“Mặc kệ người đó là ai.” Neil khẽ cười, nói: “Chúng ta không định giữ tiền bạc vốn không thuộc về mình. Hãy chờ ở đây một lát, tôi nghĩ người đó sẽ quay lại tìm kiếm nhanh thôi. Với bất cứ ai mà nói, đây không phải số tiền có thể bỏ qua dễ dàng.”
Klein ngầm thở phào nhẹ nhõm, đồng thời có nhận thức hoàn toàn mới về phẩm chất đạo đức của Neil. Ban nãy hắn còn lo ông ta sẽ dùng cái cớ là “Nữ thần ban cho” để lấy hết số tiền kia đi trả nợ, còn khổ sở suy nghĩ xem nên can ngăn như nào, khuyên bảo ra sao.
Đây chính là “Muốn làm gì thì làm, nhưng chớ làm hại”? Klein đột nhiên lĩnh hội.
Hai người đứng chờ chưa tới một phút thì thấy một cỗ xe ngựa bốn bánh sang trọng lao tới, bên cạnh dòng chữ màu lam nhạt chính là một con bồ câu đang giang cánh.
Xe ngựa dừng lại, một người đàn ông trung niên mặc bộ vest đen với chiếc nơ cùng màu xuống xe, nhìn bóp da kia, ngả mũ chào rồi nói:
“Thưa hai anh, đây là ví tiền của chủ nhân tôi.”
“Huy hiệu của các anh đã chứng minh tất cả, nhưng tôi vẫn muốn nghiệm chứng lần nữa để có trách nhiệm với mọi người, xin hỏi trong chiếc bóp da này có bao nhiêu tiền?” Neil khách khí đáp lại.
Người đàn ông trung niên kia giật mình, rồi tự giễu cợt bản thân:
“Là một quản gia, tôi không biết rõ bóp da của chủ nhân còn bao nhiêu tiền, xin cho phép tôi về hỏi đã.”
“Đây là quyền của anh.” Neil giơ tay mời.
Người đàn ông trung niên trở lại cạnh buồng xe, trao đổi với người trong xe qua cửa sổ. Sau đó ông ta lại đi tới phía Neil và Klein, mỉm cười nói:
“Nhiều hơn 300 bảng, không tới 350 bảng. Chủ nhân tôi cũng không nhớ rõ cụ thể là bao nhiêu.”
Cũng không nhớ rõ… Cái lũ giàu có này, nếu mình mà có nhiều tiền như vậy chắc chắn là sẽ đếm đi đếm lại rồi… Klein cực kỳ hâm mộ.
Neil gật đầu, trả bóp da lại:
“Nữ thần đã chứng minh đây là bóp da của các anh.”
Người đàn ông trung niên nhận lấy, đếm qua một lần rồi rút ba tờ 10 bảng ra:
“Chủ nhân của tôi là Tước sĩ William, ngài ấy nói rằng phẩm chất của các anh khiến ngài tán thưởng, và đây là thù lao dành cho người trung thực, xin đừng từ chối.”
Tước sĩ William? Người đã thành lập “công ty tín thác William”, cung cấp phòng thuê giá rẻ cho tầng lớp lao động dưới cùng xã hội? Klein lập tức nhớ ra cái tên này. Ông ta là vị tước sĩ khiến Benson vừa kính trọng lại vừa cho rằng hành động không sát với thực tiễn.
“Cảm ơn Tước sĩ, ông ấy đúng là một quý ông tốt bụng và hào phóng.” Neil không khách khí mà nhận lấy ba tờ tiền kia.
Dõi mắt nhìn xe ngựa của Tước sĩ William đi xa, thấy bốn phía không ai, ông ta mới quay sang phía Klein, khẽ vẫy tiền, cười nói:
“30 bảng, xong nợ. Tôi bảo rồi, nó sẽ được giải quyết với phương thức hợp lý. Đây chính là sức mạnh của ma pháp.”
Ma cmn pháp ấy chứ! Thế mà cũng được! Klein lại trợn mắt há hốc mồm.
Vài phút sau, khi tiến vào cầu thang lên công ty bảo an, hắn mới ngờ vực hỏi:
“Neil, vì sao ông không cầu xin số tiền nhiều hơn?”
“Đừng có tham lam, khi tiến hành nghi thức ma pháp lại càng không được tham lam. Tiết chế chính là yếu tố quan trọng để mỗi một Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn có thể sống đủ lâu.” Neil đáp đầy khoái trá.
…
Trong sảnh yến hội cực lớn, những ngọn nến đang cháy trên vài chiếc đèn treo trên cao tỏa ra thứ mùi hương khiến người ta thấy thoải mái, dùng số lượng để bù đắp cho ánh sáng yếu ớt không thể so được với đèn khí gas.
Trên những chiếc bàn dài và hẹp là đầy ắp những món ngon như gan ngỗng chiên, bít tết nướng, gà nướng, cá bơn cát rán, hàu Dipsy, thịt sơn dương hầm, canh bơ, mặt khác còn có những chai rượu sâm banh Sương Mù, rượu nho Ormill và rượu đỏ Nam Will. Những chai rượu này tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ màu sắc dưới ánh đèn.
Những tôi tớ mặc áo gile đỏ bưng những khay có các ly thủy tinh đi qua các quý ông và quý bà ăn mặc hoặc thanh lịch hoặc hoa lệ.
Audrey Hall mặc một chiếc váy trắng nhạt không bâu, eo cao và tay áo chân cừu. Phần trên bị bó chặt lại, eo được thít rất nhỏ, phần ngực thì được đẩy lên trông rất căng tròn. Mái tóc dài màu vàng của cô được búi lên đầy tao nhã, bông tay, nhẫn và dây chuyền cũng lóe lên ánh sáng lóa mắt, chân đi đôi giày khiêu vũ gắn hoa hồng và kim cương màu trắng.
“Bên trong là 4, 5 hay là sáu cái váy lót nhỉ?” Audrey dùng bàn tay phải đeo găng tay lụa trắng sờ phần khung váy, tay kia của cô đang cầm một ly sâm banh màu trong suốt.
Audrey không đưa bản thân vào trung tâm bữa tiệc để trở thành tiêu điểm với tất cả mọi người như trước, mà tránh nơi náo nhiệt, lẳng lặng đứng ở trong bóng tối của chiếc màn che cửa sổ.
Cô nhấp một ngụm sâm banh, dùng tư thế như mình không thuộc về nơi này nhìn những người ở trước mặt:
Con trai Bá tước Wolf đang nói chuyện với con gái của Tử tước Conrad, anh ta thích dùng động tác vung cánh tay để nhấn mạnh, ừm, cánh tay vung càng nhiều thì nội dung càng không đáng tin, đây là kết luận đã được nghiệm chứng… Anh ta lúc nào cũng nâng bản thân lên, dìm kẻ khác xuống, nhưng lại khó kiềm chế sự chột dạ, nên sẽ biểu đạt điều đó qua phương thức nói chuyện, ngôn ngữ cơ thể…
Hôm nay phu nhân Della liên tục sử dụng tay trái che miệng cười, hừm, biết rồi nhé, bà ta đang khoe viên đá quý màu xanh nguyên chất trên tay trái… Chồng của bà ta, Công tước Negan đang bàn tán thời thế hiện giờ với đám quý tộc phe bảo thủ ở cách đó không xa. Từ lúc bắt đầu bữa tiệc tới giờ, ông ta chỉ chủ động dùng ánh mắt tìm kiếm phu nhân Della của ông ta có một lần… Bọn họ gần như không thật sự chạm mắt nhau… Có lẽ, ừm, bọn họ không hề yêu thương nhau như những gì bọn họ thể hiện…
Phu nhân Panis được Nam tước Larry chọc cười bảy lần, rất bình thường và không hề kỳ quái, nhưng vì sao bà ta lại dùng ánh mắt chột dạ nhìn về phía chồng mình… Ồ, bọn họ tách ra rồi… Không đúng, chỗ bọn họ đi đều thông tới vườn hoa…
…
Trong bữa tiệc xa hoa lãng phí này, Audrey nhìn thấy rất nhiều chi tiết mà bình thường cô hoàn toàn không để ý. Trong giây lát cô gần như tin rằng mình đang xem một vở kịch.
“Mỗi người đều là một diễn viên kịch tài năng…” Cô khẽ thở dài, ánh mắt trong trẻo và lạnh lùng.
Đúng lúc này, cô chợt nhận ra điều gì đó, bèn quay phắt đầu nhìn về phía ban công rộng rãi bên ngoài, tới góc tối của ban công kia.
Trong góc tối ấy, một con chó lông vàng ngồi im lặng nhìn vào trong, nhìn Audrey, nửa người đang núp trong bóng tối.
Susie… Audrey giật giật khóe miệng, vẻ mặt tức thì sụp đổ, không thể duy trì trạng thái “Khán Giả” được nữa.