Dạ Vị Ương lập tức tỉnh hơn phân nửa, dùng sức nhu nhu mắt ngẩng đầu lên, bóng người mơ hồ trước mặt dần trở nên rõ nét, này làm sao là Lưu Bá Hề, rõ ràng là Bắc Phương Thần, Bắc Phương Thần đang mang theo ý cười nhợt nhạt nhìn hắn.
Chợt hồi tưởng lại, hắn đến Tụ Tiên Lâu mời Bắc Phương Thần uống rượu, uống vài chén hắn liền say, sau đó dường như ngủ mất.
Dạ Vị Ương vội vàng buông tay ra, mặt đỏ ửng lên, hết sức ngượng ngùng nói: “Ta, ta nhận lầm người.”
Hoàn hảo Bắc Phương Thần không lấy chuyện tình Lưu Bá Hề chế nhạo hắn, đứng dậy đi đến bàn bên cạnh bưng một chén gì đó lại đây, lần nữa ngồi ở bên giường: “Canh cá tươi, uống một chút, bụng ấm áp, cũng có thể giải rượu.”
“Cám ơn, đúng rồi, ta ngủ bao lâu, Thiếu Điển bọn họ…” Dạ Vị Ương mới nói được phân nửa, một muỗng canh cá độ ấm vừa phải liền đút vào trong miệng hắn.
Bắc Phương Thần một bên uy Dạ Vị Ương, một bên thản nhiên nói: “Ta đã phân phó tiểu Nguyệt, người của ngươi hiện tại đều nghỉ ngơi trong khách điếm.”
“Thật sự là phiền toái Bắc Phương huynh, ta đây bất tri bất giác ngủ quên.” Nuốt xuống canh cá tươi, gặp Bắc Phương Thần còn muốn uy hắn, Dạ Vị Ương vội đưa tay đón lấy chén và muỗng, “Ta tự mình ăn.”
Bắc Phương Thần cũng không khách khí, cầm chén và muỗng đưa cho Dạ Vị Ương, hắn chính là ở bên cạnh nhìn, chờ Dạ Vị Ương ăn xong liền giúp hắn đem chén để trên bàn, quay đầu thấy Dạ Vị Ương muốn đi xuống giường, đang ngồi ở bên giường duỗi tay lấy giày.
“Ta đến.” Bắc Phương Thần bước nhanh qua, nửa ngồi xổm xuống cầm lấy giày trong tay Dạ Vị Ương, thân thủ nâng một chân nam tử lên giúp Dạ Vị Ương mang giày.
“Này… Thật sự là ngượng ngùng, còn để ngươi giúp ta mang giày.” Động tác Bắc Phương Thần quá nhanh, Dạ Vị Ương nghĩ muốn ngăn lại thì đối phương đã mang hảo cho hắn một chiếc giày, trong lòng chỉ có thể cảm thấy vừa cảm kích vừa xấu hổ.
“Ta xem ngươi là bằng hữu, ngươi lại xem ta là người ngoài sao?” Rất nhanh đã giúp Dạ Vị Ương mang xong giày, Bắc Phương Thần đứng dậy lại thay Dạ Vị Ương phủ thêm áo khoác, lần này càng làm cho Dạ Vị Ương trong bụng một trận cảm động và hổ thẹn.
Bắc Phương Thần đối với hắn một mực chân thành thẳng thắn, hắn lại luôn đối với đối phương mang theo mấy phần đề phòng, so với đại khí thản nhiên toát ra từ Bắc Phương Thần, Dạ Vị Ương cảm thấy mình đã quá mức cẩn thận, tuy nói hắn làm vậy cũng là chú ý thận trọng, nhưng bây giờ so sánh khó tránh khỏi hổ thẹn.
W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m
“Bắc Phương huynh, có thể nhận thức ngươi chính là may mắn của Dạ Vị Ương ta.” Dưới sự dìu đỡ của Bắc Phương Thần, Dạ Vị Ương thử chậm rãi đi tới luân y ngồi xuống.
“Ngươi đã gọi ta một tiếng ‘Bắc Phương huynh’, ta tất nhiên coi ngươi như huynh đệ mà đối đãi, nếu không vội trở về, buổi tối ở lại chỗ này cùng ta dùng cơm, thế nào?”
Dạ Vị Ương tự nhiên một hơi đáp ứng.