“Như vậy mới là con gái ngoan của mẹ, mau để mẹ nhìn xem, đánh là vì thương con thôi, để mẹ bôi thuốc cho con.”
“Mẹ, con không sao.”
Văn Tư Tư hạ tầm mắt xuống, che giấu xảm xúc trong đôi mắt, Tô Thụy, em sẽ để cho anh biết, ai mới là người thực sự có thể hỗ trợ cho anh được!
Ngược lại với tình hình nhà họ Văn, nhưng bên phía Tô Thụy cũng rất tệ.
Hôm nay vừa đến trường học đã nghe thấy mọi người thảo luận sôi nổi về bộ phim 《 Nghê quân 》 mới lên sóng tối qua, hơn nữa còn có người trực tiếp chạy tới trước mặt anh ta mà nói về Mặc Khuynh Thành.
“Tô Thụy, vận khí của cậu thật kém, trước kia Mặc Khuynh Thành tô vẽ mặt mũi như quỷ, còn thường xuyên không có ý tứ gì, bây giờ thì tốt rồi, không hóa trang thành chim công nữa, cũng không theo đuổi cậu nữa, thế nào, có phải giờ cảm thấy bên tai hết sức thanh tịnh không?”
“Ai da, cậu cũng đừng có làm Tô Thụy khó chịu thêm nữa, cậu ta coi mắt cá thành trân châu, bây giờ Mặc Khuynh Thành là ai chứ, người ta là đại minh tinh rồi, không chỉ có diễn xuất, còn có thể ca hát, mấu chốt nhất là được đạo diễn Từ nhìn trúng, nhất định sau này sẽ có tiền đồ rộng thênh thang.”
“Cậu nói như vậy là không đúng rồi, tiền đồ của Tô Thụy nhà chúng ta cũng không tệ đâu, cậu xem, giá trị nhan sắc cao, gia thế tốt, học tập cũng luôn nằm trong top đầu, nói ra thì, bây giờ Mặc Khuynh Thành rất xứng đôi với Tô Thụy!”
“Các người đừng ở đó mà nói hươu nói vượn nữa, mau về chỗ đi.” Tuy rằng Tô Thụy nghe mấy lời này rất thỏa mãn, nhưng trong lòng vẫn có gì đó khó chịu.
Mặc Khuynh Thành, cậu xem, bọn họ đều nói cậu với mình là trời sinh một đôi, cho nên cậu nhất định phải là của Tô Thụy tôi!
Trong trường học còn có một nơi mây đen mịt mù.
“Tống Tiểu Bảo, cậu nói xem Khuynh Thành xin phép nghỉ thì cũng thôi đi, sao Tô Nhạc Thiên cũng xin nghỉ thế này.” Lê An An nhìn lại tình hình của hai người, thế này là không có ai chơi cùng rồi!
“Không biết.” Tống Tiểu Bảo trả lời mà đầu cũng không thèm ngẩng lên.
“Cậu thì biết cái gì, cả ngày chỉ biết vùi đầu vào đọc sách rồi lại đọc sách!”
“Bạn học Lê, dù sao mình đọc sách cũng còn tốt hơn cậu cả ngày chỉ biết líu ríu như chim sẻ.”
“Cậu nói mình giống…”
Sau câu nói kia, Tống Tiểu Bảo tự động giơ tay lên che chắn, trong mắt hiện lên vẻ tội lỗi, cậu không muốn cãi nhau, sau khi trở về từ buổi dã ngoại, cậu luôn cảm thấy sẽ có chuyện gì đó phát sinh, cái cảm giác bất an như vậy thật không dễ chịu.
Người xin nghỉ Tô Nhạc Thiên, một chút cũng không biết bởi vì mình mà hai người bạn đang xảy ra tranh chấp, giờ này cậu ta đang ở nhà gọi một cú điện thoại quốc tế.
“Cassiel, có chuyện gì?” Giọng nói trầm thấp mạnh mẽ vang lên ở đầu dây bên kia.
“Cha, con bị phát hiện rồi.”
“Bị phát hiện? Sao lại thế?”
Tô Nhạc Thiên kể lại chuyện xảy ra ngày hôm qua một lần.
Đầu bên kia điện thoại trầm mặc một lát rồi mới nói: “Không ngờ tính cảnh giác của nó lại mạnh như vậy, chuyện này cũng không thể trách con được, con cũng không cần lo lắng, chúng ta cũng không có ác ý gì với bọn họ.”
“Vâng con cũng nói với anh ta như vậy, có điều, cha…”
“Có gì cứ nói thẳng.”
“Cha, anh ta đã biết con là ai, sao chúng ta không trực tiếp đưa anh ta về luôn?”
“Cassiel, cục diện bây giờ, nếu đưa nó trở về thì có khác nào đưa nó về chịu chết?”
“Cha, con không có ý này.”
“Cha biết, về sau không cần nói những lời này, con cứ áng binh bất động, đừng vội ra tay, đợi đến khi thời cơ chín muồi, tự nhiên có thể trở về thôi.”
“Vâng.”