Lưu Bá Hề mặc quần áo gọn nhẹ xuất trận, mặc dù là đương triều Đại tướng quân địa vị cao quý nhưng chỉ mang theo một thanh kiếm một con ngựa trên lưng đeo một túi hành trang cứ như thế lên đường, nào giống như Dạ Vị Ương, một mã xa đầy lễ vật do Tịch Thiên Thương chuẩn bị, một mã xa để cho hắn tự mình ngồi, còn một mã xa là hai người hầu chuyên hầu hạ Dạ Vị Ương.
Một người ba mã xa cứ như vậy ly khai trong ngày kinh thành nổi lên mưa gió, chậm rãi hướng đến Ngọc Hành sơn mà đi.
Từ kinh thành đến Ngọc Hành sơn cũng không tính xa, nhưng trên đường không có ai tán gẫu khiến Dạ Vị Ương cảm thấy hơi buồn chán, hắn vốn đối với Lưu Bá Hề có chút hảo cảm, thừa dịp này vừa lúc có thể cùng đối phương tán gẫu, loại chuyện này cần phải chủ động xuất kích, Dạ Vị Ương không nghĩ chờ Lưu Bá Hề chủ động nói chuyện với hắn.
“Bá Hề tướng quân.” Mở cửa sổ mã xa, Dạ Vị Ương thò đầu ra ngoài hướng nam tử cưỡi ngựa cách đó không xa hô một tiếng, sau khi nghe thấy thanh âm Dạ Vị Ương, Lưu Bá Hề thả chậm tốc độ, chờ mã xa đuổi tới liền đến bên cạnh mã xa, trên mặt nhất mực trầm tĩnh: “Dạ đại nhân có chuyện gì?”
“Một mình đi ở phía trước như thế, Bá Hề tướng quân không thấy nhàm chán sao?” Lưu Bá Hề cách Dạ Vị Ương cũng khá gần, cẩn thận nghĩ đến có thể nhìn thấy Lưu Bá Hề ở khoảng cách như vậy chỉ có một đoạn đường này, nhìn Lưu Bá Hề trong đầu Dạ Vị Ương chợt hiện lên bốn chữ – Phong thần tuấn lãng.
“Không nhàm chán.” Ánh mắt Lưu Bá Hề nhìn về phía trước thản nhiên trả lời, đột nhiên nhướng mày dường như nhớ đến điều gì đó, hỏi một câu nghe không ra tình tự, “Chu Quế bị điều tra, Dạ đại nhân có thể yên tâm thoải mái như vậy sao? Hắn suy cho cùng cũng là sư phụ ngươi.”
Được rồi, trò chuyện mang theo chút chất vấn dù sao vẫn tốt hơn so với không nói gì, Dạ Vị Ương tuy rằng có hảo cảm với Lưu Bá Hề nhưng không có nghĩa hắn sẽ vì vậy mà đánh mất chủ kiến của bản thân, nghe xong lời Lưu Bá Hề, Dạ Vị Ương hỏi: “Hắn là sư phụ ta, cùng chuyện ta điều tra hắn có liên quan gì?”
“Nghe ý tứ của Bá Hề tướng quân, ngược lại giống như đang trách cứ ta không nên điều tra Chu Quế, ta đây chỉ là một tiểu quan bất luận sự tình gì hoàng thượng bàn giao xuống ta nào dám không nghe, cho dù hắn từng là sư phụ ta cũng không có nghĩa ta sẽ bất chấp sai lầm hắn phạm phải, nếu như Chu Quế chưa từng làm chuyện đó, ta nếu muốn xử lý hắn thì kẻ không đúng chính là ta, nhưng nếu những gì ta điều tra là sự thật, vậy ta làm sai chỗ nào?” Dạ Vị Ương nhìn Lưu Bá Hề bên cạnh, “Chẳng lẽ Lưu tướng quân cảm thấy ta sai lầm rồi?”
Lưu Bá Hề ngoài ý muốn đạm đạm cười, hướng mắt về phía trước cũng không quay đầu nhìn Dạ Vị Ương: “Ngươi trước kia thanh danh dù là ở dân gian hay triều đình đều không tốt, hơn nữa luôn quý trọng danh dự không dám trắng trợn làm ra sự tình khiến người có dịp mượn cớ, chuyện thay hoàng thượng xử lý Chu Quế vốn không nên là ngươi tự mình động thủ, cho dù việc Chu Quế phạm tội là thật, chẳng lẽ Dạ đại nhân cho rằng bè đảng Chu Quế sẽ vì thế mà hạ miệng lưu tình, không một phen lên án đại nhân “khi sư diệt tổ” sao?”
A? Lời này nghe không giống như đang chất vấn hắn, ngược lại giống như đang quan tâm hơn, Dạ Vị Ương cảm thấy có chút ngọt ngào chảy vào trong lòng, cười nói: “Thanh danh của ta đã đủ tồi tệ, thêm một vài nét nữa thì tính là gì?”
“Dạ đại nhân trái lại đã thông suốt.” Nói một câu như thế, Lưu Bá Hề liền giục ngựa đi về phía trước, trông xa xa có thể thấy được núi cao lờ mờ.
Hết chương thứ hai mươi chín