“Hoàng thượng dường như… Không quá cao hứng?” Dạ Vị Ương nói xong liền muốn cắn đầu lưỡi mình, Tịch Thiên Thương có thể cao hứng sao, đấu tới đấu lui cuối cùng đem cả lão mụ mình ra đấu.
Chuyện này nếu đặt trên người Dạ Vị Ương, cho dù mụ mụ từ bỏ hắn, hắn cũng vô pháp đem lưỡi dao hướng đến thân nhân.
“Cao hứng, trẫm thế nào lại mất hứng? Trẫm… thật sự cao hứng.” Ngẩng đầu một hơi uống sạch chén rượu, Tịch Thiên Thương bắt lấy tay Dạ Vị Ương, trong mắt lộ ra vài phần men say: “Bắt đầu từ hôm nay, chủ nhân Thiên quốc chỉ có Tịch Thiên Thương ta, ngươi nói trẫm tại sao phải mất hứng?”
Tịch Thiên Thương tuy rằng đang cười, Dạ Vị Ương lại cảm thấy trong mắt người này rõ ràng trộn lẫn cô độc cùng u oán khó hiểu, hắn khẽ nhíu mày, nhẹ giọng nói: “Hoàng thượng, ngươi say.”
“Trẫm rất tỉnh, vẫn luôn rất tỉnh.” Trong thanh âm mang theo ngữ điệu trào phúng, Tịch Thiên Thương cười khẽ một tiếng đưa tay tiếp tục rót đầy chén rượu cho mình, chính là tay vừa chạm tới bầu rượu đã có người ngăn hắn lại, Tịch Thiên Thương ngẩng đầu, thấy khuôn mặt Dạ Vị Ương mang theo lo lắng nhìn hắn, nói: “Hoàng thượng, ngài nghẹn sẽ nghẹn ra bệnh, không thoải mái chính là không thoải mái, hiện tại uống rượu, ngày mai tỉnh dậy chuyện khiến ngài tâm phiền cũng không vì thế mà biến mất.”
Trên mặt bỗng dưng hiện ra một tia cười nhạt, giữa con ngươi Tịch Thiên Thương lộ ra quang mang sắc nhọn làm Dạ Vị Ương cảm thấy kinh hãi, ánh mắt kia tựa như có thể đem người đâm xuyên qua.
“Ta nói cho ngươi biết một bí mật được không?”
Ngữ khí khinh thanh giống như mang theo độc dược mê hoặc mà nguy hiểm, Dạ Vị Ương chưa kịp suy nghĩ vì sao Tịch Thiên Thương không tiếp tục xưng trẫm, liền thấy nam nhân kia dán vào tai hắn nhẹ giọng nói một câu: “Sinh phụ của ta, là Tịch Thiên Lâu.”
…
…
Dạ Vị Ương di chuyển luân y, giữa hoa viên lớn như vậy chỉ có mình hắn độc hành, câu nói Tịch Thiên Thương giống như kinh lôi bên tai hắn nổ vang.
Sinh phụ của Tịch Thiên Thương là Tịch Thiên Lâu, không phải hoàng thúc, mà là sinh phụ, là hài tử của thái hậu và Tịch Thiên Lâu, cùng với nguy cơ to lớn phía sau những lời đó, Tịch Thiên Thương vì cái gì nói với hắn bí mật kinh thiên này, Dạ Vị Ương không biết, cũng không dám suy nghĩ sâu xa. Đại khái là trời rất lạnh, tay nam nhân ở bên ngoài di chuyển luân y có chút rét run.
Thời điểm đi tới bậc thềm, Dạ Vị Ương đang xuất thần không có để ý mặt đường phía trước, luân y đụng vào bậc thềm liền cả người và xe đều ngã trên mặt đất, mặt đất tuy rằng bao trùm một tầng tuyết đọng, nhưng lúc ngã xuống tứ chi vẫn đập vào thềm đá.
Dạ Vị Ương nhịn đau ngồi dậy, luân y ngã một bên bánh xe còn đang quay vòng vòng, giống như giận cá chém thớt dùng sức đánh vào hai chân mình, lúc Dạ Vị Ương đang muốn nhìn bốn phía xem có ai có thể hỗ trợ, thì một bóng người thâm sắc xuất hiện bên cạnh hắn.
Vừa mới ngẩng đầu nhìn bộ dáng đối phương, Dạ Vị Ương lập tức bị Tịch Thiên Thương bế lên.
“Hoàng thượng ——”
“Chân tay vụng về, đây là muốn trẫm đối với ngươi thương tiếc hơn một chút sao?” Trên người còn lưu lại mùi rượu nhàn nhạt, Tịch Thiên Thương ôm Dạ Vị Ương nhanh hướng vào phòng.
“Thần chỉ là không cẩn thận, không có… ý kia.”
Lần nữa trở về phòng, lúc này Tịch Thiên Thương đem Dạ Vị Ương đặt lên giường, đại khái còn vì câu nói của Tịch Thiên Thương làm cho khiếp sợ chưa hồi phục lại tinh thần, Dạ Vị Ương có chút ngẩn người nhìn Tịch Thiên Thương ôm hắn đến trên giường lại thay hắn cởi giày, thời điểm Tịch Thiên Thương cởi ngoại y hắn mới mạnh mẽ tỉnh lại.
“Hoàng thượng, không thể!” Dạ Vị Ương gắt gao bắt lấy y phục mình.
Bộ dáng trinh liệt trái lại làm cho Tịch Thiên Thương nhịn không được cười ra tiếng, cố ý trêu chọc nói: “Ngươi toàn thân cao thấp, trong trong ngoài ngoài, có chỗ nào trẫm chưa từng chạm qua? Buông tay, trẫm chẳng qua muốn xem chỗ ngươi bị ngã thôi.”
Lời này nhất thời khiến cho Dạ Vị Ương một trận xấu hổ nóng bừng, tuy nói từ lúc hắn xuyên qua thế giới này chưa từng cùng người nào phát sinh sự tình quá mức thân mật, nhưng thân thể này đích xác trước kia đã được Tịch Thiên Thương ôm ấp qua, là một nam nhân Dạ Vị Ương thật không biết bị người khác nhìn thấy thân thể sẽ như thế nào, nhưng bởi vì ngày trước cùng Tịch Thiên Thương quan hệ không ít mới làm cho người ta cảm thấy xấu hổ.
Không lưu tâm y phục trên người đã bị Tịch Thiên Thương cởi xuống vài kiện, bộ dáng quen việc quen tay khiến Dạ Vị Ương trong lòng một trận ngũ vị tạp thành, không khó tưởng tượng Tịch Thiên Thương ngày trước đã cởi y phục hắn bao nhiêu lần mới có thể luyện đến thuần thục như vậy.
Y phục mặc dày cũng có chỗ tốt, lúc té xuống bậc thềm vị trí khuỷu tay và vai có chút va chạm, địa phương khác thì không có vấn đề.
“Hoàng thượng, chỉ là tiểu thương để Thường thái y thoa dược cho ta là tốt rồi.” Ống quần và tay áo đều bị kéo lên, khuỷu tay hơi chút tróc da mà thôi, Dạ Vị Ương nhìn thấy căn bản không tính là thương tổn gì.
Trước đây Dạ Vị Ương chính là loại người quen sống an nhàn sung sướng, sau khi thụ thương vẫn luôn ở trong phòng điều dưỡng, chờ Dạ Vị Ương đi ra đã là đến thu sang đông, trên cơ bản rất ít khi phơi nắng.
Làn da nhẵn nhụi tuy không nhu nhuyễn như nữ tử nhưng hơn một phần mềm dẻo thuộc về nam nhân, hồng ngân ở khuỷu tay tựa như đóa tàn mai tô điểm trên làn da tuyết trắng, diễm lệ kinh người.
Ngày thường Dạ Vị Ương luôn bao bọc kín đáo chặt chẽ, Tịch Thiên Thương hơi chút thân mật với nam nhân giống như hồ ly giảo hoạt này thì lão viễn kia sẽ nhảy lên, không muốn chuyển sang đề tài linh tinh, liền ngạnh sinh sinh đem dục vọng tinh hỏa kia dập tắt không thương tiếc.
Hôm nay đột nhiên thấy cánh tay người này phơi bày trước mặt, Tịch Thiên Thương đáy lòng ngọn lửa lão cao bắt đầu chạy tán loạn, hắn cầm lấy khuỷu tay Dạ Vị Ương rồi tiến lại gần, há mồm nhẹ nhàng hàm trụ chỗ tróc da của Dạ Vị Ương, giữa lúc trên môi bao phủ một tia tinh ngọt, Tịch Thiên Thương vươn đầu lưỡi liếm miệng vết thương nhỏ trên tay nam nhân.
Tịch Thiên Thương hành động bất ngờ dọa Dạ Vị Ương nhảy dựng, từ khuỷu tay truyền đến cảm giác vừa đau vừa ngứa khiến hắn nhịn không được đánh một cái rùng mình.
“Bệ hạ ——” Động tác quá mức thân mật này chỉ làm người ta sinh bất an, Dạ Vị Ương thối lui mạnh mẽ thu hồi tay, lạnh lùng nói: “Quân thần khác biệt, thỉnh hoàng thượng tự trọng!”