Nhưng không hiểu sao Mặc Khuynh Thành luôn luôn nghe lời lại đột nhiên thay đổi, không còn tùy hứng, mang theo hào quang sáng chói, Mặc Khuynh Thành dựa vào cái gì mà dám cướp hết những thứ vốn thuộc về cô ta chứ!
Cô ta nhất định không thể để việc này xảy ra nữa, con đường của cô ta vẫn khá thuận lợi, đại hội thể dục thể thao lần trước Mặc Khuynh Thành không mắc bẫy, chắc có lẽ đã nghi ngờ mình, nhưng không sao, cho dù có hỏi cô ta, cứ đổ hết tội lên người Hạng Giai là được rồi.
Hơn nữa, cô ta tin nguyên nhân Lê An An luôn ghét bỏ mình là vì Mặc Khuynh Thành châm ngòi, chỉ cần cô ta thừa dịp Khuynh Thành không tới trường đi mua chuộc lòng người, đoạt lại mọi thứ vốn có, Mặc Khuynh Thành sẽ chỉ còn một mình, lúc đó người cúi đầu trước chắc chắn là cô.
Không thể không nói, Văn Tư Tư quá coi trọng bản thân, không nghĩ Mặc Khuynh Thành đã thay đổi, cũng không nghĩ lại nguyên nhân do đâu, chỉ nghĩ phải đoạt lại những thứ vốn không thuộc về mình, thật sự cô ta vẫn coi Mặc Khuynh Thành là con ngốc ngày trước sao?
**
Thành phố B, dù không sầm uất như ở đế đô, nhưng cũng là một thành phố lớn, mà nhà họ Tô còn là một gia tộc lớn ở thành phố này.
Trong phòng đọc sách của nhà họ Tô, gia chủ nhà họ Tô – Tô Lệ và con trai ông ta – Tô Ngạo đều có vẻ mặt âm u.
“Tiểu Thuỵ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tô Ngạo nhìn con trai mình.
“Ba, Mặc Khuynh Thành thay đổi rồi, kế hoạch của chúng ta có thể sẽ gặp vấn đề.”
“Không phải đang tốt đẹp sao? Lúc trước gọi điện về cho chúng ta nói đã nắm chắc Mặc Khuynh Thành, nhất định tập đoàn Mặc thị sẽ đoạt về tay, vì sao giờ lại thay đổi?”
“Ba, trước kia con không để ý tới cô ta, cô ta cũng sẽ tự động đuổi theo con, nhưng bây giờ, dù con có chủ động đứng trước mặt, cô ta cũng không thèm bố thí cho một cái liếc nhìn.” Không sai, là bố thí, dù có phủ định thế nào, hắn ta cũng phải thừa nhận Mặc Khuynh Thành đã không còn yêu mình nữa.
“Hừ, lúc trước bảo con đối xử tốt với con bé một chút, con lại không chịu!” Tô Lệ nhìn đứa cháu đích tôn mà mình luôn luôn hài lòng, lại làm chuyện như vậy khiến gia tộc mất đi khả năng được vào đế đô.
“Ba, ba đừng trách tiểu Thuỵ, không phải chỉ là một đứa con gái sao, tiểu Thuỵ cũng có cô gái mình thích.” Tô Ngạo không đành lòng nhìn con trai bị trách mắng, đỡ lời.
“Hồ đồ! Hiện tại là thời điểm mấu chốt của Tô gia, ở thành phố B đã gặp phải trở ngại, chỉ có tới đế đô mới có cơ hội phát triển mạnh, mà nhà họ Mặc đứng đầu trong thương trường, hơn nữa không thể tra được gia thế nhà họ, chỉ có hai khả năng, hoặc là không có gia thế, nếu không thì là gia thế rất lớn mạnh.”
“Ông nội nghĩ là khả năng thứ hai sao?”
Tô Lệ hài lòng gật đầu, cháu trai ông còn thông minh hơn con ông, như vậy nhất định có thể dẫn dắt Tô gia phát triển tới mức mạnh nhất: “Không sai, nếu là loại thứ nhất, Mặc gia không thể thuận lợi như vậy, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã nổi danh.”
“Nhưng bây giờ Mặc Khuynh Thành không còn để ý tới con nữa.”
“Vì vậy ông nội muốn con phải dùng mọi biện pháp để kéo con bé quay trở lại, lúc cần thiết nhất, có thể để gạo nấu thành cơm.”
Tô Thuỵ do dự, một bên là gia tộc, một bên là tình yêu, thật sự hắn ta phải vì gia tộc mà buông bỏ tình yêu ư?
Tô Lệ nhìn ra sự do dự của Tô Thuỵ: “Tiểu Thuỵ, phụ nữ thì muốn lúc nào cũng có ngay, nhưng nếu không có gia tộc, con lấy cái gì để có phụ nữ?”
“Đúng vậy, tiểu Thuỵ, ba nghĩ Tư Tư sẽ hiểu nỗi lòng của con, sau này khi lấy được mọi thứ của nhà họ Mặc, con bé sẽ là nữ chủ nhân tương lai của Tô gia.” Tô Ngạo không có ý muốn làm gia chủ, dù sao để con mình làm gia chủ, bản thân ông ta còn có thể giảm bớt ít việc, chơi đùa với con gái, thật tốt.
Tô Thuỵ cũng thấy biện pháp này rất tốt, hắn ta nghĩ Văn Tư Tư cũng sẽ đồng ý: “Vâng.”
“Hắt xì.”
“Sao vậy?” Mặc Dận lo lắng nhìn Mặc Khuynh Thành, vội cầm lấy chiếc áo bên cạnh, khoác lên người cô.
“Anh, em không lạnh, có lẽ là ai đó đang nhớ đến em thôi.” Mặc Khuynh Thành nói đùa, lại không biết chỉ trong ngày hôm nay, có tới hai kẻ thù kiếp trước đang không ngừng gài bẫy cô.