Chợt nhìn thấy Dạ Vị Ương trên luân y, tiểu hòa thượng trừng to mắt, hô to: “Nha! Đại tướng quân thành hôn từ khi nào, sư phụ mau đến xem, tức phụ nhi (cô vợ trẻ :”>) của Đại tướng quân đến kìa!”
Tức phụ nhi? Dạ Vị Ương trái phải nhìn quanh, nơi này ngoại trừ hắn và Lưu Bá Hề đâu còn người thứ ba, hắn không khỏi chỉ vào mình, nghi hoặc hỏi: “Tiểu sư phụ, ngươi nói ai là tức phụ nhi của Đại tướng quân?”
“Hoa Sinh, ngươi ở trên núi lâu quá ngay cả nam nữ đều phân không rõ?” Một thanh âm ôn nhuận dễ nghe từ phía sau tiểu hòa thượng truyền ra, tuy rằng Dạ Vị Ương đã nhìn thấy vương gia để tóc tu hành trên bức họa của Tịch Thiên Thương, nhưng thời điểm tận mắt nhìn thấy vẫn nhịn không được mà kinh hãi thiên nhân.
Nam nhân này hẳn là gần bốn mươi đi, nhưng bộ dáng thoạt nhìn chỉ vừa qua ba mươi, một đầu tóc đen tú lệ tùy ý rối tung ở sau lưng và trước ngực, phối với tăng bào bạch sắc thật sự là phiêu dật thoát tục không nói nên lời.
Tiểu hòa thượng ngượng ngùng vuốt cái đầu tròn tròn của hắn, hắc hắc cười nói: “Cũng không thể trách Hoa Sinh a, vị thí chủ này bộ dáng có thể so sánh với Xuân Hoa hoàn hảo đẹp mắt dưới chân núi.”
Khóe môi hơi giơ lên lộ ra mấy phần ôn nhu, Tịch Thiên Thâu cười mắng: “Còn ba hoa, mau đi xem một chút Bá Hề mang gì đến, nói không chừng có cao hoa quế ngươi thích.”
Vừa nghe đến ăn, tiểu hòa thượng bật dậy tinh thần, ba bước đi hai bước chạy đến mã xa.
“Đồ nhi bái kiến sư phụ.” Lưu Bá Hề từng bước tiến lên hai đầu gối chạm đất hướng Tịch Thiên Thâu hành một cái đại lễ, Dạ Vị Ương thấy thể cũng vội cúi đầu, nhưng hắn không có biện pháp quỳ xuống chỉ có thể hai tay chắp trước ngực làm hình dáng A di đà Phật: “Vị Ương kiến quá sư phụ.”
“Đều đứng lên đi, các ngươi chạy một ngày đường cũng mệt mỏi, ta đi đun cho các ngươi chút nước ấm.” Tịch Thiên Lâu nói chuyện thanh âm nhẹ nhàng ôn nhu, tính tình không hề có điểm kỳ quái như người khác đồn đãi: “Bá Hề, các ngươi trước vào phòng đã thu xếp đi.”
“Phiền toái sư phụ.” Từ trên mặt đất đứng lên, Lưu Bá Hề cũng không cự tuyệt ý tốt của Tịch Thiên Lâu.
Tịch Thiên Lâu lúc này nhìn về phía Dạ Vị Ương ngồi ở luân y, trong con ngươi thâm thúy mang theo chút ý cười: “Trong miếu này chỉ có một gian khách phòng, ngươi lại đi đứng không tiện, vừa lúc có Bá Hề ngụ cùng một chỗ, có chuyện gì ngày mai nói sau, các ngươi tối nay hảo hảo nghỉ ngơi.”
“Đa tạ sư phụ.” Dạ Vị Ương vội chắp tay cúi đầu cảm tạ, trong lòng hơi kinh hãi, lúc ở dưới chân núi vui sướng vì có thể cùng Lưu Bá Hề ngốc nhiều thêm một chút, lại quên mất hắn là một phế nhân cần người chiếu cố, nhóm người hầu hạ đều ở trấn dưới chân núi, vậy ở trong này không phải hắn chiếu cố chính mình, chính là muốn Lưu Bá Hề chiếu cố hắn.