…
…
Trải qua đau đớn giống như “thoát thai hoán cốt”, sau khi Dạ Vị Ương được Lưu Bá Hề từ thùng gỗ vớt lên kinh ngạc phát hiện hai chân hắn thật sự có tri giác, không ngừng nhìn chằm chằm vào ngón chân mình miễn cưỡng năng động, hoàn toàn quên mất bản thân còn đang bọc ở sàng đan bị Lưu Bá Hề ôm vào trong ngực.
“Bá Hề, ngươi xem ngươi xem, chân của ta có thể động! Ta có cảm giác!” Mới vừa rồi còn như con cá chết đang hấp hối, lúc này liền vui vẻ lên, Dạ Vị Ương kéo cổ áo Lưu Bá Hề kinh hô một tiếng.
Ngón chân mượt mà sạch sẽ giống như dương chi bạch ngọc thượng hạng vì mùa đông mà trở nên trắng bệch dưới dương quang ấm áp lộ ra bóng loáng oánh nhuận, bộ dáng khẽ động khẽ động làm cho người ta liên tưởng tới anh nhi (trẻ sơ sinh) trăm ngày, vừa ngốc vừa đáng yêu, chọc người yêu thích.
Hoàn hảo sau vài hôm, Dạ Vị Ương mỗi ngày chỉ cần ngâm trong dũng dược một lần, uống nước dược khổ tử, cũng không cần trải qua châm cứu trị liệu đáng sợ nữa.
Vẻ mặt khó coi nhất nan kham nhất đều bị Lưu Bá Hề nhìn thấy, nguyên bản bức tường vô hình ngăn cách giữa hai người qua mỗi ngày sống chung từ khi nào đã ầm ầm sập xuống, Dạ Vị Ương còn sợ cái gì? Mỗi ngày đều cởi sạch để Lưu Bá Hề ôm đến ôm đi, chính mình còn bảo đối phương cấp mình đưa bô, ở trong ngực đối phương khóc đến một phen nước mắt nước mũi, bây giờ rụt rè cho ai xem.
Cuộc sống ở trên núi nhàn nhã lại thích ý, mỗi buổi sáng thức dậy được Lưu Bá Hề dìu đỡ tập đi, tuy rằng trên cơ bản đi không đến một hai bước chân hắn đã nhuyễn đến té nhào, nhưng té vào lồng ngực Lưu Bá Hề cũng không tồi.
Không có việc gì sẽ cùng Hoa Sinh rửa đồ ăn, thời điểm Tịch Thiên Lâu chẩn trị còn có thể từ sư phụ nghe được một ít chuyện thú vị trước đây của hoàng thượng và Lưu Bá Hề, tỷ như Tịch Thiên Lâu nói cho hắn biết, kỳ thật hoàng thượng cùng Lưu Bá Hề trên ý nghĩa nào đó là sư huynh đệ.
Khi còn bé hai người đi theo Tịch Thiên Lâu tập võ rèn luyện thân thể, thiên tính hài tử tranh cường háo thắng, có một lần Tịch Thiên Lâu và Lưu Bá Hề nhặt được tiểu hồ ly lông trắng chân bị thương, hai người cấp ôm về nhà nuôi, tiểu hồ ly ngày thường bên ngoài tuyết bạch khả ái, hai tiểu hài tử như thế nào cũng phải tranh tiểu hồ ly về làm bảo bối cho mình.
Giành giật một hồi liền đánh nhau, thời điểm chờ bọn họ lấy lại tinh thần thì tiểu hồ ly đã chạy ra cánh cửa biến mất, lúc sau cũng tìm không thấy.
“Sự kiện này khiến hai người thương tâm suốt một đoạn thời gian, trước khi bọn họ rời đi Ngọc Hành sơn còn cùng nhau lên núi tìm kiếm, mà tiểu hồ ly kia tiêu thất giống như chưa từng xuất hiện, từ đó về sau Bá Hề cùng Thương nhi không còn như trước đây, vì một kiện đồ vật này nọ mà tranh chấp không ngớt nữa.” Tịch Thiên Lâu có điểm cảm thán, nhợt nhạt cười: “Coi như đã trưởng thành.”
“Thật không ngờ hoàng thượng cũng có lúc khóc nhè, có thời điểm yêu mến tiểu động vật.” Dạ Vị Ương ngồi trên giường không khỏi cảm khái, nghe Tịch Thiên Lâu kể, có lẽ Tịch Thiên Thương khi còn bé cũng là một hài tử đáng yêu, như thế nào trưởng thành lại đáng giận như vậy
Quả nhiên hoàng thượng không phải người, là người thì không phải hoàng thượng.
“Người ngồi trên hoàng vị có rất nhiều chuyện không thể do mình làm chủ, Thương nhi nếu đem ngươi đưa đến chỗ ta, nói vậy ngươi đối với hắn không trọng yếu thì cũng đặc thù, sự tình của người trong kinh thành ta đã từng nghe nói qua, bất quá mấy ngày sống chung ở đây ngược lại cảm thấy cùng lời đồn đãi đúng là hai người.” Tịch Thiên Lâu giống như trưởng bối lộ ra tiếu dung ôn hòa, kéo tay Dạ Vị Ương vỗ nhè nhẹ.
Dạ Vị Ương hơi ngượng ngùng, hắn biết thanh danh lúc trước của hắn bất hảo, thế nhưng lại rơi đến tai Tịch Thiên Lâu trên núi thanh tu, tránh không khỏi có điểm quá khoa trương.
“Thông minh của ngươi hòa cùng tính tình cứng cỏi kiên nhẫn, đối với con đường sau này có lợi rất lớn, nhưng nếu một ngày lâm vào khốn cục khó giải quyết, đừng ngại đến Ngọc Hành sơn tìm ta.”
Dạ Vị Ương nhận lời cuống quýt nói cảm ơn, tạm thời bất luận Tịch Thiên Lâu là sư phụ hay hoàng thúc của tên hỗn đản Tịch Thiên Thương nào đó, chỉ riêng y thuật cùng học thức Tịch Thiên Lâu cũng đủ nắm giữ danh hào “Thiên hạ đệ nhất nhân”, một lời hứa của Tịch Thiên Lâu không thể nghi ngờ chính là cho Dạ Vị Ương một cái bảo mệnh phù.
Liên tục vài ngày đầu đông nắng ráo trời đã hạ xuống mưa nhỏ, hoàn hảo trời mưa nhưng không có gió lớn, lúc này mưa trên núi lạnh đến khủng khiếp, Dạ Vị Ương là bệnh nhân không có nội công co rút trên giường vẫn cảm thấy lạnh.
Tịch Thiên Lâu rời đi trong chốc lát Lưu Bá Hề liền trở về phòng, chỉ thấy nam tử này tay phải xách tiểu ấm lô, tay trái ôm chặt tấm thảm lông thú thật dày bước nhanh tới, để ấm lô bên giường, Lưu Bá Hề đem thảm lông thú đắp lên người Dạ Vị Ương.
“Đây chẳng phải ta đã bỏ lại ở mã xa rồi sao?” Dạ Vị Ương cảm thấy thảm này nhìn rất quen mắt, tập trung nhìn kỹ hóa ra là đồ hắn đặt trong mã xa không có mang theo, Tịch Thiên Lâu không ăn mặn cũng không sát sinh, lúc trước Dạ Vị Ương không dám mạo hiểm làm Tịch Thiên Lâu nổi giận nên đem thảm lông thú bỏ lại.
“Bá Hề ngươi điên rồi à, nếu để sư phụ ngươi nhìn thấy còn không đem chúng ta đá ra ngoài, mau đem những đồ vật này vứt đi.”
Lưu Bá Hề sau khi trải hảo thảm bản thân cũng leo lên giường ngồi, gặp bộ dáng Dạ Vị Ương vẻ mặt khẩn trương lập tức giương khóe miệng: “Nhìn ngươi lạnh đến lợi hại ta phải đi xuống chân núi, đừng khẩn trương, chuyện này sư phụ đã biết, nếu sư phụ không đồng ý ta cũng không dám mang lên.”
Dạ Vị Ương ngắm mưa ngoài phòng đang rơi không dứt, lại thấy trên người Lưu Bá Hề tựa hồ có hàn khí nhàn nhạt, nhất thời trong lòng ấm áp không nói nên lời, cho dù là kiếp trước cũng không ai đối xử tốt với hắn như vậy a, hắn vội cúi đầu đưa tay bưng kín hai tay lạnh như băng của Lưu Bá Hề, cũng muốn cấp đối phương một ít ấm áp.
“Vị Ương…”