“Bất cứ chuyện gì.” Dunn gật đầu khẳng định: “Đương nhiên đừng có làm đối phương sợ chạy mất, cũng đừng vi phạm pháp luật.”
“Vâng.” Klein hít vào một hơi, cáo từ rồi rời khỏi căn phòng, lại đi xuống cầu thang xuống lòng đất.
Hắn rẽ trái ở ngã tư kia, đi trong hành lang trống trải không người, u ám lạnh lẽo với ánh sáng từ đèn khí gas hai bên tường.
Tiếng cộp cộp chồng lên nhau khiến xung quanh càng vắng vẻ, càng khiến người ta sợ hãi.
Klein nhanh chóng tới gần cầu thang kia, bước từng bước đi lên, thấy vị mục sư trung niên đứng trong bóng tối trước cửa. Hai người gặp lại, không ai nói gì. Mục sư trung niên im lặng quay người nhường đường.
Lặng lẽ bước đi, Klein về tới sảnh cầu nguyện. Những ánh sáng từ những lỗ tròn sau đài thánh hình vòm vẫn trong lành như trước, căn phòng bên trong vẫn tối tăm và yên lặng, các quý ông quý bà vẫn đang xếp hàng bên ngoài phòng xưng tội, chỉ là đã vơi đi rất nhiều.
Klein chờ một lúc, rồi cầm gậy batoong và tờ báo chậm rãi rời khỏi sảnh cầu nguyện, ra khỏi giáo đường St. Selina như không có chuyện gì xảy ra.
Vừa ra ngoài, thấy ánh mặt trời, hắn lại cảm thấy bị nhìn chòng chọc, cảm thấy mình hệt như con mồi đang bị diều hâu rình mò.
Bỗng nhiên một điểm đáng ngờ loé lên trong đầu óc hắn: Vì sao ban nãy “kẻ nhìn lén” không theo mình vào giáo đường? Tuy rằng nhờ vậy mà mình có thể dựa vào không gian u ám và sự hỗ trợ của mục sư để “biến mất” trong khoảng thời gian ngắn, nhưng tên kia chỉ cần giả vờ cầu nguyện để đi theo theo dõi thì khó lắm sao? Không làm chuyện gì xấu, quang minh chính đại đi vào thì có vấn đề gì?
Trừ phi là kẻ đó từng có tiền án tiền sự, sợ giáo hội, sợ giám mục, biết đối phương có lẽ có năng lực phi phàm… Xem ra khả năng thám tử tư này có vẻ rất rất thấp…
Phù! Klein thở hắt ra, không còn căng thẳng như trước nữa. Hắn nhãn nhã cất bước đi tới mặt sau phố Zoutelande.
Hắn dừng lại trước một kiến trúc có phong cách cổ xưa, bức tường đã loang lổ không ít. Nhà này số “3”, tên là “Câu lạc bộ bắn súng Zoutelande”. Sở cảnh sát có mở một phần cho “dân chúng” bãi bắn dưới lòng đất để kiếm thêm kinh phí hoạt động.
Klein vừa bước vào thì cảm giác bị nhìn trộm lại lập tức biến mất. Hắn nắm lấy cơ hội, đưa huy hiệu “Bộ phận Hành động Đặc biệt” cho nhân viên phục vụ phụ trách tiếp đón.
Sau khi được nghiệm chứng sơ qua, hắn được dẫn xuống dưới lòng đất, đi vào một bãi bắn đóng kín.
“Bia mười mét.” Klein nói một câu đơn giản với người phục vụ, sau đó rút khẩu súng lục ra khỏi bao súng dưới nách, lại lấy hộp đạn màu đồng thau trong túi quần ra.
Đột nhiên bị người ta theo dõi khiến hắn khát vọng có được năng lực tự bảo vệ bản thân, vì thế mới vội vàng chạy tới đây luyện tập bắn súng.
Cạch!
Sau khi người phục vụ đi rồi, hắn vặn ổ xoay, tháo hết các viên đạn săn ma ra, rồi nhặt lấy đạn đồng thau bình thường bỏ vào trong các ô đạn.
Lúc này hắn không bỏ trống một ô phòng ngừa cướp cò, cũng không cởi áo vest xuống hay bỏ mũ phớt xuống. Hắn muốn luyện tập như lúc ăn mặc bình thường, dù sao không có chuyện gặp phải kẻ địch, gặp phải nguy hiểm rồi còn hô là “xin chờ một chút, để tôi đổi bộ đồ khác thuận tiện hơn đã”.
Cạch!
Klein đóng ổ xoay lại, dùng ngón cái quay tròn một cái.
Đột nhiên, hắn nắm súng bằng hai tay, giơ thẳng lên nhắm tới bia ngắm cách đó mười mét.
Nhưng hắn không vội bắn, mà còn nghiêm túc nhớ lại lần bắn không trúng bia đợt đi huấn luyện quân sự và những kiến thức thường thức như ba điểm một đường thẳng, nổ súng sẽ bị giật ra sau này nọ.
Xoạt xoạt!
Trong tiếng quần áo loạt xoạt, Klein tập ngắm bắn, tập tư thế cầm súng, nghiêm túc như một đứa trẻ đang chuẩn bị cho thi tốt nghiệp.
Sau nhiều lần tập, hắn lùi về chỗ tường, ngồi xuống chiếc ghế mềm dài và hẹp, đặt súng lục qua một bên, tự mát xa cánh tay, nghỉ ngơi một lát.
Hồi tưởng về những gì vừa luyện vài phút, Klein cầm lấy chiếc súng lục có phần báng súng bằng gỗ và ổ xoay đồng thau đi vào vị trí bắn, đứng theo tư thế tiêu chuẩn, bóp cò.
Pằng!
Tay hắn rung lên, thân thể hơi ngửa ra sau, viên đạn lệch khỏi bia ngắm.
Pằng! Pằng! Pằng!
Hắn rút kinh nghiệm, bắn liên tục mấy phát để lấy kinh nghiệm từ thực hành, mãi cho tới khi bắn xong cả sáu viên đạn.
Bắt đầu trúng bia ngắm… Klein lại lui ra, ngồi xuống, thở hổn hển hai cái.
Xoạch! Hắn mở ổ xoay ra, đổ cho sáu vỏ đạn rơi xuống đất, sau đó mặt lạnh tanh nhét từng viên đạn sáng màu đồng thau khác vào trong ổ đạn.
Thả lỏng cánh tay, Klein lại đứng lên, vừa tổng kết vừa về vị trí bắn.
Pằng! Pằng! Pằng!
Tiếng súng vang vọng, bia ngắm rung rung. Klein luyện tập rồi nghỉ ngơi, cứ thế luân phiên. Hắn bắn hết ba mươi viên đạn được nhận cùng với năm viên đạn còn thừa lúc trước, dần dần đã bắn trúng bia ngắm, bắt đầu theo đuổi vòng số.
Hắn lắc lắc cánh tay đau nhức, đổ năm vỏ đạn cuối cùng ra, sau đó lại đút những viên đạn săn ma màu bạc có hoa văn phức tạp vào, và để trống một ô đề phòng cướp cò.
Sau khi nhét súng vào bao súng dưới nách, Klein phủi bụi bặm và khói thuốc súng trên người, sau đó toàn thân thoải mái đi ra khỏi bãi bắn chuyên dụng, trở lại đường phố.
Cảm giác bị theo dõi lại xuất hiện, lúc này Klein đã bình tĩnh hơn trước rất nhiều. Hắn chầm chậm đi tới phố Champagne, bỏ 4 penny đi xe ngựa công cộng theo tuyến cố định về phố Chữ Thập Sắt, vào nhà trọ của mình.
Cái cảm giác bị theo dõi lại biến mất, hắn móc chìa khoá mở cửa phòng, thấy một người đàn ông tuổi gần ba mươi, mặc áo sơ mi sợi đay, để tóc ngắn đang ngồi trước bàn học.
Lòng vốn đang căng thẳng lập tức thả lỏng, Klein mỉm cười gọi:
“Chào buổi sáng, không, chào buổi trưa, Benson.”
Người đàn ông này chính là anh trai của hắn và Melissa, Benson Moretti, năm nay mới hai mươi lăm tuổi, khuôn mặt trông già trước tuổi nên nhìn như sắp ba mươi đến nơi. Anh ta có tóc đen mắt nâu, trông khá giống Klein, nhưng không có được cái phong thái thản nhiên của người trí thức.
“Chào buổi trưa, Klein, phỏng vấn thế nào rồi?” Benson đứng lên, mỉm cười hỏi. Chiếc áo khoác màu đen và mũ phớt cao nửa đều được treo ở phần gồ ra của chiếc giường tầng.
“Rất là tệ.” Klein đáp, mặt không biểu cảm.
Thấy Benson sửng sốt, Klein khẽ cười, bổ sung:
“Thực tế là em không tham gia phỏng vấn, em tìm được công việc khác rồi, lương 3 bảng một tuần…”
Hắn lặp lại những lời đã nói với Melissa lúc trước.
Benson dịu mặt đi, lắc đầu cười nói:
“Có cảm giác con mình đã trưởng thành vậy… Ừm, công việc này cũng không tệ lắm.”
Anh thở dài, nói:
“Bôn ba trở về nghe được tin tốt như vậy quả thực không tệ, tối nay chúng ta phải ăn mừng mới được, mua thịt bò nhỉ?”
Klein cười nói:
“Vâng, nhưng em sợ Melissa sẽ tiếc đó. Chiều chúng ta cùng đi mua nguyên liệu nhỉ? Mang theo chí ít 3 Saule? Chậc, nói thực ra 1 bảng đổi 20 Saule, 1 Saule đổi được 12 penny, còn có nửa penny và một phần tư penny nữa, cái chế độ tiền tệ này quả thực quá ư là rắc rối. Em nghĩ nó phải là một trong những chế độ tiền tệ ngu xuẩn nhất ở thế giới này.”
Nói xong, hắn thấy vẻ mặt Benson trở nên nghiêm túc, thế là cảm thấy bất an, lo sợ mình nói gì sai. Chẳng lẽ trong những mảnh vỡ ký ức thiếu sót của nguyên chủ, Benson là một kẻ ủng hộ vương quốc cực đoan, không chấp nhận kẻ khác chế giễu này nọ?
Benson chậm rãi bước vài bước, nghiêm túc phản bác:
“Không, không phải một trong.”
Không phải một trong… Klein ngẩn ra rồi kịp phản ứng, nhìn Benson rồi cả hai cùng cười.
Quả nhiên Benson rất giỏi trào phúng kiểu hài hước.
Benson nhếch khoé miệng, nghiêm trang bổ sung:
“Chú nên hiểu rằng muốn đặt ra một chế độ tiền tệ vừa đơn giản lại hợp lý thì cần tiền đề, đó là phải biết đếm số, nắm giữ thuật toán. Tiếc rằng trong những nhân vật lớn kia, nhân tài như vậy quá hiếm.”