Đới Húc lại xua tay, nói: “Phiền tách hóa đơn ra, bốn người chúng tôi tự trả.”
“Không cần khách khí như vậy, chẳng qua chỉ là một bữa sáng mà thôi.” La Tề nói vô cùng nhẹ nhàng, “Tôi mời là được, anh chị đã cố ý tới đây, nếu tôi còn để anh chị tiêu tốn thì thế sao được?”
“Không được không được, chúng tôi cũng có yêu cầu kỷ luật.” Đới Húc hiếm khi mang thái độ nghiêm túc ra, lần nữa từ chối La Tề.
Thấy anh như vậy, La Tề cũng không tiếp tục kiên trì, nhún vai, nói với phục vụ: “Cứ theo ý anh ấy đi.”
Đới Húc bắt đầu lựa món, anh theo đề nghị của La Tề mà chọn một cốc cà phê cùng một phần sandwich phô mai nướng, ba người Lâm Phi Ca cũng lần lượt chọn, Phương Viên nhìn giá trên tấm menu plastic nhịn không được mà trộm líu lưỡi. Bọn họ tới nơi này gặp La Tề, tiền hỗ trợ công tác sợ rằng không đủ cho họ ăn uống sinh hoạt, cứ như vậy, Đới Húc phải từ xuất túi tiền, anh ấy chẳng qua cũng chỉ làm công ăn lương, ngày thường ăn mặc đều tùy ý, thoạt nhìn là người tương đối đơn giản. Để anh trả tiền Phương Viên làm không được, nghĩ nghĩ, cuối cùng chỉ chọn một cốc cà phê và phần cơm rẻ nhất.
Đồ ăn thức uống nơi này phải đặt xong mới chế biến, trong thời gian chờ, phục vụ mang cho bọn họ mấy ly nước ấm. Đới Húc thưởng thức ly pha lê, không vội mở miệng, La Tề cũng vậy, thời điểm phục vụ còn đi tới đi lui, bọn họ đều không muốn đi vào chủ đề chính, rốt cuộc để người lạ nghe thấy sẽ dẫn tới những suy đoán vô cớ không nên có.
Vẫn là chờ tới phục vụ dọn món lên, yên lặng thêm một lúc, Đới Húc mới thuận miệng bắt chuyện với La Tề, xác định phục vụ không còn qua đây, Đới Húc mới nhắc tới Bào Hồng Quang: “Nghe nói lúc du học, quan hệ giữa anh và Bào Hồng Quang rất tốt?”
La Tề uống ngụm cà phê, không nhanh không chậm mà nuốt xuống, lấy khăn giấy lau khô miệng, cười khinh miệt, hỏi lại: “Lời này anh nghe ai nói? Thị lực người nọ có vẻ không tốt cho lắm!”
“Ý anh là kỳ thật anh và Bào Hồng Quang không thân?” Đới Húc cho rằng hắn muốn đùn đẩy.
La Tề lắc đầu: “Không tới mức đó, tôi và hắn đúng là có đi lại, chỉ là qua lại không có nghĩa là quan hệ tốt, cho dù người ngoài có nhìn vào cũng sẽ không cho rằng tôi và hắn thân thiết, hắn với tôi mà nói chẳng qua chỉ là đàn em mà thôi.”
“Anh có thể giải thích rõ không? Nhân vật ‘đàn em’ này anh định nghĩa thế nào?” Đới Húc tựa hồ có chút khó hiểu, “Theo tôi được biết, có thể khiến một người tình nguyện đi theo mình, quan hệ chắc chắn không tồi, anh nói hắn là đàn em của anh nhưng lại phủ nhận giao tình giữa hai người, điểm này tôi có chút hồ đồ!”
“Nói thế nào nhỉ? Tôi không phủ nhận giao tình với hắn, chỉ là… Nói thế này anh chị có lẽ sẽ cảm thấy tôi quá cuồng vọng, nhưng Bào Hồng Quang đúng là không xứng làm bạn với tôi, để hắn đi theo tôi, nói trắng ra là vì tôi thấy hắn quá đáng thương, không phải vì hợp tính.” La Tề nói chuyện có chút khinh thường, “Con người hắn tiếng Anh không tốt, sự đời cũng chưa trải qua, ưu điểm duy nhất chính là kinh tế không tới mức chật vật, thích chơi nổi. Người khác hoặc là cố gắng học tập, không chơi bời, hoặc là có điều kiện giống tôi, gặp qua biết bao gió to sóng lớn. Người như hắn căn bản luôn bị khinh thường, tôi thấy hắn đáng thương nên mới dẫn dắt hắn thôi, với kiến thức và mắt nhìn của hắn thật không đủ tầm làm bạn với tôi!” . Truyện Trinh Thám
“À, là vậy sao? Tôi nghe nói Bào Hồng Quang tuy du học nhiều năm nhưng cuối cùng lại mua bằng giả lừa mình dối người, không lẽ ngoại ngữ của hắn cũng không đạt yêu cầu sao?” Đới Húc không tỏ ra nghi hoặc La Tề, anh chỉ theo đánh giá tiếng Anh của Bào Hồng Quang không tốt mà tiếp tục hỏi.
La Tề cười cười: “Thầy cô có nói với anh chị không? Hiện tại người du học quá nhiều, người chắp vả nửa vời như tôi vẫn không gặp trở ngại, đương nhiên vẫn có người chăm chỉ học tập, cả ngày nhốt mình ở thư viện, bọn họ có lẽ đúng là cách chúng tôi nửa vòng trái đất. Những kẻ ăn chơi như Bào Hồng Quang tôi cũng gặp nhiều, tôi chỉ có thể nói Bào Hồng Quang không phải kẻ ngoại ngữ tệ nhất, cũng không phải người duy nhất mua bằng, làm vậy chẳng qua vì muốn hài lòng cha mẹ, cho nên chơi một hồi liền mua cái bằng về lừa gạt gia đình.”
“Anh ở bên đó chắc quen nhiều bạn đúng không? Tôi có cảm giác như bạn bè anh ở khắp nơi trên thế giới.” Đới Húc không khen cũng không chê, “Vậy những người bạn khác của anh có hòa hợp với Bào Hồng Quang không?”
“Không khác tôi là mấy, dù sao trong nhóm tôi chẳng ai thật lòng coi Bào Hồng Quang là bạn, tất cả đều vì nể mặt tôi mà thôi. Sau khi về nước, bọn họ căn bản không có ai liên lạc với Bào Hồng Quang, Bào Hồng Quang kia hẳn cũng không sợ cô độc, đơn giản là vì mỗi lần ra ngoài hắn đều ra tay hào phóng, mỗi lần theo đuổi ai đó đều bỏ rất nhiều tiền mời đi bar uống rượu. Người hào sảng như hắn chẳng lẽ sợ không có người theo mình sao?” La Tề nói, đồng thời để lộ nụ cười xấu xa.