“Không dám” Trương Liêu chắp tay đáp: “Nguyện ý nghe tướng quân sai phái” Tuy rằng Trương Liêu hắn có giao tình khá tốt cùng mấy người Hứa Thành, dù sao địa vị hắn còn quá thấp, chỉ là một
Hiệu úy, căn bản là không thể so với Hứa Thành, cho nên mới nói như vậy.
“Văn Viễn ngươi quá khách khí, bản lãnh của ngươi người khác không biết, chúng ta còn không biết sao?” Hứa Thành vỗ bả vai Trương Liêu, nói: “Như vậy, ta cho ngươi một công việc quan trọng. Ta bổ nhiệm ngươi làm Chấn
Uy tướng quân, đi Huỳnh Dương. Chỗ đó đã bị Tào Tháo chiếm được, nhưng quân phòng thủ không nhiều lắm, mà địa phương này lại là nơi giao chiến lâu dài của chúng ta cùng Tào Tháo, ta không phái Đại tướng đi thủ Hổ Lao với Tỵ Thủy, đành phải cho ngươi đi thủ Huỳnh Dương, như vậy cũng sẽ không sợ Tào Tháo tấn công hai Quan, trừ phi hắn lại muốn ăn cạn lương thực”
“Tuân mệnh” Trương Liêu biết rõ Hứa Thành cho hắn dùng một đội quân coi chừng Tào Tháo lúc này đang chiếm giữ Duyện Châu, cũng đã phát triển về Dự Châu với Thanh Châu, hai Quan ải Hổ Lao Tỵ Thủy ngược lại trở thành hậu phương. Đây tuyệt đối là trách nhiệm, không thể thiếu cơ hội kiến công lập nghiệp, bởi vậy có thể thấy được Hứa Thành đặc biệt coi trọng mình. Điều này làm cho hắn rất kích động.
“Ha ha, Văn Viễn lần đầu tiên được trao tặng trách nhiệm. Lần này mời khách từ phương xa đến dùng cơm cần phải uống vài chén, nếu không về sau phải dẫn binh, cũng không có cơ hội có thể uống thống khoái” Thường Hâm một mực ở một bên quan sát, thấy Hứa Thành đã an bài thỏa đáng, lúc này mới lên tiếng.
“Thường tiên sinh lại giễu cợi. Đợi lát nữa tại hạ nhất định uống hai chén cùng Thường tiên sinh” Trương Liêu vốn lo lắng lúc này Hứa Thành quan cao tước hậu, uy danh truyền xa, sẽ không coi trọng mình giống như lúc trước. Lúc này xem ra hắn đã lo lắng vô ích, nghe Thường Hâm nói vậy, Trương Liêu cũng không khỏi lên tiếng trêu chọc.
“Không riêng mời khách từ phương xa đến dùng cơm, còn tiệc cưới thì sao” Thường Hâm nói.
“Tiệc cưới?” Lý Túc chen lời nói: “Hẳn là Hứa tướng quân muốn thành hôn sao?” Hắn vừa đi theo Hứa Thành, còn không quen gọi chúa công, nhưng thái độ thân thiết rất rõ ràng.
“Không phải chúa công” Thường Hâm kéo Lư
Dục ở đằng sau, nói: “Người này là Lư Dục, con trai Lư Thực Lư gia, thành hôn cùng thiên kim Thái Ung tiên sinh, Thái Diễm Thái Văn Cơ, chúng ta đều là khách mời”
“Lư Dục bái kiến nhị vị tướng quân” Lư Dục vốn là một thư sinh, nhưng hắn đi theo đám người Hứa Thành lăn lộn đã lâu, da mặt dày không ít, hắn thoải mái chào hỏi hai người Lý Túc,
Trương Liêu.
Lại nói hắn có thể thành thân cùng Thái Văn Cơ, cũng rất trùng hợp. Vốn khi Bàng Bái đuổi giết Vu Phù La, cứu thoát Thái
Diễm, mang về Lạc Dương. Thái Diễm vừa báo tên, không lâu sau Hứa Thành đã biết. Hắn là người nào? Sau khi nghe nói lập tức thèm chảy nước miếng. Đại mỹ nữ ở bên, nếu không làm gì thì uổng nhiều năm làm lưu manh. Kết quả quyết chiến còn chưa bắt đầu, hắn nhân cơ hội ở Lạc Dương tìm tới tận cửa, nhưng điều rất bất ngờ là không tới một canh giờ, Hứa
Thành lập tức xám xịt đi ra ngoài. Hắn cũng thề trong thâm tâm, tuyệt không gặp lại nữ nhân này. Nguyên nhân thực tế, rất rõ ràng, Hứa Thành không đủ độ. Hắn ở trước mặt Thái Diễm không nói chuyện được mấy câu đã không thể nói ra lời. Hãy nghĩ lại xem, Thái Diễm mà sống ở thời hiện đại thì tối thiểu nhất cũng là trên tiến sĩ (chỉ những người sau khi lấy được học vị tiến sĩ vẫn tiếp tục theo đuổi cấp bậc ) hơn nữa khi nói chuyện tốt nhất là nói về chuyện ưu quốc ưu dân, hắn còn có thể ứng đối được một chút. Xui xẻo hơn thì chính là thi từ ca phú cộng với giờ chi, hồ, giả, dã (trợ từ dùng trong văn ngôn, để diễn tả bài văn hoặc lời nói không rõ ràng). Điều này rõ ràng muốn cái mạng già của hắn rồi, hắn sao có thể ứng đối? Hứa Thành hắn lại không thể biểu hiện mình uy võ dũng cảm ở trước mặt nữ nhân. Cho dù hắn có thể dùng biện pháp mạnh mẽ cưới người ta, về sau cuộc sống gia đình chỉ sợ cũng sẽ không thoải mái. Nói thật, nam nhân, có mấy người có thể buông chính mình, chấp nhận tình huống bản thân mình ở trước mặt lão bà không thể nói nên lời sao? Hơn nữa thân là hậu nhân, hắn cũng chính thức hiểu rõ địa vị với tao ngộ, cảm giác của Thái Diễm. Hắn cảm thấy không thể vô lễ đối với người ta, mà sau khi Thái Ung xuất hiện, Hứa Thành thật sự không dám đi tới Thái gia. Rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể giương mắt nhìn một đại mỹ nữ như Thái Diễm bị tiểu tử Lư Dục này thừa cơ mà vào, dụ dỗ thu vào trong tay, mà hai nhà người ta cũng coi như môn đăng hộ đối. Lư Thực, Thái Ung đều là đại nho đương thời, quan hệ thông gia thật sự rất phù hợp. Lúc này, tình thế đã trở nên ổn định lại, người ta cũng chuẩn bị kết hôn, cũng không ai chú ý tới Hứa Thành, chúa công này cho đến nay cũng chỉ có hai tì thiếp hầu hạ, coi như vẫn là một tay quang côn.
Chỉ là rất hiển nhiên trong mắt người thời này, đương kim hai đại danh nho trong nước có quan hệ thông gia, thật sự khiến cho những người đọc sách đều có chút hưng phấn. Vốn Lý Túc không thể ngờ Lư Thực với Thái Ung lại ở Lạc Dương. Thế nhưng lúc này đã không cần bận tâm, mà Trương Liêu cũng có thể cảm thấy rất cao hứng đối với Lư Thực, một nho tướng này, tự nhiên cũng khách khí với Lư công tử. Mọi người cứ như vậy hàn huyên, ngược lại gạt Hứa Thành, chúa công, sang một bên, khiến cho hắn liên tục cười gượng gạo.
Mấy ngày sau, Lư Dục đã thành hôn, nhưng Hứa
Thành thấy cảm thụ của mình không tốt lắm. Hứa Thành không cho Lư Dục hưởng tuần trăng mật, quẳng cho Lư Dục một đống công việc, dùng công việc để trả thù. Thế nhưng điều này cũng không thể hòa tan sự cô đơn lạnh lẽo của Hứa Thành. Hãy nghĩ xem hắn tới đây đã nhiều năm, hắn vẫn không thể tâm sự với người khác ở trong chăn, điều này làm cho hắn rất thất vọng. Trước kia làm lưu manh, hắn có thể không quan tâm, nhưng hiện tại thì không thể.
Nghĩ mà đau đầu, Hứa Thành mang theo Điển Vi với mấy thân binh đi ra ngoài đường phố giải sầu.
Lạc Dương được Hứa Thành ngoài sáng, ngấm ngầm an bài, không chịu bao nhiêu tổn thất, lúc này cùng với việc nhân khẩu tăng nhiều, lại không có gia gia tộc quyền thế lũng quản, buôn bán cũng rất phát triển. Trên đường phố, cảnh tượng phồn vinh, náo nhiệt khiến cho Hứa Thành cảm thấy thư thái không ít.
“Thật sự rất lâu không đi ra ngoài, cảnh tượng đều không giống với trước kia” Hứa Thành cảm thán nói.
“Đúng thế, chủ. . . ai, công tử, ” nhìn Hứa Thành mặc một bộ áo dài, Điển Vi vội vàng đổi giọng, nói: “Ta trước kia cho tới bây giờ đều chưa thấy qua nơi nào phồn hoa như này”
“Đúng vậy, mấy người lão Thường làm tốt lắm. Khi trở về cần phải khen thưởng cho bọn hắn ” tâm tư Hứa Thành xoay chuyến, hắn còn nói thêm: “Điển Vi, sao ngươi lại đi theo dân chạy nạn đến nơi này? Với công phu của ngươi, không đến mức luân lạc với dân chạy nạn”
“Ha ha” Điển Vi sờ sờ đầu, cười nói: “Lúc trước thích khoe tài, nhìn thấy thủ hạ của Dương nhị tướng quân mang theo một đám dân chạy nạn đi đến nơi đây, ta còn tưởng rằng quan binh khi dễ dân chúng, liền ra tay cản đường. Không ngờ, đám gia hỏa đó không nhiều người lắm, nhưng rất khó đối phó. Đánh nhau một lúc, vốn ta còn không đến mức bị bắt, nhưng bọn chúng lại dùng chăn bông, lều vải vân vân, nhất là cái gì gọi là dây thừng, trói ta lại, ta cũng bị bắt đưa đến Lạc Dương”