Trong gương cô gái cực kỳ xấuxí kia là chính mình sao? Ám văn màu đỏ che kín một nửa mặt của nàng làm chonàng thoạt nhìn giống như một cô gái bị nguyền rủa, căn bản không dám nhìn xembộ dáng của chính mình.
“Trời ạ, ta làm sao có thể biếnthành như vậy? Lúc trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ta chẳng qua chỉ đeo mộtchiếc nhẫn, sau đó quấn vào trong gió lốc, sau khi… Tỉnh lại thì đã ở trongnày. Nhưng mà, vẫn là không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyệngì.”
Ngay tại lúc Mộ Chỉ Ly đangbuồn bực, phát hiện toàn thân mình đều đau quá, nhìn kỹ, từ tay đến trên ngườiđều che kín vết thương lớn nhỏ, giờ phút này nó hiện ra màu xanhtím.
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?Ta đang nằm mơ? Nhưng mà đồng thời với lúc nàng ngây người, trí nhớ tràn ngậptrong đầu của nàng lúc trước bắt đầu rõ ràng lên.
Nhắm mắt lại nhận toàn bộ trínhớ này, sau một lúc lâu, Mộ Chỉ Ly mới mở mắt, trong mắt mê mang đã muốn hoàntoàn biến mất, bàn tay nắm lại tràn đầy buồn bực.
Ở trong trí nhớ này, Mộ Chỉ Lynàng bất đắc dĩ phải tiếp nhận một chuyện thực —— nàng xuyên qua. Hơn nữa là hồnxuyên. Nữ tử này tên thực trùng hợp giống nàng cũng tên là Mộ ChỉLy.
Là tam tiểu thư của Mộ gia ở LaThiên thành, thân phận này quả thực không tệ, nhưng mà đến Mộ Chỉ Ly lại khôngphải, Mộ Chỉ Ly có thể nói là nhân vật đại biểu cho sỉ nhục của Mộ gia, bộ dạngxấu liền quên đi, nhưng một điểm thiên phú tu luyện đều khôngcó.
Tại đây lấy việc tu luyện ThiênLực là trào lưu của toàn thế giới, không thể tu luyện Thiên Lực cũng có nghĩađời này nàng chính là một phế nhân! Trong các thế hệ con cháu của Mộ gia, tất cảmọi người đều có thể tu luyện trừ bỏ Mộ Chỉ Ly.
Cha của Mộ Chỉ Ly là Mộ ThiênTĩnh từng là thiên tài của Mộ gia, là tương lai hi vọng của Mộ gia, năm đó MộThiên Tĩnh thực lực cao cường, dáng vẻ anh tuấn, là đối tượng ái mộ của baonhiêu cô gái ở La Thiên thành.
Nhưng mà trong một lần hắn đira ngoài lịch lãm, suốt ba năm không về, lúc trở về lại mang về một đứa nhỏ làMộ Chỉ Ly, lúc ấy ở Mộ gia đã tạo thành oanh động thật lớn, rồi sau đó không baolâu Mộ Thiên Tĩnh không hiểu nguyên do mà chết đi.
Không ai biết rốt cuộc là vìsao, cũng bởi vậy nó đã trở thành một điều bí ẩn.
Mộ Chỉ Ly hiện tại bộ dáng phếvật, nếu không phải năm đó Mộ Thiên Tĩnh từng vì gia tộc cống hiến qua mà nói,lúc này nàng phỏng chừng ngay cả nơi ở đổ nát cũng không có. Tại đây trong loạigia tộc như vậy, huyết thống thân tình có vẻ dị thường mỏng manh, ngươi có thựclực, ngươi có thể hưởng thụ đãi ngộ như công chúa, không thực lực, liền giốngnhư kẻ đáng thương mà sống.
Dựa theo lẽ thường mà nói, nàngdù không có ích như thế nào, cũng sẽ không bị đánh, nhưng mà bi kịch là do nămđó Mộ Thiên Tĩnh quá mức vĩ đại, sau lưng người ghen tị với hắn, người oán hậnhắn tuyệt đối không ít, lúc hắn chết bao nhiêu người đã ôm thái độ vui sướng khingười gặp họa.
Cho dù chỉ còn lại có một mìnhMộ Chỉ Ly, vẫn thường xuyên bị bọn họ chèn ép khi dễ, vết thương trên người MộChỉ Ly chính là do nguyên nhân đó.
Sau khi đã biết hết thảy, MộChỉ Ly thở dài một tiếng, không nghĩ tới cô gái này đáng thương như vậy, nhưngmà càng đáng thương hơn hiện giờ chính là mình a, đường đường thần y thiên tàicủa thế kỷ hai mươi mốt, có thể nói muốn cái gì có cái đó, so sánh với kẻ đángthương này, thì mình tốt số hơn nhiều lắm, mà giờ phải từ thiên đường rơi xuốngđịa ngục, sự chênh lệch này cũng chỉ có người trong lòng có năng lực thừa nhậnmạnh như nàng, mới có thể chịu đựng được.
Ôm ý nghĩ sống ở đâu thì yên ởđó, Mộ Chỉ Ly bình yên tiếp nhận chuyện này, nàng phát hiện chiếc nhẫn đeo trêntay nàng cũng vẫn theo nàng đến đây, vẫn không thể tháo xuống giống như lúctrước, đây rốt cuộc là vật gì vậy, tất cả mọi thứ đều biến mất, cũng chỉ có nótồn tại.
Theo bản năng, Mộ Chỉ Ly cảmthấy tình trạng của mình hiện tại có liên quan tới chiếc nhẫn cổ này, hơn nữachiếc nhẫn cổ này cũng không phải vật tầm thường, lúc ấy ánh sáng nó tản mát ranàng vẫn còn nhỡ rõ nhất thanh nhị sở.
“Chẳng lẽ đây là một bảo vật?”Mộ Chỉ Ly suy đoán, trong phim truyền hình đều diễn như vậy, thoạt nhìn nhẫn rấtbình thường, thông qua lấy máu xong nó sẽ hiện ra diện mạo vốncó.
Nghĩ vậy, Mộ Chỉ Ly bất đắc dĩở trên tay ngọc của mình làm xuất hiện một vết thương nhỏ, đem máu nhỏ xuốngchiếc nhẫn, vẻ mặt kích động chờ nhẫn phản ứng.
Đợi sau một lúc lâu, nhẫn vẫnnhư trước không có gì phản ứng, Mộ Chỉ Ly rốt cục nhịn không được nổi bão “Cólầm không? Không phải bảo bối còn đem ta đưa đến chỗ rách nátnày?”
Sau khi hoàn toàn chấp nhậnhoàn cảnh hiện tại của mình, Mộ Chỉ Ly cười nói, những khổ nạn vốn thuộc loại vềMộ Chỉ Ly đã kết thúc, nếu để cho thần y thiên tài ta từ thế kỷ hai mươi mốt đếnđây, nếu ta không ở đây đến phong sinh thủy khởi (gió nổi nước dâng),thì chẳng phải làm thất vọng chính mình sao?
Ngày mai sẽ bắt đầu hànhđộng.