“Lợi hại? Có thể lợi hại hơn kỵ binh của các ngươi sao? Lợi hại, anh dũng hơn cả Công Tôn Chỉ tướng quân sao?” Trát Bản Hòa nói với Cốc hiệu úy.
Khi nói lại dẫn ra một vài người, mỗi một người lại đặt một câu hỏi.
Trát Bản Hòa hỏi liên tiếp mấy vấn đề, xem dáng vẻ như là muốn hỏi đã lâu.
“Người này không phải do công Tôn Tướng quân bắt được, cho nên hai người bọn họ cũng không giao đấu với nhau. Thế nhưng như theo
Bàng tướng quân nói người này, so với Công Tôn Chỉ tướng quân, chỉ có mạnh chứ không yếu hơn” Cốc hiệu úy cũng rất hay nói. Bằng không cũng sẽ không bị phái đi hộ tống người khác.
“Ngươi cũng không nên gạt lão đầu tử ta, người trẻ tuổi” Trát Bản Hòa nói: “Công Tôn Chỉ tướng quân là tướng quân vũ dũng nhất mà ta nhìn thấy. Ta không tin người này có thể lợi hại hơn so với hắn” Lời nói của Trát Bản Hòa nhận được sự tán đồng của những người du mục đang cưỡi ngựa đi bên cạnh.
“Trưởng lão của ta ơi, ta làm sao mà lừa ngươi?” Cốc hiệu úy cười cười, nói:
“Các người đã chứng kiến kỹ thuật cỡi ngựa bắn cung của kỵ binh quân ta”
“Đúng vậy, tên nỏ của các ngươi xác thực rất lợi hại” Trát Bản Hòa nói nghe xong hắn mà nói. Cốc hiệu úy cười gượng. Lão đầu tử bướng bỉnh này chỉ nguyện ý thừa nhận đối phương có trang bị tốt. Xem ra đối phương cũng rất tự phụ đối với kỹ thuật cỡi ngựa bắn cung của mình.
“Lúc ấy Bàng tướng quân dẫn theo hơn một ngàn người, vừa vặn gặp một đội kỵ binh trinh sát của Công Tôn Toản. Hai quân gặp nhau, Bàng tướng quân vốn muốn bắt sống bọn chúng, nhưng đối phương rất ngoan cường, đã chạy trốn về hai bên còn bắn tên về quân ta. Trưởng lão ngài biết rõ điều khiến
Bàng tướng quân mất hứng nhất chính là người khác càn quấy ở trước mặt mình, nhất là hắn vốn có lòng tốt, cho nên hơn một ngàn người liền áp tới, loạn tiễn bắn ra cùng một lúc. Kết quả, một đám ngu ngốc đã thành vong hồn dưới tên. Chỉ có người này, một cây ngân thương, múa kín không kẽ hở, không chỉ không bị bắn chết, còn quay người xông lên chém giết.
Thế nhưng cuối cùng hắn không thể trốn được, trên người rốt cục vẫn phải trúng tên. Đợi đến lúc quân ta dừng bắn tên, trên người hắn đã trúng bảy mũi tên, trọng thương bất tỉnh. Bàng tướng quân cảm thấy hắn là một nhân tài khó có được, liền mệnh lệnh quân y nghiêm chỉnh cứu chữa. Vấn đề là thương thế của hắn quá nặng, tuy rằng thoát chết, vẫn hôn mê bất tỉnh. Chính vì vậy Bàng tướng quân lệnh cho ta thuận tiện mang hắn về
Lạc Dương tìm danh y khám chữa bệnh”
Nghe xong Cốc hiệu úy nói, đám người Trát Bản Hòa “ồ” lên một tiếng, tỏ vẻ đã hiểu rõ. Bọn họ biết rõ tên nỏ của kỵ binh quân Hứa Thành cực kỳ uy lực. Đừng nói là mặc giáp da, coi như là giáp sắt cũng không nhất định có thể phòng ngự được. Hơn nữa, quân cung nỏ sắp xếp thành hàng, từng dãy liên tiếp, dùng để chống lại kỵ binh của người thảo nguyên xung phong tấn công tập thể, có thể nói là trí mạng. Huống chi, hơn một ngàn người bắn một người, chỉ trúng lần lượt bảy mũi tên, bảo vệ mình không chết. Chuyện như vậy trong suy nghĩ của bọn hắn chỉ có thể cũng coi là kỳ tích. Khó trách Bàng Bái, tính cách nóng nảy, không coi ai ra gì, cũng không nỡ bỏ người này chết.
Quan sát thái độ của đám người Hồ phương bắc, Cốc hiệu úy một hồi cười thầm. Hắn thầm nghĩ: đây là ta còn cố ý nếu nói kém đi. Nếu các người biết rõ tiểu tử này vốn bị bắn chết ngựa, lại bị quân ta tứ phía bao vây, mới có thể bắn hắn bị thương, không biết các ngươi còn có thái độ gì nữa?
Nghĩ tới đây, Cốc hiệu úy lại nghĩ tiếp: thật không biết tên hỗn đản nào, Bàng tướng quân rõ ràng nói rõ chỉ cần bắn bị thương là được, hắn còn bắn vào chỗ hiểm của người ta, thiếu chút nữa bắn chết người ta.
Thực khốn khiếp, con mẹ nó, điều đáng hận nhất chính là làm hại hơn một ngàn người lần lượt bị phạt. Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, cho tới tận lúc này, người được Bàng tướng quân tiến cử cũng chỉ có một mình
Hồng Phong tướng quân. Người này cũng có thể lọt vào mắt tướng quân, chẳng phải cũng có thể sánh bằng Hồng Tướng quân sao? Về sau nếu hắn thật sự phát đạt, chỉ bằng việc ta ở dọc con đường này quan tâm, chiếu cố hắn, ngày khác chẳng phải hắn cũng chiếu cố ta thật tốt sao? Ha ha.
***********************************
Cuối cùng Giả Hủ đã tới Lạc Dương. Hắn thoáng giật mình với tán thưởng trước sự phồn thịnh của Lạc Dương, hắn tìm được phủ Hứa Thành, báo tên của mình.
Lúc ấy Hứa Thành đang đàm luận cùng Trần Cung, Thường Hâm cùng với Lư Dục vừa mới thành hôn, nghe thủ hạ báo danh, khiến Hứa Thành khi đi đang nói, kinh ngạc tới mức cắn phải đầu lưỡi. Cuối cùng Hứa
Thành ban một mệnh lệnh mà khiến ngày sau Giả Hủ liên tục phàn nàn với hắn: “Đừng để cho hắn trốn thoát”
Kết quả, Giả Hủ bị thân binh của Hứa Thành trói gô lại, xô xô đẩy đẩy tiến vào bên trong. Lúc Giả Hủ nhìn thấy Hứa Thành đang định ra ngoài nghênh đón, sắc mặt hắn vốn đã rất khó coi, lúc này lại càng khó coi hơn, hối hận nghĩ rằng Hứa Thành quả thật muốn rút miệng mình.
“Văn Hòa, ngươi không sai chứ? Đều tại ta, không nói rõ ràng mệnh lệnh. Ngươi cũng đừng trách ta, ha ha ha” Hứa Thành vừa cùng cười, vừa đạp, đuổi mấy thân binh áp người đi, nhưng hắn lại quên cởi trói cho Giả Hủ.
“Hứa tướng quân, tướng quân ngài có thể nới lỏng dây trói tay cho tại hạ một chút không? Tại hạ chỉ là một văn nhân yếu ớt, tay trói gà không chặt, không thể chịu được đám thủ hạ hổ lang của tướng quân giày vò” Giả Hủ nói. Thế nhưng trong giọng nói của hắn vừa như bình tĩnh, vừa như đôi chút bất mãn.
Vốn văn nhân như Giả Hủ, ngươi có thể ở trước mặt hắn nói muốn giết hắn, hắn cũng sẽ không thay đổi sắc mặt, bởi vì một lời nói như vậy tất phải có nguyên nhân. Nhưng khi còn chưa gặp mặt, đã muốn trói người, vô luận ở phương diện nào cũng đều nói không thông, Giả Hủ còn không biết đã xảy ra chuyện gì. Chuyện này, đối với người luôn luôn nắm tất cả trong tay như hắn mà nói, thật sự không thể dễ dàng tha thứ. Đến lúc biết rõ nguyên nhân, dĩ nhiên là do binh sĩ hiểu sai mệnh lệnh, chịu tai bay vạ gió, dù là ai cũng sẽ không dễ chịu.
“Cái này, Văn Hòa” Hứa Thành cẩn thận nói: “Ngươi sẽ không trách ta chứ?”
“Không dám” Giả Hủ nói. Thế nhưng trên người hắn có thêm một sợi dây thừng, tình cảnh này có chút quái dị.
“Vậy là tốt rồi” Hứa Thành bắt đầu ra tay cởi trói, hắn vừa tháo dây vừa nói: “Ngươi cũng biết, Văn Hòa, một nhân tài như ngươi, ta cầu còn không được. Lúc này tự ngươi tìm tới cửa, ta nhất thời nóng vội, ngươi nói có thể tha thứ hay không?”
“Tướng quân biết rõ ta?” Giả Hủ hơi giật mình, hắn cử động thân thể đôi chút. Đám thân binh của Hứa Thành thật sự có khí lực. Nghe nói mỗi người đều là tinh nhuệ, xem ra thật sự không giả.
“Ha ha, Văn Hòa tiên sinh khiêm tốn. Chúa công từng nói với chúng ta, nói tới người có tài có đức trong thiên hạ, danh tiếng của tiên sinh nhớ mãi không quên. Chỉ vì tiên sinh theo Đổng Trác đi về phía tây, không thể gặp mặt, chúng ta cũng bởi vì chuyện này mà tiếc nuối lâu nay” Lư Dục từng theo Lư Thực ở Lạc Dương rất lâu, biết một chút thanh danh của Giả Hủ. Thế nhưng hiểu biết của hắn cũng có giới hạn mà thôi, hắn chỉ cho rằngHứa Thành bởi vì nguyên nhân thủ hạ của mình là người đọc sách quá ít nay nghe nói một danh nhân đến, cho nên nôn nóng không thể chờ đợi được, vì vậy Lư Dục ở bên cạnh nói chen vào, đỡ mấy câu cho Hứa Thành, hắn cũng không biết giá trị thật sự của Giả Hủ.
“Không dám, tiên sinh là ?” Giả Hủ hỏi Lư Dục hỏi. Trong đám quan văn thủ hạ của Hứa Thành, Thường Hâm dáng vẻ hèn mọn bỉ ổi, Trần Cung trải qua phong trần, Hà Thông dáng vẻ hiền lành, chỉ có Lư Dục từ thuở nhỏ liền chịu sự dạy bảo của Lư Thực, một Đại Nho, nho nhã hơn người, mà hắn lại đang là người đứng thứ hai trong đám quan văn thủ hạ của Hứa Thành, tự nhiên cũng thiếu không được khí chất của người làm quan. Lúc này Lư Dục có thể được xưng tụng là khí chất bất phàm. Điều này khiến cho Giả Hủ vô cùng ngạc nhiên, hắn cứ tưởng rằng vị đại hiền nào đó đang ở chỗ này.
“Đây là Lư Dục, Lư Tử Gia, . . .” Hứa Thành ở một bên giới thiệu.
“Hẳn là công tử của Lư Thực, Lư công tử gần đây cưới Thái Văn Cơ?” Không đợi Hứa Thành nói xong, Giả Hủ liền kêu lên.
“Chính là tại hạ” Lư Dục có chút mất hứng, mình nào có đi trêu chọc người nào, lấy lão bà chẳng lẽ là sai lầm sao? Người người đều bày tỏ vẻ ngạc nhiên đối với chuyện này, khiến cho bản thân mình như là từ sau khi cưới Thái Diễm mới có thể có địa vị cao. Bản thân mình có bản lĩnh thật sự nhưng khi nghĩ đến Thái Diễm, hai người mới thành hôn không lâu, lửa nóng trong lòng hắn lại lập tức bốc lên.
“Không biết Văn Hòa tiên sinh đến có chuyện gì?” Thường Hâm ở một bên hỏi.
“Tại hạ đến đưa tin cho ba vị tướng quân Lý Thôi, Quách Tỷ với Trương Tế” Giả Hủ trả lời.
“Tin tức gì? Ba vị này tuy rằng cùng làm thủ hạ Đổng Trác với ta mấy năm, đều không có thâm giao” Hứa Thành nói.
“Chúa công, trước tiên vào nhà nói sau. Văn Hòa tiên sinh ở xa tới, cũng không thể đứng đây nói chuyện với chúa công ” Lư Dục nói.
Vì vậy, cả đám đi vào trong nhà, hàn huyên.
“Ba người bọn hắn muốn quy thuận ta?” Hứa Thành nghe xong Giả Hủ nói, kinh ngạc vạn phần, hắn liếc mắt nhìn ba thuộc hạ ở xung quanh. Tất cả đều có dáng vẻ như vậy.