“A, sao vậy?” Dưới sự trợ giúp của hạ nhân tựa vào nhuyễn tháp trải thật dày thảm lông thú, Dạ Vị Ương buồn cười nhìn Thường Thiếu Điển, thái y này hôm nay phát thần kinh gì đây?
“Dạ đại nhân… Ngươi không mặc y phục?” Trên mặt nhịn không được nóng lên, Thường Thiếu Điển cố đè xuống cuống họng, thấp giọng hỏi.
“Nga, ngươi chờ một chút, lập tức liền tốt rồi.” Nguyên lai vì chuyện này a, Dạ Vị Ương một bên để hạ nhân giúp hắn mặc quần áo, một bên cảm thấy buồn cười, hắn cũng đâu phải hoàng hoa cô nương gì, phản ứng của Thường Thiếu Điển cũng quá hảo ngoạn đi, đều là nam nhân, nhìn thấy thì thế nào.
Huống chi, hắn hiện tại mặc áo tắm tự chế không phải chỉ mặc khố nha.
Thẳng đến khi Dạ Vị Ương nói đã mặc xong Thường Thiếu Điển mới xoay người lại, vừa cúi đầu giống như bình thường xoa bóp chân cho Dạ Vị Ương, mang theo chút trách cứ, nói: “Tuy rằng trong phòng có lò sưởi, Dạ đại nhân vẫn nên chú ý giữ ấm mới tốt, chân đại nhân khí huyết không thông hơi không cẩn thận liền dễ dàng sinh bệnh.”
“Hai chân này nếu không nhúc nhích thì dù có xoa bóp như thế nào bắp thịt cũng héo rút thôi, ta chính là ở trong nước nhẹ nhàng đong đưa một chút, tuy rằng không biết có bao nhiêu hiệu quả nhưng chung quy so với suốt ngày ngồi yên một chỗ vẫn tốt hơn, hơn nữa thời điểm ở trong nước ta không cảm thấy mình là một phế nhân.” Trước đó hắn đã bảo tổng quản Lý Vịnh chuẩn bị một cái phao bơi thật tốt, vòng qua cánh tay là có thể nổi trên nước.
Nhìn Thường Thiếu Điển đang nghiêm túc xoa bóp cho mình, Dạ Vị Ương do dự chốc lát, thấp giọng hỏi: “Thường thái y, ta lúc trước từng hỏi qua ngươi, hai chân của ta còn có hy vọng khôi phục lại hay không, ngươi nói hy vọng không lớn, vậy trên thế gian này sẽ chẳng còn ai có thể làm cho ta đứng lên được nữa phải không?”
“Thế gian rộng lớn không gì là không có, y thuật của Thiếu Điển nông cạn nhưng không đồng nghĩa sẽ không có cao nhân giỏi y thuật khác.”
“Ngày ấy ở trong cung, hoàng thượng nói cho ta biết có một người có thể trị khỏi chân của ta.” Dạ Vị Ương quan sát biểu tình trên mặt Thường Thiếu Điển, “Người nọ chính là hoàng thúc của hoàng thượng, Tịch Thiên Lâu.”
Thường Thiếu Điển đang chuyên tâm xoa bóp lập tức ngừng lại, trên mặt tràn đầy vẻ bất khả tư nghị: “Lâu vương gia?”
Dạ Vị Ương nhãn tình sáng lên: “Xem ra ta mất trí nhớ thật sự không nhớ rõ Lâu vương gia, Thường thái y cũng biết vị vương gia này?”
Hết chương thứ hai mươi tám