“Là một ít đặc thù phương pháp cho thần thú chúng ta tu luyện a.”
“Theo ngươi nói như vậy, trong Thiên Sát Cổ giới xuất hiện gì đó đều là vật cho chúng ta dùng đúng không, đó không phải là nói ta có thể trở thành một Dược Sư sao?” Ở Thiên Huyền Đại Lục, Dược Sư có thể nói là một trong vạn người, lúc trước Mộ Chỉ Ly cũng lo lắng mình ở phương diện này không có thiên phú.
Nghe vậy, ánh mắt Thiên nhi cũng sáng ngời: “Chắc vậy, ngươi có thể thử xem.”
“Ta trước đi mua một ít dược liệu cho tễ thuốc tiến trúc đi.” Mộ Chỉ Ly nói xong liền làm, không có chút do dự đi ra khỏi cửa Mộ gia, như những lần trước tới cửa hàng bán thuốc kia, ông chủ hiển nhiên còn nhớ rõ Mộ Chỉ Ly, vừa thấy nàng đến thật nhiệt tình hỏi nàng muốn cái gì.
Mộ Chỉ Ly đem dược liệu cần cho thuốc tễ tiến trúc toàn bộ đọc đi ra, lão bản không có chút do dự giúp Mộ Chỉ Ly kiếm dược liệu, những dược liệu này tổng cộng khiến nàng mất hai cái kim tệ, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng mà Mộ Chỉ Ly nghĩ túi tiền của mình lại ít đi một chút cũng có chút buồn bực.
Không khỏi lại nhìn đến đan dược trong ngăn tủ hỏi: “Ông chủ, đan dược này bán bao nhiêu tiền a?”
“100 kim tệ.”
“100 kim tệ?” Mộ Chỉ Ly líu lưỡi, này cũng thật quý a, nhưng lại chỉ là đan dược cấp thấp bình thường như vậy, nếu như là đan dược trân quý thì như thế nào nha? Dược Sư thật đúng là kiếm được tiền.
“Ông chủ, giúp tôi kiếm chút ít dược liệu.” Những dược liệu này không hề nghi ngờ là một ít dược liệu cho đan dược cấp thấp, nàng nếu như có thể luyện chế thành công, có thể kiếm một bút lớn.
Bởi vì lần đầu tiên luyện chế, thất bại khẳng định rất cao, cho nên Mộ Chỉ Ly mỗi loại đều mua năm mươi phần, kết quả là, trong túi tiền của Mộ Chỉ Ly chỉ còn lại có hai trăm cái kim tệ …
Luyện đan trừ bỏ dược liệu còn chưa đủ, còn cần đan lô, lúc Mộ Chỉ Ly từ trong cửa hàng đan lô đi ra, nàng chỉ còn lại có mấy chục kim tệ …
Nhìn những dược liệu cùng đan lô này, Mộ Chỉ Ly thịt đau a! Khó trách nói Dược Sư đều là Tiền đôi lên.(tiền chất đống hay là rất nhiều tiền)
“Nhìn bộ dáng không tiền đồ của ngươi kìa, không phải mấy trăm kim tệ thôi, ngươi rất tiếc tiền sao?” Thiên nhi nhịn không được mở miệng nói.
Mộ Chỉ Ly cũng là trừng mắt nhìn nàng liếc mắt một cái: “Tiêu không phải là tiền của ngươi, ngươi đương nhiên không thịt đau, ta tổng cộng chỉ có một chút kim tệ như vậy, ta là người nghèo! Ngươi không thịt đau thì ngươi đưa tiền đây.”
Nghe vậy, Thiên nhi không có thể nói gì mà chống đỡ, nàng (là) một thần thú làm gì có tiền a…
Mộ Chỉ Ly sau khi trở về lại đi vào trong Thiên Sát Cổ giới, chuẩn bị từ trong sách vở tìm hiểu từng bước luyện dược cùng với các công việc hạng mục cần chú ý, không nghĩ tới quyển sách kia cùng sách trong căn phòng thứ nhất giống nhau, tự động lật giấy, hơn nữa sau khi lật xong, trước mặt Mộ Chỉ Ly cũng xuất hiện một bộ cảnh tượng.
Cảnh một người luyện đan, người nọ một bên luyện đan một bên nói từng bước luyện đan, luyện đan cần tĩnh tâm, dùng linh thức của mình đi cảm thụ tình huống của mỗi một loại dược liệu, mãi đến khi luyện được tinh hoa…
Tất cả những thứ giống như thật sự xảy ra ở trước mặt Mộ Chỉ Ly, nàng hết sức chăm chú chú ý mỗi một động tác của lão nhân luyện đan cùng với mỗi một nhắc nhở của hắn cần phải chú ý những chỗ nào.
Dần dần xem đến nhập thần, hoàn toàn đắm chìm ở trong đó, lúc Mộ Chỉ Ly tỉnh táo lại đã là ba ngày sau. Tuy rằng thời gian cứ trôi qua như vậy, nhưng mà Mộ Chỉ Ly lại cảm thấy phi thường vui vẻ, bởi vì ở trong ba ngày này học đến chỉ là sợ là người khác ba năm đều không nhất định có thể học được .
Sau khi từ trong Thiên Sát Cổ giới đi ra, Mộ Chỉ Ly đơn giản ăn một chút đồ ăn, ba ngày chưa ăn vẫn là rất đói bụng. Sau khi ăn xong không có chút do dự xuất ra đan lô, bắt đầu luyện đan.
Trong ba ngày này nàng luôn luôn xem vị lão nhân kia luyện đan, sau đó đắm chìm ở trong đó cảm nhận được rất nhiều bí quyết luyện đan, đối việc luyện đan coi như là nhập môn, nguyên bản nghi hoặc về quá trình luyện đan hiện tại ở trong mắt nàng đã phi thường rõ ràng, chỉ cần chính mình tự mình động thủ thể hiện một phen, nàng có tin tưởng sẽ thành công.