“Các trò tụ tập ở đây làm gì? Còn không mau vào lớp?”
Giáo viên chủ nhiệm Chu Quốc Trạch ưỡn cái bụng bia, nghiêm túc đi tới.
“Thầy giáo, Lê An An bị đánh.” Hứa Tịnh được Mặc Khuynh Thành ra hiệu, tố cáo đám người Dịch Hưng trước.
“Lê đồng học, em sao vậy?” Chu Quốc Trạch thấy cả người Lê An An ướt đẫm, vết bầm tím lớn nhỏ, trong cơn giận dữ quát: “Dịch Hưng, các trò theo thầy đến văn phòng!”
**
“Nói đi, rốt cuộc sao lại thế này?” Chu Quốc Trạch nhìn Dịch Hưng ngay cả chào cũng không chào, trực tiếp ngồi xuống, cũng tùy ý bỏ qua.
“Thầy, đều là lỗi của em, nếu em đi đường cẩn thận một chút, Lê đồng học cũng sẽ không thể làm đổ đồ uống lên người em.” Văn Tư Tư trực tiếp khom người xuống, lại bị Dịch Hưng kiên quyết kéo ngồi xuống.
“Thầy, chúng em chỉ là không quen nhìn nữ sinh bị bắt nạt mà thôi, hơn nữa Tư Tư mới là người bị hại, muốn xin lỗi cũng là Lê An An xin lỗi trước.” Dịch Hưng ngẩng đầu, chân bắt chéo, chỉnh tóc mái một chút, đá lông nheo với Văn Tư Tư.
“Dựa vào cái gì muốn tôi xin lỗi, tôi đang yên ổn đứng đó, là Văn Tư Tư tự mình đụng tới, chẳng lẽ cô ta đụng vào cây cột, còn muốn để cây cột mở miệng xin lỗi hay sao?” Lê An An phản kích không chút lưu tình, nhìn Dịch Hưng kia nhuộm tóc thành màu bạc, cho rằng thật lạnh lùng thật khốc, nhưng thật ra rất buồn nôn!
“Cô có giỏi thì lặp lại lần nữa cho lão tử! Đồ độc ác nhà cô! Tư Tư thiện lương như vậy, luôn luôn khuyên tôi không được đánh cô, còn ôm hết trách nhiệm lên người mình, vừa rồi lão tử thật sự là xuống tay quá nhẹ!”
“A, một đám còn hơn cả đàn bà, còn không biết xấu hổ nói mấy lời này, tôi phải xấu hổ thay cho tổ tông mấy người! Một mình không đánh lại bà đây, liền kéo bầy đàn, còn không biết xấu hổ nói không quen nhìn nữ sinh bị khi dễ, lão nương thật muốn nói, tảng đá thối nào lại thích hố phân kia. “
Lê An An không quan tâm xem Tống Quốc Trạch có ở đây hay không, cô chính là khó chịu, thế nào, có bản lĩnh thì tiếp tục!
“Được rồi!” Tống Quốc Trạch xoa gân xanh lộ rõ trên trán, nhìn Mặc Khuynh Thành nãy giờ ở một bên không nói gì: “Mặc đồng học, em tới nói.”
Mặc Khuynh Thành vuốt nếp nhăn rất nhỏ ở góc áo, nở nụ cười thoả đáng: “Thầy, tình huống cụ thể em cũng không biết, chỉ có điều em có một biện pháp có thể biết quá trình của sự việc.”
“Biện pháp gì?”
“Camera.”
“Không được!”
Mặc Khuynh Thành hiểu rõ, không đánh đã khai rồi hả?
“Tư Tư, cậu không cần lo lắng, bây giờ chúng ta chỉ là cho thầy xem một chút, dù sao đã lên lớp lâu như vậy, chậm trễ chương trình học cũng không tốt.”
Văn Tư Tư hoảng loạn, cô ta hoàn toàn không biết nơi đó sẽ có camera.
Vốn là cô thấy Dịch Hưng đi tới, mới nghĩ ra kế này, cố ý đụng vào Lê An An, thầm nghĩ cho cô ta chút giáo huấn, để cho cô ta biết, người của Văn Tư Tư cô, cho dù cô ta không cần, cũng không tới phiên người khác can thiệp!
Cô ta cũng nghĩ qua nếu gặp phải thầy chủ nhiệm, mình chỉ cần làm bộ khiêm nhường nhận lỗi về mình, không những cho mọi người một ấn tượng tốt, còn có thể để cho Mặc Khuynh Thành biết bộ mặt thật của Lê An An, khiến cô trở lại bên mình, khôi phục tất cả như ban đầu.
Nhưng, đến lúc này, vậy mà Mặc Khuynh Thành còn có thể nghĩ đến camera!
Là thật sự không để ý chuyện Lê An An đã làm, hay là tâm tư của cô quá thâm trầm, ngay cả mình cũng không phát hiện được?
Cô ta tình nguyện là cái thứ nhất, nếu không Mặc Khuynh Thành như vậy thật là đáng sợ.