Huống chi không phải ruột thịt, ngay cả huyết mạch tương liên cũng chẳng có.
Chập tối, một huyền ưng đáp xuống sân: “Đại soái, Thẩm tướng quân gửi thư.”
Cố Quân nén cơn giận, nhận thư xem, chỉ thấy Thẩm Dịch ngắn gọn hẳn so với cách viết thư dài dòng mọi khi, chỉ ba chữ – gấp, về ngay.
Thẩm Dịch từ Linh Xu viện ra đây xuất sinh nhập tử với y, có trận thế nào chưa từng gặp? Không có việc tuyệt đối sẽ không viết thư khẩn giục cho người ta ghét.
Huyền ưng: “Đại soái, ngài xem…”
Cố Quân: “Biết rồi, không cần hồi âm, ngày mai chúng ta sẽ khởi hành.”
Bên phía Trường Canh căn bản còn chưa xong, Cố Quân vốn định lơ y vài hôm rồi nói tiếp, nhưng Thẩm Dịch thúc giục, không có cách nào khác, đành phải đi hai vòng trong phòng rồi đứng dậy sang tìm.
Trường Canh đang luyện kiếm trong viện, Cố Quân đứng xem một lát, đột nhiên với tay rút bội kiếm của huyền ưng, huyền ưng chưa tháo giáp, trọng kiếm bản to như bàn tay người trưởng thành, bị y cầm nhẹ không như chổi lông gà: “Cẩn thận này.”
Lời còn chưa dứt, một kiếm đã lia ngang tới, Trường Canh vững vàng đỡ được, lại không lui một bước.
“Có tiến bộ,” Cố Quân thầm nghĩ, “Tay cũng có chút sức lực rồi.”
Y hất lên, nhờ lực của kiếm trong tay tung người lên, đại khai đại hợp một kiếm như trăng tròn.
Trường Canh không dám đón chiêu, chân dịch liền mấy bước, lại không trừ được lực của nhát kiếm này, trọng kiếm cồng kềnh trong tay Cố Quân như linh xà thè lưỡi, chớp mắt đã đâm ra ba nhát, Trường Canh hoành kiếm chắn, người đã lui tới góc, nghiêng người nhảy lên xà nhà, xoay tròn trên không, giẫm một chân lên trọng kiếm của Cố Quân.
Cố Quân khen hay một tiếng, chợt buông chuôi kiếm, Trường Canh hụt chân, hơi lảo đảo, Cố Quân giơ tay bắt lại chuôi kiếm, nhẹ nhàng đè xuống ngay vai thiếu niên vẫn chưa đứng vững, huyền thiết kiếm quang làm y nổi da gà.
Cố Quân bật cười, dùng trọng kiếm vỗ vai Trường Canh, đoạn ném kiếm cho huyền ưng phía sau: “Không tệ, công phu chưa từng lười biếng.”
Trường Canh hoạt động cổ tay ẩn ẩn tê rần: “So với nghĩa phụ còn kém xa lắm.”
Cố Quân nói không biết ngượng: “Ừ, đúng là còn kém xa lắm.”
Trường Canh: “…”
Trong tình huống bình thường không phải nên khiêm tốn trước rồi chân thành dạy vài câu à? Sao y còn thuận thế khoe khoang! Có nghĩa phụ nào thiếu khiêm tốn như vậy không?
Cố Quân: “Nếu ngươi đến đại doanh Tây Bắc, ta có thể đích thân dạy ngươi.”
Quả nhiên vẫn là vì việc này, Trường Canh không nhịn được bật cười.
Kể cũng lạ kỳ, đôi khi, một người thật sự muốn có được thứ gì đó, nóng vội khát cầu dốc hết mưu kế cũng chẳng được, bỗng nhiên cảm thấy không muốn nữa, thì thứ kia ngược lại dây dưa tìm tới cửa.
Trường Canh khéo léo từ chối: “Lúc ở hầu phủ, con từng hỏi sư phụ, nghĩa phụ hồi nhỏ luyện kiếm tập võ cũng là ở hầu phủ, vì sao có thể lợi hại như vậy, sư phụ bảo rằng, công phu vững chắc, chủ yếu xem mình chịu bỏ bao nhiêu công sức, công phu lợi hại, chủ yếu là tình huống sinh tử trên chiến trường nhiều rồi, chứ ai dạy cũng thế thôi.”
Nụ cười của Cố Quân biến mất.
Trường Canh: “Nghĩa phụ, con đã nghĩ kỹ rồi, vẫn muốn ra ngoài xem thiên địa.”
Cố Quân nhíu mày nói: “Thiên địa ở kinh thành và biên cương không phải thiên địa à? Ngươi còn muốn thấy cái gì, Đại Lương chứa không nổi ngươi nữa? Ngươi còn muốn tới Tây Dương hay sao?”
Thấy lại sắp cãi nhau, huyền ưng ở phía sau không dám hó hé tiếng nào, sát thủ không trung cao lớn ôm trọng kiếm, vờ như mình là một đống than quên dọn.
Trường Canh không lên tiếng, chỉ nhìn thật sâu vào mắt Cố Quân, trong tích tắc, y rất muốn đem chuyện kìm nén trong lòng dốc ra như nôn mửa, sau đó nhịn xuống – y thử tưởng tượng phản ứng mà Cố Quân có thể có, cảm thấy mình chắc là không chịu nổi.
Cố Quân: “Ngươi không cần phải nói nữa, ta không muốn biết mấy ý nghĩ vớ vẩn đó của ngươi là từ đâu ra, ngày mai cứ đuổi tên hòa thượng kia cút đi, ngươi ngoan ngoãn quay về kinh thành, đã không muốn đi Tây Bắc, vậy thì ở nhà, khỏi đi đâu hết!”
Trường Canh rất muốn hét lớn một tiếng với Cố Quân: “Hầu phủ không phải nhà của ta.”
Nhưng lời này ra đến môi, lại bị y cắn làm đôi nuốt xuống, theo bản năng sợ nói ra làm Cố Quân thương tâm – dù rằng không biết Cố Quân có tâm hay không để mà bị tổn thương.
“Nghĩa phụ,” Trường Canh lặng lẽ nói, “Lần này phiền người từ Tây Bắc cất công đến, lòng con rất buồn, nhưng nếu người bất chấp lý lẽ, con cũng chỉ có thể tùy hứng đáp lại. Con có thể chạy một lần, thì có thể chạy hai lần, người không thể vĩnh viễn canh chừng con, gia tướng hầu phủ không nhốt được con.”
Cố Quân tức phát điên, hầu phủ vẫn là nơi lòng y hướng về, vô luận không muốn về kinh cỡ nào, vừa nghĩ đến có thể về nhà, thì y chung quy vẫn chờ mong, lúc này y mới biết, hóa ra trong mắt Trường Canh, nơi đó hệt như nhà giam vậy.
Cố Quân: “Ngươi cứ thử xem.”
Hai người một lần nữa chia tay trong không vui.
Huyền ưng vội vàng đuổi theo, Cố Quân còn chưa đi xa, căn bản không kiêng dè Trường Canh nghe thấy hay không, lạnh lùng phân phó: “Ngày mai ngươi không cần đi theo ta nữa, theo tứ điện hạ lên kinh thành, không thể để y rời khỏi kinh thành một bước!”
Huyền ưng: “… Vâng.”
Cổng thành cháy hại đến cá chậu thì thôi, ngay cả hắc ưng bay ngoài cổng cũng bị đốt thành con gà trụi lông, thật là tai bay vạ gió mà.
Sáng sớm hôm sau, Cố Quân hằm hằm giận dữ mà đi.
Y không tạm biệt Trường Canh, trước khi đi, An Định hầu thất đức thần không biết quỷ không hay lẻn vào viện của đứa trẻ năm tuổi nhà Diêu đại nhân, trộm cây sáo trúc người ta để trên bàn đu dây, đứa bé ấy lúc dậy phát hiện sáo tự dưng biến mất, đau lòng gào khóc nguyên một ngày.
Cố Quân chạy về còn nhanh hơn lúc đến, chân vừa chạm đất câu đầu tiên đã nói với Thẩm Dịch: “Chuẩn bị thuốc cho ta.”
Thẩm Dịch thần sắc nghiêm trọng: “Ngươi bây giờ còn có thể nghe thấy không?”
“Còn,” Cố Quân nói, “Nhưng sắp hết rồi, có chuyện gì mau nói đi.”
Thẩm Dịch lấy mấy tờ giấy từ trong lòng ra: “Đây là khẩu cung của Sa Hạt Tử, chưa cho người khác xem, ta đích thân thẩm tra, chờ Đại soái trở về định đoạt.”
Cố Quân vừa đi vừa lật xem nhanh như gió, đột nhiên, y dừng chân, gấp số giấy trong tay lại.
Trong chớp mắt, vẻ mặt y hơi đáng sợ.
Sa Hạt Tử xâm chiếm con đường tơ lụa chỉ là thuận tiện, mục tiêu của hắn lại là Lâu Lan, trên tay hắn có một tờ tàng bảo đồ của Lâu Lan, cái gọi là “bảo”, lại là quặng tử lưu kim ngàn khoảnh. (Một khoảnh cỡ 100 mẫu)
Thẩm Dịch hạ giọng hỏi: “Đại soái, việc này lớn, có báo lên triều đình không?”
Cố Quân nói ngay không suy nghĩ: “Không.”
Y nhanh chóng thay đổi ý nghĩ: “Bản đồ ở đâu?”
Thẩm Dịch thì thầm chỉ đủ để hai người nghe thấy: “Sa Hạt Tử xăm trên bụng mình.”
Cố Quân: “Không nói từ đâu mà có?”
“Cướp được,” Thẩm Dịch nói, “Đám sa phỉ này hoành hành không cố kỵ, người Trung Nguyên, người chư quốc Tây Vực, người Tây Dương, gặp ai cũng cướp, chính mình cũng không biết là cướp từ ai.”
Cố Quân “À” một tiếng, nheo đôi mắt bắt đầu hơi mờ, dõi trông Lâu Lan phồn hoa vạn gia đăng hỏa ở đằng xa, một tiểu tử Lâu Lan xa xa nhìn thấy y, như phát điên ngồi trên tường thành khảy độc huyền cầm, nhìn Cố Quân mà cười không ngừng.
Cố Quân không rảnh đùa với đám người Lâu Lan ăn no chỉ biết uống rượu này, đưa lại mấy tờ giấy kia cho Thẩm Dịch: “Diệt khẩu.”
Đồng tử Thẩm Dịch hơi co lại.
“Diệt khẩu, hủy thi diệt tích,” Môi Cố Quân hầu như không nhúc nhích, lời nói đều nằm trong miệng, “Cả đám sa phỉ kia luôn, cứ nói hãn phỉ muốn vượt ngục, tướng sĩ bên ta bất đắc dĩ đành phải chém hết – việc này giữa ngươi và ta, tiết lộ ra ngoài chỉ hỏi ngươi, lập tức truy tra sự tồn tại của tàng bảo đồ kia.”
“Vâng.”
Giây lát sau y lại hỏi: “Đại soái, ta nghe nói, phía kinh thành truyền đến lời đồn, rằng Ngụy vương đã bị giam lỏng?”
Cố Quân nhìn y một cái: “Ngươi cũng nói là lời đồn, thánh chỉ chưa hạ, không được phỏng đoán lung tung, làm việc của mình đi.”
Thẩm Dịch đáp một tiếng, Cố Quân vẻ mặt mệt mỏi chưa tiêu, đứng tại chỗ ấn nhẹ khóe mắt, hi vọng mình đã phản ứng quá mức với tàng bảo đồ lai lịch không rõ này.
Đông Hải giao họa chưa bình, Tây Bắc lại có biến cố, y cứ cảm thấy những việc này không phải trùng hợp.
Nửa tháng sau, hai phong tấu biểu Giang Nam trải ra trước mặt Hoàng đế Long An Lý Phong.
Lý Phong gõ bàn, một nam tử ngoài bốn mươi để râu dài bên cạnh lập tức tiến lên, vặn đèn măng-sông sáng lên giúp hắn, người này chính là cậu ruột Hoàng thượng, tên Vương Quả, là đệ nhất sủng thần hiện nay.
Lý Phong mở bản tấu bên trên, chính là cách nói ngày đó Diêu Trấn và Cố Quân thương lượng, ẩn đi Huyền Thiết doanh và Lâm Uyên các, nịnh bợ hết các quan viên Giang Nam lớn nhỏ, cuối cùng ca công tụng đức một phen, Hoàng đế xem xong không nói gì, cầm phong thứ hai.
Phong thứ hai lại là một phong mật tấu, cách nói hoàn toàn bất đồng với bản trước, viết rằng: “Ngày tiễu phỉ trên biển, An Định hầu và huyền ưng, huyền giáp mấy chục người hiện thân ở Đông Hải, bắt tặc thủ, theo tặc thủ khai, trên hải giao phản quân có một nữ tử, hành tung quỷ bí, hình như là người của Lâm Uyên các, như là người quen cũ của Cố Quân.”
Lý Phong xem xong không nói gì, thuận tay đưa hai bản tấu chương cho Vương Quả.
Vương quốc cữu nhanh chóng xem xong, cẩn thận đánh giá thần sắc không rõ hỉ nộ của Lý Phong, phỏng đoán ý hắn mà mở miệng: “Việc này… Hoàng thượng, An Định hầu liên lụy trong đó, tuy có công không tội, nhưng tự tiện bỏ nhiệm vụ, cũng…”
Lý Phong: “Y có huyền ưng ngày đi ngàn dặm, tung hoành Trung Nguyên chẳng qua là chuyện vài ngày, mặc dù tùy tiện bỏ việc, nhưng cũng chưa đặc biệt mất chừng mực, chỉ là trẫm không rõ, vì sao khéo như vậy, An Định hầu đóng vai gì trong đây?”
Vương Quả nheo mắt, ý thức được điều gì đó.
Lý Phong gõ những ngón tay thon dài trên bàn: “Còn có Lâm Uyên các – Lâm Uyên các ẩn nấp trên giang hồ nhiều năm, vì sao đột nhiên hiện thân? Cố Quân có liên hệ với những người này từ khi nào?”
Lâm Uyên các, thịnh thế không ra, ra tất gặp loạn.
Vương Quả hít sâu một hơi: “Hoàng thượng muốn nói là Cố Quân có mưu đồ bất chính-“
Lý Phong liếc lão một cái, mỉm cười: “Quốc cữu nghĩ đi đâu vậy, Thập Lục hoàng thúc từ nhỏ lớn lên bên trẫm, đàn áp phản nghịch lập công lớn, ngươi nghĩ như thế, chẳng phải là làm trung thần lạnh lòng?”
Vương Quả không rõ hắn có ý gì, nhất thời chỉ dám phụ họa, không dám tiếp lời.
Lý Phong: “Chỉ là Đại Lương ta vạn dặm non sông, nam bắc tứ phương toàn nhờ vào một mình y, chẳng lẽ không phải làm tiểu hoàng thúc của trẫm mệt chết? Trẫm nghĩ, cũng nên tìm người phân ưu giúp y rồi.”