Hắn lẩm nhẩm câu này và ghi nhớ thông tin về ngày sinh tháng đẻ trên tờ giấy, lặp đi lặp lại. Sau bảy lần, Klein cầm lấy tờ giấy kia, rồi dựa người lên ghế dựa.
Đầu hắn bắt đầu vẽ ra hình ảnh quả cầu ánh sáng, đôi mắt trở nên sâu thẳm, toàn thân nhanh chóng đi vào trạng thái minh tưởng. Xung quanh trở nên thanh khiết, bên trên như có vật vô hình nối liền với màn sương mù xám huyền ảo, vô biên vô tận.
Klein hồi tưởng lại những nội dung trên tờ giấy, sau đó để mặc bản thân ngủ say trong trạng thái này. Hắn định dùng “phương pháp bói toán bằng cảnh trong mơ”! Nhắc đi nhắc lại vấn đề, ghi nhớ chặt chẽ, sau đó đi vào giấc mộng rồi làm cho thể tinh linh của bản thân dạo chơi ở Linh giới để nhận được gợi ý!
Với người bình thường mà nói, đây là chuyện thi thoảng sẽ gặp phải, chỉ là “biểu tượng” trong giấc mơ vừa phức tạp vừa mơ hồ, khó có thể ghi nhớ được. Còn “Thầy Bói” thì không tồn tại vấn đề này, có thể nhìn thấy một số hình ảnh trực quan.
Tất cả trở nên nhòe đi, Klein nửa tỉnh táo nửa mơ hồ.
Trong thế giới hư ảo, méo mó, hắn thấy một người trẻ tuổi có tóc vàng mũi diều hâu đang sợ hãi mà điên cuồng bơi trong một biển máu, mấy lần suýt thì bị nuốt chửng, nhưng cuối cùng vẫn trốn được lên bờ.
Hình ảnh vỡ vụn rồi thay đổi, Klein thấy một ngôi nhà màu lam xám có chiếc cối xay gió đồ chơi đặt ở trước cửa, người trẻ tuổi tóc vàng mũi diều hâu kia đang chậm rãi bước vào, vẻ mặt vui sướng.
Đúng lúc này hình ảnh lại thay đổi, Klein phát hiện mình đang ở trong một tòa cung điện nguy nga. Tường của cung điện này đã sụp đổ, trông tan hoang đổ nát, có chỗ còn mọc đầy rêu xanh và cỏ dại. Xuyên qua những lỗ thủng kia có thể thấy ngọn núi bên ngoài và mây trắng gần sát với nơi này.
Ở một đầu của cung điện có một ghế ngồi rất lớn điêu khắc từ một tảng đá, được khảm đá quý và mạ vàng, dường như không dành cho con người. Chiếc ghế này trống không, loang lổ nhiều việt như đã trải qua một thời gian rất lâu.
Klein nghi ngờ nhìn xung quanh, không rõ tại sao mình lại mơ thấy cảnh này.
Sự mơ hồ bắt đầu giảm đi, hắn đi ra ngoài cung điện theo bản năng hòng xem đây là nơi nào.
Đột nhiên hắn cảm nhận được một ánh nhìn chăm chú tới từ sau lưng!
Klein quay phắt người lại, nhìn tới chiếc ghế đá thật lớn kia, chỉ thấy nơi đó như có vô số con giòi bọ đang lúc nhúc, sinh trưởng nhanh chóng.
Hắn mở choàng mắt, tỉnh lại từ trong mơ.
Quả cầu thủy tinh, bộ bài Tarot, trang giấy vẽ bản đồ sao ánh vào trong mắt hắn, sự thật nhanh chóng áp đảo hư ảo.
“Ban đầu của cảnh trong mơ là kết quả của bói toán, vậy phía sau là gì? Hình như là nhằm vào mình?” Klein đặt tờ giấy xuống, day day huyệt thái dương, nhíu mày suy nghĩ. Hắn có thể xác nhận đây không phải nỗi sợ tiềm tàng trong lòng nay thể hiện ra qua cảnh trong mơ, bởi hắn đang xem bói.
“Một tòa cung điện không phải của con người… Cái nhìn chăm chú vào ta… Hình ảnh lũ giòi bọ lúc nhúc…” Klein nhớ lại, lặng lẽ suy đoán: “Là kẻ mà “nghi thức đổi vận” kết nối tới, hay do cuốn bút ký gia tộc Antigenous mang tới… Đúng rồi, cuốn bút ký kia có nhắc tới dãy Hornaces, quốc gia của đêm tối! Cung điện trong giấc mơ vừa rồi nằm ngay trên đỉnh núi!”
Hắn giải mã sơ qua, cảm thấy may mắn vì mình đã lựa chọn “Thầy Bói”. Theo những gì Neil nói, Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn cũng có thể xem bói trong mơ, nhưng chắc chắn không bằng mình được.
Phù, dai như đỉa đói vậy… Mong là sẽ bắt được Riel Bieber sớm sớm… Klein bình phục cảm xúc, cầm tờ giấy có vẽ bản đồ sao rồi chầm chậm đi tới cửa.
Hắn mở cửa phòng rồi đi tới phòng tiếp đãi, thấy Anna đang ngóng ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn không quan tâm cốc hồng trà trước mặt.
“A, anh Moretti, anh bói ra kết quả gì rồi?” Thấy Klein đến, Anna cuống quít đứng dậy.
Klein không trả lời trực tiếp mà dựa theo hình ảnh gợi ý trong mơ hỏi cô ta:
“Nhà của cô, hoặc nhà của anh Meyer, có phải có một máy xay gió đồ chơi không?”
Anna trợn tròn mắt, ngạc nhiên không nói nên lời. Một lúc sau cô mới lẩm bẩm:
“Đó là món quà anh ấy tặng tôi, ngay trước cửa nhà tôi, sao anh biết?”
Có thể bói ra cả điều này được ư??
Klein mỉm cười, ôn hòa nói:
“Chúc mừng cô Anna, anh Joyce Meyer đang ở nhà cô rồi. Nếu giờ cô lập tức trở về hẳn là có thể gặp được anh ấy. Anh ấy vừa trải qua một trận tai nạn, một hành trình đau khổ khó mà tưởng tượng được, thứ anh ấy cần không phải là hỏi han mà là an ủi, là cái ôm ấm áp.”
“Thật… Thật sao?” Anna không dám tin. Những thầy xem bói mà cô biết chưa bao giờ đưa ra đáp án chính xác như vậy.
“Bây giờ cô về nhà thì sẽ biết.” Klein ôn hòa đáp.
“Ồ, chúa Hơi Nước, có phải thật không? Joyce đáng thương của tôi về rồi ư? Anh chắc chắn chứ? Không, tôi không cách nào tin được…” Anna sửng sốt, sau đó nói năng lộn xộn.
Cô ta lấy một tờ tiền 1 saule ra khỏi túi xách, không chờ Klein trả lại tiền lẻ đã gần như chạy ra khỏi câu lạc bộ bói toán, vội vàng lên xe ngựa về nhà.
“Đây là cả tiền boa à?” Klein nhìn tờ tiền mặt, lắc đầu bật cười.
…
Cỗ xe ngựa hai bánh nhẹ nhàng chạy đi trên đường phố, tiến vào khu phía đông.
Anna vừa bất an, vừa chờ mong mà cũng vừa sợ hãi nhìn cảnh phố phường vụt lướt ra sau qua khung cửa sổ. Không lâu sau, máy xay gió đồ chơi kia đập vào mắt cô.
Cô xuống ngựa, chẳng để ý tới bản thân mà lảo đảo vọt tới cửa, kéo vang chuông cửa.
Cửa phòng mở ra, vang lên tiếng kẽo kẹt. Anna thấy một người đàn ông trẻ tuổi tóc vàng mặc bộ suite màu đen với sắc mặt tiều tụy, ánh mắt vui sướng, và cái mũi khoằm như mỏ diều hâu.
“Anh còn tưởng hôm nay không gặp được em.” Joyce mỉm cười.
“… Hơi Nước trên cao, anh thật sự về rồi!” Anna xoa mắt mình, vừa mừng vừa sợ kêu lên. Những gì vị thầy bói kia nói đều là thật! Không, đó là một vị thầy bói chân chính! Thật quá thần kỳ!
Những ý nghĩ sôi trào lên trong đầu, Anna xông tới ôm chặt lấy vị hôn phu, nước mắt chứa chan.
Hai người lẳng lặng ôm nhau bên ngoài căn nhà màu lam xám, cối xay gió đồ chơi chầm rãi chuyển động. Mọi khổ đau dường như đã đi xa.