theo.”
“À vậy nghĩa là… có lẽ chúng ta cũng không thua sạch sẽ đâu.” Phủ Thúy cười càng ngày càng giống như một con heo mập đang ăn vụng thịt heo, “Biết đâu còn có cơ hội gỡ gạc lại vốn.”
Hồng cô nương nhíu mày, nàng dường như không hề tin tưởng vào chuyện Tây Phương Đào lần theo dấu vết A Thùy ra ngoài.