“Không, ta không nói láo, cổ đao này là thực, xin ngài tin tưởng ta!”
“Phu nhân, vì ngại thân phận ngài nên ta mới không động tay động chân, nhưng nếu ngài cứ nhất quyết muốn quấy rối, chúng ta sẽ không khách khí nữa!!!”
Trung niên quản sự không còn kiên nhẫn uy hiếp.
“Không~~~ van cầu ngài!”
Bá tước phu nhân quỳ xuống đất, ôm chân trung niên quản sự tiếp tục cầu xin.
“Ngươi…… đây là ngươi….. tự tìm……”
“Đem cổ đao kia tới cho ta xem một chút.”
Thanh Việt nhẹ nhàng nói một tiếng, ngăn cản ngọn lửa sắp bùng nổ của trung niên quản sự.
Trung niên quản sự nghe tiếng quay đầu, sắc mặt lập tức tốt hơn rất nhiều, đây không phải mấy vị khách ra tay rất hào phóng lúc nãy sao, vừa thấy đã biết thân phận bất phàm.
Dùng chân đá đá bá tước phu nhân vẫn còn quỳ khóc trên mặt đất.
“Này, phu nhân thực may mắn, đây là vài vị chủ tử có tiền, còn không mau đem cái chuôi rách….. không, chuôi cổ đao cho khách nhân nhìn.”
“Dạ, dạ, dạ!”
Bá tước phu nhân kích động gạt nước mắt, nhìn quần áo nhóm người Hoàng Phủ Ngạo, ánh mắt ảm đạm của nàng có chút quang mang hi vọng, vội vàng tiến tới, khiêm tốn quỳ xuống, hai tay dâng cổ đao lên quá đầu.
Tạp Ân tiếp nhận cổ đao, đưa cho Thanh Việt, lại nhìn nhìn phụ nhân sắc mặt tái nhợt vẫn còn quỳ trên mặt đất.
“Ngươi vẫn là đứng lên đi, nhóm chủ tử cúi đầu nhìn ngươi cũng mệt.”
“Dạ, cám ơn các vị đại nhân.”
Bá tước phu nhân cảm kích nhìn Tạp Ân, chậm rãi đứng lên.
Thanh Việt cầm cổ đao trong tay thưởng thức một lát.
“Tạp Ân, ta muốn chuôi đao này, mau trả tiền.”
Tạp Ân không nói gì, còn chưa hỏi giá đã bảo trả tiền, này không phải tạo cơ hội cho người ta xảo trá sao!
“Nhi tử ta thích chuôi đao này của ngươi, ngươi nói giá đi.”
Hoàng Phủ Ngạo nghe thấy một tia hưng phấn cùng vội vàng trong giọng điệu Thanh Việt, nếu nhi tử bảo bối của y thích, như vậy nhất định phải mua cho bé.
Tạp Ân lại tiếp tục im lặng, thật đúng là phụ tử, ngay cả chuyện đơn giản phải hỏi giá trước cũng không biết, trình tự mua bán cũng không rành.
Bá tước phu nhân trầm mặc một lát, sau đó quyết tâm mở miệng.
“Một….. một vạn….. kim tệ.”
Mọi người còn chưa kịp mở miệng, bá tước phu nhân có chút lo lắng giải thích.
“Ta tuyệt đối không lừa tiền các vị, chuôi cổ đao này là gia tộc ta lưu truyền lại, nghe nói từng tham dự đại chiến Thần Ma, đã có lịch sử hơn ngàn năm.”
Bá tước phu nhân lại quỳ xuống van xin.
“Kì thực ta cũng không biết nó trị giá bao nhiêu tiền, nhưng mà hài tử của ta mắc phải quái bệnh, ta cần nhiều tiền như vậy để giúp nó trị liệu, nếu không phải nó mắc bệnh, cho dù lấy mạng ta, ta cũng không bán chuôi đao này! Van cầu các ngài, van cầu các vị đại nhân……”
“Tạp ân, trả tiền cho nàng.”
“Dạ, chủ tử.”
Tạp Ân lấy một vạn kim tệ giao cho bá tước phu nhân.
“Tạ ơn, tạ ơn, ta sẽ cảm kích các ngài cả đời này!”
Thanh Việt nhìn bá tước phu nhân còn đang dập đầu trên đất, chậm rãi mở miệng.
“Ngươi bán chuôi đao này đi, không bao lâu nữa nhi tử ngươi sẽ khỏi bệnh.”
“Cái gì?”
Bá tước phu nhân muốn hỏi những lời này có ý gì thì đã thấy hài tử đẹp tới không ngờ kia co rụt vào lòng ngực phụ thân, vô cùng hứng thú thưởng thức cổ đao.
“Cao hứng sao?”
Hoàng Phủ Ngạo sờ sờ Thanh Việt hỏi.
“Ân.”
Thanh Việt nhếch khóe môi, dùng đôi đồng tử trong suốt nhìn Hoàng Phủ Ngạo.
Hoàn Chương 30.