Trong thoáng giây, trái tim Tử Thanh như bị đao cắt, lần này thật đúng là hết đường chối cãi, cũng không cách nào biện giải.
“Hảo! Nhã Hề cô nương hào sảng như thế, không bằng lại uống thêm mấy chénnữa!” Sử Triều Cẩm lại sai người rót thêm hơn mười chén rượu, ánh mắtthâm ý nhìn Nhã Hề.
“Sử công tử, người ca hát không thể uống nhiều, bằng không cổ họng sẽ hỏng mất.” Trịnh Nguyên Hoán hoảng hốt mở miệng.
Nhã Hề vội vàng ngoái đầu nhìn lại, tràn đầy cảm kích.
Sử Triều Cẩm có chút mất hứng: “Vậy ngươi uống giúp nàng đi.”
Hắn cũng là người ca hát, rượu này không bao giờ được phép uống. Mặt lộ vẻxấu hổ, Trịnh Nguyên Hoán không khỏi cấp bách hoảng hốt.
Nét ảm đạm hiện lên trong đáy mắt nàng, Nhã Hề chỉ có thể yếu ớt cười khổ.Cô độc, cô độc, từ trước tới giờ, nàng đều vẫn chỉ là một người cô độc.
“Nếu thực sự tổn hại tới cổ họng của Nhã Hề cô nương, vậy cũng là một tổnthất lớn của công tử ngài, không bằng để ta uống đi.” Thanh âm Tử Thanhbỗng nhiên vang lên, với tay uống liên tục ba chén, rượu cổ đại này thật quá khó uống…vừa cay vừa mạnh như thế, nhưng lại cũng không thể bị hạgục như vậy! Lại uống thêm vài chén nữa, Tử Thanh cảm thấy đầu óc bắtđầu có chút mơ hồ.
Nhã Hề ngơ ngác nhìn gương mặt nàng, đáy lòng nổi lên vô số nghi hoặc, đậpvào mắt là đôi con ngươi chuếnh choáng men say — nhưng vì sao nhìn thếlại không mang theo dù chỉ một tia dục niệm? Đúng là cao thượng như vậy, thậm chí còn ẩn ẩn một tia lo lắng.
Rốt cục uống cạn hết rượu, thân mình Tử Thanh lắc lư, dùng chút thanh tỉnhít ỏi cuối cùng để nghĩ xem nên dùng từ ngữ nào để thanh minh.
Có chút khiếp sợ nhìn Tử Thanh, Sử Triều Cẩm bỗng nhiên cười ha hả: “Từxưa đến nay không hiếm mỹ nhân khiến anh hùng bận lòng, Yến Tử Thanh,xem ra ngươi cũng không thoát khỏi đặc biệt ngưỡng mộ Nhã Hề cô nươnga.”
“Ta không có…không phải…Sử công tử…” Tử Thanh lắc đầu, nhưng cảm giác nóira lời cùng với những gì suy nghĩ trong đầu lại không giống nhau.
Sử Triều Cẩm vỗ vỗ vai Tử Thanh: “Nếu ngươi thích nàng, vậy thì cứ hảo hảo đi theo ta kiến tạo một phen đại nghiệp, nói không chừng ta có thể bỏthứ mình yêu thích mà đem nàng thưởng cho ngươi thì sao?”
“Ta…ta không thể xa cầu nàng…” Tử Thanh hoảng hốt nhìn Nhã Hề, nói chuyện cũng đã bắt đầu mơ mơ màng màng. “Nàng nên có một người nàng thương yêu cùng ở bên nhau cho tới bạc đầu…nên có một đám hài tử khả ái…”
Rốt cuộc ngươi là người thế nào? Nhã Hề kinh ngạc vô cùng, kẻ nào cũng vậy, từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy nàng cũng đều muốn chiếm nàng làm củariêng, chỉ có một mình hắn lại không muốn có nàng, còn hy vọng nàng cóthể sống an ổn, hạnh phúc đến già.
“Nói cái gì ngu ngốc vậy? Một người đáng giá như vậy, thế nhưng ngươi lạikhông cần?” Sử Triều Cẩm kinh ngạc, lại không khỏi bật cười ha hả: “Gặpmỹ nhân mà không hề lay chuyển, quả nhiên là một kẻ làm đại sự!” Vỗ bảvai Tử Thanh: “Ta thích nhất là loại nhân tài như vậy, đi, về đại doanhcủa ta, chúng ta cùng uống, không say không dừng!” Vốn chính là có ýđịnh làm hỏng cổ họng Nhã Hề, để nàng làm nữ tử bình thường một chút, có lẽ sẽ bớt ít nhiều phiền toái, nhưng không nghĩ tới thế nhưng lại xuấthiện một Yến Tử Thanh, đột nhiên lại khiến tâm tư rối loạn vô cùng.
“Ta không thể…không thể uống nữa…” Nửa dìu Tử Thanh, Sử Triều Cẩm mang theo tùy tùng chậm rãi ly khai.
Gấp gáp lau đi mồ hôi lạnh, rốt cuộc lâu chủ cũng thở phào một hơi: “Tốtlắm, tốt lắm, lần này rốt cục tốt rồi, hai kẻ không thể trêu vào đều đicả rồi.”
Cái này có thể coi là sau cơn mưa trời lại sáng không?
“Hề nhi, ta…” Trịnh Nguyên Hoán cấp bách giải thích. “Nàng biết tâm tư của ta mà.”
Nhã Hề rời ánh mắt nhìn nam tử tuấn tú vô song này, bỗng nhiên sâu kín hỏi: “Ngươi nguyện ý lấy ta sao?”
Phượng Hoàng song linh nhiều năm tâm ý tương thông, chuyện này ở Doanh GiangLâu cũng không phải bí mật gì, chỉ là không đợi đến khi “phượng” cầu“hoàng”, mà hôm nay lại thấy “hoàng” cầu “phượng”.
“Cái này…Hề nhi, giờ còn chưa tới thời điểm.” Trịnh Nguyên Hoán cúi đầu, nếu hiện tại hắn thành thân, chỉ sợ sẽ làm sụp đổ mọi mơ tưởng hão huyềncủa rất nhiều vị phu nhân đại quan, như vậy hắn sẽ mất nhiều kháchngưỡng mộ hắn, có lẽ còn có thể biến thành kẻ không một xu dính túi.
“Đó là khi nào? Chờ đến khi ta lại bị một kẻ đại gia không thể trêu vào coi trọng sao?” Nhã Hề bỗng nhiên cười tự giễu, nguyên lai ở trong lònghắn, vĩnh viễn cũng không thể phóng tâm để dành cho nàng vị trí quantrọng nhất.
“Sẽ không có việc này đâu, mà không phải hiện tại hết thảy đều bình an sao?” Trịnh Nguyên Hoán cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Đúng vậy, hết thảy đều bình an.” Trong nháy mắt tâm Nhã Hề đại loạn, ngoáiđầu nhìn cửa Doanh Giang Lâu, hắn ở đâu? Cái người chân chính cứu nàngcó thể hết thảy bình an không?”
“Hề nhi?” Nhìn ánh mắt Nhã Hề lóe lên tia khác thường, Trịnh Nguyên Hoánliền tiến lên: “Tin tưởng ta, không lấy nàng, là vì muốn bảo hộ nàngthật tốt.”
“Ta biết…” Thản nhiên, Nhã Hề cúi đầu, xoay người đi vào phía sau khán đài.
———————————-
(1) Sử Tư Minh: (703-761) là một viên tướng của nhà Đường và là người cùng An Lộc Sơn cầm đầu loạn An Sử nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc giữa thế kỷ 8. Từng xưng đế của Đại Yên từ năm 759 tới năm 761.
(2) long dương chi phích: là câu ghép nói về 2 điển tích “Đoạn tụ chi phích” và “Long dương chi hảo”:
1. Đoạn tụ chi phích: điển tích này được bắt nguồn từ mối tình “đoạn tụ”giữa Hán Ai Đế và Đổng Hiền. Đổng Hiền là nhân vật chính trong câuchuyện “tình yêu cắt áo” của Hán Ai Đế rất nổi tiếng. Ai Đế vì Đổng Hiền đã cam tâm tình nguyện bỏ đi không ít những người đẹp trong hoàng cungđể sủng ái một mình ông ta, thậm chí còn muốn đem giang sơn nhường lạicho ông ta. Mối tình giữa họ trở thành hình mẫu cho những người đồngtính luyến ái ở đời sau. Theo sử sách còn ghi chép lại, Đổng Hiền khôngchỉ có khuôn mặt giống mỹ nữ mà từ ngôn ngữ cử chỉ đều giống phụ nữ,“tính tình dịu dàng”, “giỏi quyến rũ”. Vì vậy Ai Đế ngày càng súng áiĐổng Hiền hơn. Có một lần ngủ trưa, Đổng Hiền gối lên cánh tay áo của Ai Đế mà ngủ. Ai Đế muốn quay người nhưng cũng không muốn làm tỉnh giấccủa Đổng Hiền nên lấy kiếm cắt đứt cánh tay áo của mình. Người đời saugọi mối tình đồng tính là “mối tình cắt tay áo” cũng là có nguồn gốc làđiển cố này.
2. Long dương chi hảo: Thời Chiến quốc có Long Dương Quân là một cậu họctrò vô cùng khôi ngô tuấn tú. Anh ta được Ngụy vương say mê vô cùng,đồng sàng cộng chẩm (ăn cùng ngủ cùng), rất được sủng ái.
Một ngày hai người cùng đi thuyền câu cá, Long Dương Quân câu được hơn mười con cá,cá cắn câu ngày càng nhiều, thế nhưng nước mắt lại rơi, Nguỵvương thấy vậy liền hỏi có chuyện gì, Long Dương Quân nói: ““Khi đạivương câu được con cá lớn, trong lòng sẽ rất vui vẻ. Thế nhưng lưỡi câurất nhanh chóng sẽ được thả xuống nước để tìm con cá to hơn, còn con cávừa câu được sẽ bị vứt đi mà không được ngó ngàng tới nữa. Thần khôngdám liên tưởng đến, như nay thần có thể được sự sủng ái của đại vương,có được một địa vị hiển hách trong triều đình, thần dân thấy thế, đềurất kính trọng thần, nhưng khắp trời đất này, người dung mạo tuấn túnhiều không đếm xuể, bên ngoài người ta đồn đại rằng thần sở dĩ được đại vương sủng ái, là vì dung mạo của mình. Thần tự lo lắng rằng mình cũnggiống như con cá vừa bị mắc câu, sợ ngày mình bị bỏ đi không còn xa nữa, như thế thần làm sao mà không khóc được?”
Sau đó Ngụy vương ra một sắc lệnh trong cả nước rằng: Từ nay về sau nếu cóngười bàn luận mỹ nhân, nếu bị phát hiện sẽ bị giết mà không cần địnhtội. Câu thành ngữ “Long Dương chi hảo” cũng bắt nguồn từ đây.