“Cẩu quan kia ở trong kiệu, các huynh đệ, lên!” Thích khách sắc bén thấy được Dạ Vị Ương, hét lớn xách đao giẫm dưới đất một cái, người như lò xo bay lên một đao hướng cỗ kiệu Dạ Vị Ương mà chém xuống.
Bên ngoài ầm ầm một mảnh, Dạ Vị Ương cúi đầu nhìn đôi chân phế của mình, giờ hắn muốn chạy cũng chạy không được a, đang lúc nghĩ ngợi thì đại đao sáng chói từ bên ngoài đâm vào, kinh hoảng Dạ Vị Ương vội nghiêng người tránh qua, mồ hôi lạnh lập tức ướt đẫm, như thế nào vừa xuyên qua lại đột tử đầu đường a.
“Cứu mạng a! Giết người rồi!” Dạ Vị Ương sợ đến mức liên tục kêu to, thích khách ngoài cỗ kiệu liền vén màn lên, mắt lộ ra hung quang, đại đao trong tay hướng Dạ Vị Ương chém tới, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, ngay tại lúc Dạ Vị Ương trơ mắt nhìn đại đao đâm vào người mình, thích khách đột nhiên bị một bóng trắng một cước đá văng, bên tai một trận gió lạnh, đại đao lệch hướng xẹt qua lỗ tai Dạ Vị Ương đâm sâu vào miếng gỗ phía sau.
Tay nằm úp trên kiệu, Dạ Vị Ương ngồi bên trong nhìn thấy một bạch y nam tử tựa như thần tiên từ trên trời bay xuống, bạch y phiêu phiêu bản lĩnh chỉ vẻn vẹn một người lại đánh cho đám thích khách liên tục lui về phía sau, thân thủ linh hoạt như du long, Dạ Vị Ương nhìn đến mắt đều hoa lên.
“Này cũng quá suất đi…” Dạ Vị Ương chăm chú nhìn khuôn mặt lãnh tuấn của bạch y nam tử không chớp mắt, chẳng hề chú ý bên cạnh một thích khách từ dưới đất cầm đao nhảy lên, chỉ nghe một tiếng: “Cẩu quan, chịu chết đi!”, Dạ Vị Ương vừa quay đầu liền thấy ánh sáng chói lòa hướng mặt mình bay tới.
Bạch y nam tử bên kia muốn ngăn cản cũng không còn kịp, chỉ thấy hai tay bạch y nam tử hướng cỗ kiệu khẽ quát một tiếng phóng chưởng, cỗ kiệu giống như bị lực đạo vô hình đánh trúng văng ra khỏi mặt đất, tuy rằng tránh thoát được đại đao chém tới, nhưng Dạ Vị Ương đang ngồi trong kiệu cũng bị đẩy ra.
Mắt thấy sẽ ngã xuống sông, bạch y nam tử chân đạp một cước bay qua một tay chặt chẽ ôm lấy Dạ Vị Ương, ở không trung vòng vo một cái rồi vững vàng rơi trên mặt đất, Dạ Vị Ương hai chân vô lực lập tức bị trượt xuống, bạch y nam tử vội vàng đưa tay ôm lấy. Bạn đang
Liá»n trong khoảng khắc hai mắt tương giao, mặt trá»i mùa thu ấm áp rÆ¡i từng mảng và ng, nhiá»u Äiá»m dừng á» trên tóc bạch y nam tá», Dạ VỠƯơng hÆ¡i sá»ng sá»t, cảm thấy trái tim bên ngá»±c trái âthình thá»ch, thình thá»châ Äáºp rất nhanh, liá»n giá»ng như có má»t cây búa nhá» dùng sức mà Äáºp và o tim hắn.
âDạ Äại nhân?â Bạch y nam tá» nhẹ nhà ng gá»i má»t tiếng, nhưng ngữ Äiá»u lạnh lùng.
Thanh âm lạnh lùng nà y láºp tức là m cho Dạ VỠƯơng Äang trong trạng thức hoa si (mê trai =]]) tá»nh lại, hắn nhìn bạch y nam tá» mi mục như há»a mà âm thầm cảm thán, tháºt là thiếu niên lang tuấn tú, nếu Äá» á» thế ká»· hai mươi má»t là m thần tượng, thì thá» trưá»ng sẽ không còn là cá»§a ngôi sao Hà n Quá»c.
Dạ VỠƯơng ngượng ngùng cưá»i: âXin lá»i xin lá»i, ngưá»i vừa rá»i tháºt sá»± rất suất, ta nhá»n không ÄÆ°á»£c má»i nhìn ngươi chằm chằm.â
Lá»i nà y là m cho bạch y nam tá» hÆ¡i sá»ng sá»t, vẻ mặt cùng ánh mắt lạnh lùng cÅ©ng nhạt Äi và i phần: âDạ Äại nhân còn tâm tình nói Äùa, xem ra Äã không sao.â Nói xong liá»n buông cánh tay Äang ôm Dạ VỠƯơng ra, ngưá»i sau vá»i gắt gao kéo áo bạch y nam tá».
Dạ VỠƯơng nhìn cá» kiá»u bên cạnh Äã bá» phá há»§y, mắt giáºt mấy cái: âTiá» n Pháºt tiá» n Äến Tây, cứu ngưá»i cứu tá»i cùng, vá» Äại hiá»p nà y, ngươi có thá» ÄÆ°a ta há»i phá»§ không?
Hết chương thứ bảy