Người này chính là có bản lĩnh như vậy, không giận tự uy, rong ruổi sa trường tự tay đâm chết địch nhân, ánh mắt mang theo sát khí tựa như mũi kiếm bén nhọn khiến người không dám nhìn thẳng, cho dù trang phục bình thường như thế, Lưu Bá Hề vẫn tuấn lãng hào phóng như vậy làm cho người ta không muốn rời mắt.
Nhìn thấy nam tử mấy tháng nay không gặp, Dạ Vị Ương trong lòng ngũ vị tạp bình (cảm xúc lẫn lộn), đột nhiên Lưu Bá Hề thoáng đem tầm mắt đặt lên người hắn, Dạ Vị Ương quay đầu tránh đi ánh mắt đối phương: “Đại tướng quân rốt cuộc cũng chịu xuất hiện.”
Nhìn bộ dáng không được tự nhiên của Dạ Vị Ương, trong mắt Lưu Bá Hề lộ ra tia cười nhạt khó ai phát hiện, hai tay ôm quyền nói với mọi người: “Làm phiền các vị quan tâm, Bá Hề đã không có việc gì, hiện tại ta sẽ trở lại vị trí làm việc ta nên làm.”
“Tướng quân ngươi không thể đi, ngươi đã đáp ứng mẫu hậu phải bồi ta, ngươi nếu, nếu bỏ đi, ta ngay lập tức nhảy xuống hồ.” Kiến An công chúa hướng Lưu Bá Hề xông tới, thân thủ gắt gao nắm lấy cánh tay nam nhân, bộ dáng sắp khóc.
“Công chúa thân thể thiên kim, những lời như vậy nói ít sẽ tốt hơn.” Hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, Lưu Bá Hề một lòng đem từng ngón tay Kiến An công chúa đang nắm lấy cánh tay hắn mở ra, không hề liếc mắt đến nữ tử rơi lệ một cái mà bước về phía trước.
Sự tình đã được giải quyết, Dạ Vị Ương không cần thiết ở lại nữa, hắn di chuyển luân y nói: “Đại tướng quân nếu đã quyết định trở về công tác, vậy nơi này không còn chuyện của ta.”
Dạ Vị Ương vừa xoay luân y đi được hai bước, phía sau liền truyền tới tiếng mắng chửi của Kiến An công chúa: “Dạ Vị Ương! Ngươi là tiện nhân hại nước hại dân, ta có cái gì thua kém ngươi, vì sao ngươi đã cướp đi hoàng đế ca ca của ta, hiện tại ngay cả Bá Hề cũng muốn cướp!?” (quá nhọ)
Những người xung quanh một trận kinh hô, Dạ Vị Ương còn chưa quay đầu lại, luân y đã bị người dùng sức đẩy mạnh ngã sang một bên, người trên luân y bị văng ra ngoài, mất thấy sắp đập xuống đất, thì một bàn tay kịp thời tiếp được hắn.
Ngẩng đầu, đối diện Dạ Vị Ương là ánh mắt mang theo lo lắng của Lưu Bá Hề, đối phương sau khi nhìn hắn thì liếc mắt đến luân y ngã trên mặt đất, trên khuôn mặt ôn nhuận rất nhanh nhiễm một tầng băng sương so với mùa đông còn lãnh liệt hơn, biểu tình nghiêm túc như thế lại dẫn theo vài phần uẩn giận mà Dạ Vị Ương trước đây chưa từng thấy qua, chợt nhìn đến thật sự có chút dọa người.
Dạ VỠƯơng không ngá» má»t Lưu Bá HỠôn nhuáºn như ngá»c sẽ có lúc lá» ra biá»u tình khiến ngưá»i ta sợ hãi như váºy, mà Kiến An công chúa cÅ©ng giá»ng như Dạ VỠƯơng bỠánh mắt lãnh liá»t cá»§a Lưu Bá Há» dá»a Äến, Äứng tại chá» không nhúc nhÃch, sợ hãi nhìn Lưu Bá Há».
âCông chúa Äiá»n hạ, ngươi nháo Äá»§ chưa?!â
Má»t câu chất vấn là m lòng ngưá»i chấn kinh, Dạ VỠƯơng ná»a tá»±a và o ngá»±c Lưu Bá Há» cÅ©ng có phần bá» dá»a mà khẽ run, cà ng miá» n bà n Kiến An trưá»c nay quen ÄÆ°á»£c ngưá»i dá» dà nh giá»ng như ôn thất tiên hoa, Kiến An công chúa mãnh liá»t run rẩy, nưá»c mắt bắt Äầu lách tách rÆ¡i xuá»ng, vô cùng Äáng thương nhìn Lưu Bá Há», tá»±a há» không thá» tin Lưu Bá Há» vì má»t nam nhân mà rá»ng nà ng.
âThái háºu giá lâm âââ
Äang lúc giằng co, ngoà i cá»a truyá»n Äến thanh âm thái giám lanh lảnh, Äúng là thái háºu Äã Äến.
Hết chương thứ nÄm mươi tám