Tiếng phổ thông được phát âm rất chuẩn, chất giọng cũng vô cùng dễ nghe. Chu Vận sững sờ thật lâu mới có thể hỏi tiếp một câu: “Tại sao?”
Cuối cùng Lý Tuân cũng đã phủi sạch bụi trên người, đứng thẳng lên. Chu Vận thấy nếu lúc này mà vẫn còn chú ý đến làn da mịn màng của cậu ta thì chắc trên đời này cũng chỉ có mỗi cô mà thôi. Cậu nhìn cô từ trên cao xuống, lấy điếu thuốc nơi khóe môi ra, thản nhiên nói:
“Con người của cô, quá giả ‘con mẹ nó’ tạo.”
Gió bấc rít gào.
Chu Vận đi đến thư viện, không đọc sách mà lại ngắm cảnh xung quanh. Ngày đầu tiên tựu trường cô đã phát hiện ở thư viện rất thoáng mát. Tối mùa hè, trên tầng chót vẫn mở cửa, có thể thông qua đó đi thẳng lên sân thượng.
Thư viện có tất cả sáu tầng, tầng cao nhất không có lan can bao quanh, ngồi xuống là có thể thấy được đài phun nước ở quảng trường xa xa, tầm nhìn rất thoáng đãng.
Hồi bé mẹ đã nói với cô, lúc tâm trạng không tốt thì nên đến nơi rộng rãi hít thở thật sâu, khi ấy nội tâm cũng sẽ khoáng đạt, sẽ chẳng phải nghĩ ngợi đến những việc linh tinh kia nữa. Chu Vận nhìn về phía xa, hít một hơi thật sâu nhưng chỉ hít được toàn là mùi sơn nơi góc sân thượng.
“Khụ, khụ, khụ!”
… Thôi bỏ đi! Chu Vận ngồi bệt xuống đất, cắm ống hút vào một cốc trà sữa rồi uống. Lúc uống được một nửa thì cô chợt nghe thấy một âm thanh mạnh mẽ và rõ ràng ngay phía sau.
“Mẹ kiếp!”
Cô quay đầu lại, nhìn thấy một bóng đen đang đứng đằng sau mình. Trời tối mịt nên cô không thấy rõ mặt mũi, nhưng hình dáng cây đàn guitar đeo phía sau lưng người đó lại rất quen.
“Nhậm Địch?”
Chiếc bóng tiến lên vài bước, đúng là Nhậm Địch. Chu Vận nghiêng người, dịch chỗ cho cô ấy.
“Sao cậu lại đến đây?”
Nhậm Địch cau mày hỏi ngược lại: “Còn cậu?”
Chu Vận không tiện nói rõ ràng, chỉ đáp: “Mình đi ra ngoài hóng gió cho mát.”
Nhậm Định không buồn nể nang hỏi vặn lại cô: “Trong ký túc xá có máy điều hòa mà cậu phải lên đây hóng mát à?”
Chu Vận điềm nhiên trơ mặt ra như củ cải: “Ở đây có gió tự nhiên mà, ngồi trong điều hòa nhiều sẽ rất dễ bị bệnh, dù sao gió trời vẫn tốt hơn.”
Thấy Nhậm Địch nhăn mày, Chu Vận vội hỏi: “Còn cậu, sao cậu lại đến đây?”
Nhậm Địch miễn cưỡng ngồi xuống, nói: “Tôi đến đây tập đàn.”
“Tập đàn ở đây á?”
“Tập ở ký túc xá bị người ta khiếu nại.”
“…”
Chu Vận thấy rõ vẻ mặt mất hứng của Nhậm Địch liền mời cô ấy cốc trà sữa còn lại.
“Uống không?”
Nhậm Địch liếc nhìn cô, dường như đang do dự.
Chu Vận: “Mua cũng lâu rồi nên đá đã tan hết.”
Rốt cuộc Nhậm Địch cũng nhận lấy cốc trà sữa.
Trong màn đêm, cô ấy đánh một bản nhạc. Chu Vận không rành nhạc nhẽo cho lắm, còn Nhậm Địch lại mới học đàn nên chơi không rành rọt, nhưng không hiểu tại sao, Chu Vận nghe được một hồi thì tâm trạng vốn bị Quái Thú Lông Vàng xáo động dần hồi phục lại. Âm nhạc quả là có sức mạnh kỳ diệu!
Sau khi Nhậm Địch tập đàn xong, Chu Vận lại nhớ đến lời dặn của Phương Thư Miêu.
“À ờ…”
“Hử?”
“Sao cậu không đến giờ tự học buổi sáng?”
Nhậm Địch cắn ống hút: “Không đi, có việc bận.”
“Ngày nào cũng có việc bận ư?”
“Ừ.”
“Việc gì thế?”
“Cậu quan tâm làm gì?” Nhậm Địch quay đầu nhìn cô, “Tôi không đến lớp tự học buổi sáng thì ảnh hưởng gì đến cậu?”
“Không, không, cậu hiểu lầm rồi, mình không có ý này! Chỉ là trách nhiệm của Phương Thư Miêu cũng không hề đơn giản, nếu tần suất trốn học nhiều quá…”
“Tôi đâu có giơ tay.”
“Hả?”
“Ban đầu khi bầu chọn cô ta làm lớp trưởng, tôi đâu có giơ tay.”
Chu Vận thoáng chần chừ rồi hỏi: “Cậu không thích Phương Thư Miêu à?”
“Vấn đề không phải ở cô ta, mà bất kể người đó là ai tôi cũng không chọn.”
“Tại sao?”
Nhậm Địch nhìn Chu Vận với vẻ mặt như thể cô từ trên trời rơi xuống: “Chọn ra một người để trông coi mình, tôi bị bệnh chắc?”
“…”
“Từ bé tôi đã không bao giờ chọn những thứ như thế này.” Nhậm Địch cười khẩy, “Có điều tôi có giơ tay chọn hay không cũng đâu ai quan tâm đến. Nhưng riêng với tôi, vì tôi không bầu chọn cô ta, cô ta sẽ không quản lý được tôi.”
“…”
Chu Vận choáng váng bởi kiểu logic và lý luận không thể tưởng tượng được này của Nhậm Địch.
Nhậm Địch liếc nhìn cô: “Cậu thật sự thích giúp cô ta quản lý mấy việc này à?”
Chu Vận sững người, rồi mới nhỏ giọng đáp: “Dù sao cũng là bạn học cùng lớp mà.”
“Vậy ư?” Nhậm Địch chỉ cười xòa, không nói gì thêm nữa.
Ngồi thêm một lát, Nhậm Địch cất đàn guitar, đứng dậy. Chu Vận cũng đứng lên theo: “Bọn mình cùng nhau trở về thôi.”
Nhậm Địch lắc đầu: “Buổi tối tôi có việc phải đi ra ngoài.”
“Vào lúc muộn thế này á?”
“Có sao đâu!”
Tạm biệt Nhậm Địch, Chu Vận một mình trở về ký túc xá. Ngồi chưa được bao lâu cô đã phải chạy vào nhà vệ sinh vài lần.
Phương Thư Miêu quan tâm hỏi han, Chu Vận không ngừng giải thích: “Do uống trà sữa nhiều quá thôi.”
***
Trong một quán bar cũ kỹ, tiếng nhạc đập rền trời, Lý Tuân và Cao Kiến Hồng cùng với hai nam sinh lớp khác đang ngồi trên sô pha tán gẫu. Liễu Tư Tư với vai trò bạn gái hiện tại của cậu thì ngồi ngay sát bên.
Một lát sau, một dáng người len qua đám đông đến trước mặt họ. Cao Kiến Hồng nhìn sang: “Nhậm Địch, sao đến trễ vậy?”
Nhậm Địch: “Không có gì.” Cô gọi với vào góc trong, “Lý Tuân, ra đây một lát.”
Liễu Tư Tư liếc nhìn cô, Lý Tuân cũng đứng dậy, sải hai bước đã ra khỏi góc sô pha chật hẹp, đi đến nơi khác với Nhậm Địch..
“Chuyện kia đã quyết định chưa?” Nhậm Địch hỏi.
Lý Tuân tựa vào quầy bar: “Có rồi.”
Nhậm Địch nhíu mày: “Thật sao? Cậu giữ lời chứ?”
“Ừ.”
Nhậm Địch nghiêm túc: “Tốt, sau này có lãi tôi sẽ trả lại cậu gấp bội.”
Lý Tuân cười: “Được.”
Nhậm Địch thở phào nhẹ nhõm.
Lý Tuân nhìn cô: “Gấp vậy làm gì, mà sao đến trễ thế?”
“Ồ, bị người ta kéo lại giảng đạo.” Cô nhìn Lý Tuân, “Là Chu Vận, bạn cùng phòng với tôi, cậu biết không?”
Lý Tuân à một tiếng. Nhậm Địch nhớ ra điều gì đó bỗng cười lên.
Lý Tuân: “Sao thế?”
Nhậm Địch khẽ huých vào người Lý Tuân, nhếch môi nói: “Cô ấy cũng chẳng phải dạng ngoan hiền gì đâu.”
“Ồ?”
Nhậm Địch nhướng mày: “Khi nãy lúc tôi đi luyện đàn trên sân thượng, còn nhìn thấy cô ấy đang ngồi hút thuốc đấy.”