Hộ vệ nhìn bóng dáng Mộ Chỉ Ly rời đi, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, may là Tam tiểu thư chưa cùng mình so đo, nếu không mình thật là không biết nên làm như nào cho phải rồi, không khỏi nở nụ cười, sau này tốt hơn là nên vì Tam tiểu thư mà làm việc.
Lần trước Mộ Chỉ Ly đã từng đi tới chỗ của Lý dược sư, lần này tự nhiên là đã quen chỗ, hơn nữa nàng cũng không hi vọng Hàn Như Liệt ở đó chờ lâu, cho nên tốc độ lại càng mau, rất nhanh đã đi tới trong sân viện của Lý dược sư, thậm chí cũng không chờ thông báo mà trực tiếp đi vào.
Gõ cửa phòng Lý dược sư: “Hắt xì” một tiếng rồi mở cửa ra, Mộ Chỉ Ly nhìn thấy một nha đầu mặc áo màu hồng nhô đầu ra.
“Lý dược sư có ở đây không?” Mộ Chỉ Ly mở miệng nói, ở Mộ gia cũng chỉ có nơi này của Lý dược sư là có dược liệu, dù sao Mộ gia cũng chỉ có mình hắn là dược sư, những người khác làm sao có dược liệu được?
Nha đầu lắc đầu: “ Lý dược sư ra ngoài rồi, hiện giờ không có ở đây, Tam tiểu thư nếu muốn tìm Lý dược sư thì hay để lát nữa tới? Đến lúc đó, nô tỳ sẽ cho người đi thông báo cho ngài?” Tộc Hội mặc dù mới kết thúc không bao lâu, nhưng chuyện tình về thực lực của Mộ Chỉ Ly thì cả Mộ gia đều đã biết, ngay cả bọn hạ nhân tất cả cũng rối rít đàm luận.
Tiểu nha đầu này tự nhiên cũng biết, cho nên thái độ đối với Mộ Chỉ Ly lại càng khách khí.
Đối với việc này, Mộ Chỉ Ly cũng không thèm để ý, dù sao nàng vốn không phải muốn tìm Lý dược sư: “Hắn không có ở đây cũng không sao, ta tìm hắn là để mượn một chút ít dược liệu, chờ khi hắn về ngươi báo cho hắn một tiếng là được.”
Âm thanh vừa rơi xuống, Mộ Chỉ Ly đi về phía phòng chứa dược liệu, bởi vì đứng ở chỗ này nàng cũng đã ngửi được mùi thuốc, từ nhỏ sống ở trong Trung y thế gia nàng đối với mùi vị của dược liệu vô cùng nhạy cảm, một chút xíu mùi vị mơ hồ nàng cũng cảm nhận được, huống chi nhiều dược liệu hỗn hợp như vậy đều ở chung một chỗ?
Tiểu nha đầu thấy hành động của Mộ Chỉ Ly liền vội vàng đi theo phía sau, nói: “Tam tiểu thư, ngài làm như vậy không tốt đâu? Lý dược sư vẫn chưa về, nếu ông ấy trở lại mà biết được sẽ rất giận dữ.” Mộ Chỉ Ly không biết tính tình Lý dược sư, nàng đi theo bên người Lý dược sư lâu như vậy, đối với tính tình Lý dược sư vô cùng rõ ràng.
Mỗi một cái dược sư đều để lộ ra từ trong xương một cảm giác ưu việt, Lý dược sư hiển nhiên cũng như thế, mà tính tình của hắn cũng có thể so sánh với quái dị, Lý dược sư quan tâm nhất chính là dược liệu cùng đan dược của mình, chỉ cần có một chút vấn đề cũng đều tức giận không kiềm chế được, lần này Tam tiểu thư đột nhiên tới lấy dược liệu, Lý dược sư nhất định là sẽ coi như là khiêu khích hắn…
“Ta cần những dược liệu này để dùng gấp, chờ Lý dược sư trở lại thì nói cho hắn một tiếng, hoặc là ta trả tiền cho hắn để mua, cũng không vấn đề gì, ngươi đến lúc đó cứ đem chuyện này đổ hết xuống đầu ta là được, những thứ khác không cần lo lắng.” Dù sao nàng đối với Lý dược sư này cũng không hẳn là dễ chịu, lúc đầu hắn bị Mộ Khải Siêu mua chuộc oan uổng chuyện của mình, nàng cũng không có quên.
Huống chi lấy cấp bậc Lý dược sư, ở trước mặt Mộ Chỉ Ly cũng không có tư cách mà kiêu ngạo, Lý dược sư có thể luyện được đan dược, Mộ Chỉ Ly nàng cũng có thể luyện chế ra, Lý dược sư không luyện được đan dược, Mộ Chỉ Ly nàng cũng có thể luyện chế được!
Tiểu nha đầu thấy Mộ Chỉ Ly cố chấp như vậy, cũng lẳng lặng ở một bên không nói gì, Mộ Chỉ Ly là Tam tiểu thư Mộ gia, hiện tại lại là đệ tử xuất sắc nhất của Mộ gia, nàng mà tìm mọi cách ngăn trở thì khác gì tự tìm phiền toái? Huống chi nàng ấy cũng đã nói rồi, đem mọi chuyện cần thiết đẩy ở trên người nàng ấy, điều này cũng không liên quan đến nàng, lấy thân phận hiện tại của Tam tiểu thư, sợ là Lý dược sư cũng không thể nói gì được.
Nghĩ tới đây, ấn tượng của tiểu nha đầu đối với Mộ Chỉ Ly cũng tốt hơn nhiều, bởi vì rất nhiều chủ tử nếu xảy ra chuyện gì thì cũng đều đổ lên người hạ nhân, mà Mộ Chỉ Ly lại là người thứ nhất không cần hạ nhân gánh chịu trách nhiệm của chủ tử, ấn tượng tự nhiên là rất tốt.
Rất nhanh, Mộ Chỉ Ly đã tìm được những dược liệu mình cần, trừ những thứ mình cần ra, những thứ dược liệu khác nàng cũng không cầm thêm, không phải bởi vì nàng không muốn cầm, mà là những dược liệu này cũng không phải là dược liệu trân quý, cũng không khó mua, cần gì phải lấy ở chỗ này? Đây không phải là thể hiện Mộ Chỉ Ly nàng rất nghèo sao?
Độc trong người Hàn Như Liệt sở dĩ nan giải cũng không phải bởi vì độc tố trong đó quá kỳ lạ, mà là sự phức tạp của độc dược này, người bình thường muốn phân tích ra trong đó cuối cùng có bao nhiêu loại dược liệu cũng là chuyện vô cùng khó khăn, cũng may trước kia Mộ Chỉ Ly nàng đối với độc dược cũng vô cùng hứng thú, đã nghiên cứu rất nhiều loại, trên căn bản không có loại độc gì nàng chưa từng thấy qua.
Khi Mộ Chỉ Ly trở lại Thanh Phù viện liền thấy được một cảnh như thế này, một thân ảnh tuấn mỹ màu đỏ đang đứng ở trong sân, hắn đưa lưng về phía nàng lộ ra vẻ tuấn mỹ đồng thời cũng mang theo mùi vị thê lương, nàng cũng không biết vì sao lại có cảm giác như vậy, nhưng là nàng thật sự cảm thấy.
Hàn Như Liệt cười quay đầu, vẻ mặt mang nụ cười nhìn Mộ Chỉ Ly: “Nương tử, nàng cuối cùng đã trở lại, vi phu đã chờ rất cực khổ.”
Lời vừa nói ra, sắc mặt Mộ Chỉ Ly liền lạnh xuống, ảo giác, mới vừa rồi tất cả những thứ kia nhất định là ảo giác! Mộ Chỉ Ly thầm nghĩ, chậm rãi đi tới bên cạnh Hàn Như Liệt: “Vào đi thôi.”
Nói xong cũng không để ý Hàn Như Liệt, đi thẳng vào bên trong nhà.
Hàn Như Liệt nhìn thân ảnh Mộ Chỉ Ly, không hỏi nguyên nhân liền đi theo Mộ Chỉ Ly vào nhà.
“Cởi quần áo” Mộ Chỉ Ly xoay người nói ra một câu nói dũng mãnh.
Nghe vậy, Hàn Như Liệt cũng ngây ngẩn cả người, nhưng nhìn Mộ Chỉ Ly kia không giống như đang nói đùa, liền ra vẻ nhăn nhó nói: “Nương tử, bây giờ còn là ban ngày, không bằng đợi đến buổi tối?”
“Ngươi nghĩ cái gì đấy!” Mộ Chỉ Ly không khỏi quát to, thật là thua hắn, trong người có kịch độc lại còn có thể nghĩ tới những thứ lộn xộn này.
“Nhưng là nương tử, nàng không phải bảo vi phu cởi quần áo sao? Thật ra thì ban ngày cũng không sao cả, chỉ cần nương tử nguyện ý, vi phu tùy thời đều phụng bồi!” Nói đến đây, Hàn Như Liệt đem Mộ Chỉ Ly đánh giá từ đầu đến chân, trên mặt đều là nụ cười tà mị.
Mộ Chỉ Ly đưa tay lên, mấy cây ngân châm xuất hiện ở trên tay của nàng: “Muốn nếm thử mùi vị của nó một chút không?” trước mặt người nam nhân này tuyệt đối không dễ nói chuyện, chỉ có chọn dùng phương pháp mạnh mẽ, giống như đánh hắn một quyền lúc trước vậy.
“Khụ khụ” Hàn Như Liệt ho khan hai tiếng: “Cái này thì không cần, vi phu nghe lời nương tử là được.” Thật ra thì hắn đối với ngón nghề ngân châm của Mộ Chỉ Ly cũng rất là hiếu kỳ, hắn may mắn đã được thấy nhiều người sử dụng vũ khí, nhưng đây cũng là lần đầu tiên thấy có người dùng ngân châm, nhất là biểu hiện Vương Thiên Tuấn lúc ấy càng làm cho hắn khắc sâu ấn tượng, thật sự thống khổ như vậy sao?
Nói xong, Hàn Như Liệt liền cởi y phục của mình, khi hắn cởi áo xong, chuẩn bị cởi đến quần, Mộ Chỉ Ly cũng mở miệng: “Ngừng ngừng ngừng, chỉ cần cởi áo là được.” Thấy Hàn Như Liệt vẫn chuẩn bị cởi quần, trên mặt Mộ Chỉ Ly không khỏi hiện lên vẻ đỏ ửng.
Trung y không giống Tây y, dạy “nhìn, nghe, hỏi, sờ”, cho nên một chút cũng không hề giống Tây y, đối với một chút việc này cũng có thể không cần quan tâm.
Hàn Như Liệt nhìn bộ dáng ngượng ngùng kia của Mộ Chỉ Ly cũng biết Mộ Chỉ Ly cũng không có ý gì, hắn cũng là muốn xem đến tột cùng nàng muốn làm cái gì.
Hàn Như Liệt có thể giữ vững lạnh nhạt, không có nghĩa là Hàn Dạ cũng có thể, khi hắn thấy một màn như vậy, con mắt dường như bắn nhanh ra ngoài cửa sổ, mặc dù ở Thiên Huyền Đại Lục nữ nhân cũng không phải là quá bảo thủ, nhưng là cũng không có khủng bố như vậy, mới lần đầu tiên gặp mặt, vậy mà đã muốn Thiếu chủ cởi quần áo? Thiếu chủ còn đáp ứng?
“Thời gian ngươi trúng độc tương đối dài, cho nên trúng độc cũng tương đối sâu, ta bây giờ sẽ giúp ngươi giải độc, quá trình sẽ có chút ít thống khổ, ngươi cần phải kiên nhẫn một chút.” Mộ Chỉ Ly vừa cầm ngân châm vừa nói.
Lần này ngân châm lấy ra cũng không phải ngân châm bình thường, chính là ngân châm lần trước đạt được ở cửa lớn thứ ba, lúc này Mộ Chỉ Ly lấy ra là ngân châm màu đỏ, bởi vì Hàn Như Liệt trúng độc thuộc về tính hàn, bởi vậy hắn cần dùng thuộc tính ngược lại để tiến hành chữa trị.
Nghe vậy, Hàn Như Liệt không khỏi ngây ngẩn cả người, Mộ Chỉ Ly hiện tại tài năng đến bậc nào, lúc trước hắn cảm thấy Mộ Chỉ Ly có thể nhìn ra hắn trúng độc cũng đã rất không dễ dàng, không nghĩ tới nàng thế nhưng có thể chữa trị?
Bọn họ dùng độc để hại mình tuyệt đối không phải là loại độc dược bình thường, dù là giải độc đan cao cấp cũng không cách nào giải quyết được, Mộ Chỉ Ly lại có thể? Hàn Như Liệt trong lòng có chút hoài nghi, nhưng nhìn bộ dáng nghiêm túc của Mộ Chỉ Ly, thì trong lòng lại không thể không tin.
Nàng có một loại ma lực tín nhiệm khiến cho người ta coi trọng, dường như việc nàng cần làm cũng làm cho người ta đối với nàng sinh ra cảm giác tin tưởng, tin tưởng nàng nhất định có thể.
“Ngươi yên tâm, nếu ta quyết định giúp ngươi chữa trị, thì nhất định sẽ trị lành cho ngươi, coi như là báo đáp ân tình lúc trước ngươi cứu ta.” Mộ Chỉ Ly chậm rãi mở miệng nói, động tác trên tay cũng không ngừng.
Hàn Như Liệt nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng nghiêm túc của Mộ Chỉ Ly cũng không nói gì, không biết đến tốt cùng còn suy nghĩ những gì.
Lúc này nghe lời của Mộ Chỉ ly, Hàn Dạ mới yên lòng trở lại, hóa ra là vì giúp Thiếu chủ giải độc, xem ra là tự mình nghĩ nhiều, hắn đã nói mà làm sao có thể vậy được!
“Ta muốn bắt đầu.”
“Ừ” Hàn Như Liệt gật đầu, trên mặt vẫn treo nụ cười như cũ, Mộ Chỉ Ly nhìn nụ cười của Hàn Như Liệt cũng không khỏi ngẩn ra, tựa hồ có chút không hiểu rõ tại sao hắn lại tin tưởng mình, phải biết rằng làm như vậy chính là đưa tính mạng hắn giao cho mình, nàng cảm giác mình càng ngày càng không hiểu hắn.
Bảy cây ngân châm đồng thời xuất hiện trên tay Mộ Chỉ Ly, giờ phút này Mộ Chỉ Ly đem tinh thần tập trung lại, thoạt nhìn vô cùng nghiêm túc, lang băm giết người, Mộ Chỉ ly thời thời khắc khắc đều nhớ điểm này.
(chắc ý là, thầy thuốc lang băm cũng có thể khiến chết người, sơ sẩy sẽ chết người, cho nên Mộ Chỉ ly luôn nhớ kĩ)
Hàn Như Liệt chỉ thấy từng đạo màu đỏ bay tán loạn trước mặt mình, mắt hắn mới miễn cưỡng nhìn động tác của Mộ Chỉ Ly, tốc độ cực nhanh khiến người khác phải kinh ngạc, ngân châm màu đỏ được rót vào Thiên Lực của Mộ Chỉ Ly, ở phần đuôi ngân châm hiện lên từng đạo ánh sáng màu đỏ, thoạt nhìn rất là mê người.
Trong thời gian thật ngắn, Mộ Chỉ Ly đã đâm ở trên người Hàn Như Liệt hai mươi mấy cây châm, từng cơn gió nhẹ thổi qua, những đạo ánh sáng đỏ kia giống như ngọn lửa theo gió vũ động, phảng phất như có linh hồn.
Đây chỉ là phương pháp châm cứu giải độc đơn giản, Mộ Chỉ Ly còn một bộ châm pháp do mình tự sáng tạo trong đầu, nếu mình mà học xong, thì những cái châm kia sẽ có thể theo ý nghĩ trong đầu của mình mà hành động, đáng tiếc là bây giờ nàng vẫn chưa làm được, mà Hàn Như Liệt căn bản đợi không được, cho nên chỉ có thể dùng phương pháp như vậy.
Hiện tại chỉ còn lại một cây châm cuối cùng, gốc ngân châm phải đâm ba tấc vào trong đại não Hàn Như Liệt, nếu chỉ chệch một li cũng sẽ khiến Hàn Như Liệt chết trong tay mình, vậy nên Mộ Chỉ Ly cũng có chút khẩn trương.
Trên trán rỉ ra mồ hôi to như hạt đậu, trên những ngân châm này đều có Thiên Lực của nàng, cũng may hiện tại nàng đã đạt đến Tiêu Thiên cảnh giới, nội lực thâm hậu, nếu đổi lại là lúc trước sợ là căn bản sẽ không có cách nào làm được. Tuy là như thế, nhưng nàng bây giờ cũng đã có chút cảm giác chống đỡ không nổi, tiêu hao này thật sự là hơi quá mức.
Hàn Như Liệt chịu đựng đau nhức truyền đến trên người, sắc mặt lạnh nhạt như cũ, trừ trong lúc mơ hồ sắc mặt trở nên tái nhợt, còn lại thì thoạt nhìn cũng không có gì khác thường, dù sao những đau đớn hắn phải chịu lúc tu luyện so với lúc này còn đau hơn.
“Khổ cho nàng.” Hàn Như Liệt mở miệng nói.
Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly không khỏi chấn động, hít một hơi sâu, ổn định cánh tay, ngân châm đâm vào trong đầu Hàn Như Liệt.