“Chẳng có chỗ nào không hợp lý cả, cậu ta vẫn luôn là cái đức hạnh đó, cứng đầu như trâu bò vậy, không chịu coi ai vào mắt, thật khiến người ta không thoải mái, ngay cả nói chuyện xưng hô cũng không biết phép tắc. Cậu xem, cậu còn biết gọi tôi là chị Triệu, nhưng cái tên Bào Hồng Quang có lẽ nhỏ hơn cậu kia lúc nào cũng gọi tôi là ‘Tiểu Triệu’, cậu thử phân xử đi, đây là chuyện người có gia giáo làm ra sao? Từ lúc bắt đầu vào nhà họ, ba mẹ cậu ta còn khoe khoang nói cậu ta từ phương Tây trở về, tôi thấy tố chất đó rõ ràng là di truyền.” Chị Triệu nhướng mày, đối với cố chủ một bụng bất mãn, “Bình thường cậu ta hay gọi bạn bè tới nhà, có đôi khi mấy chai bia uống xong tôi phải đi dọn. Trong nhà dù có người giúp việc, chủ nhà cũng nên thu dọn một ít thứ rối rắm của cá nhân mình, kết quả tôi chăm chỉ làm việc còn bị người ta xem thường, một câu khách khí cũng không được nghe.”
“Hôm chủ nhật tới nhà cậu ta dọn dẹp, chị có thấy cậu ta hẹn gặp ai không, hay là chuẩn bị gặp người nào không?”
“Không có, tôi không thấy gì cả.” Chị Triệu lắc đầu, bỗng nhiên như nghĩ tới gì đó, liền nói, “À, hôm đó cậu ta ở trong phòng nghe điện thoại, hình như là định mời ai đó về nhà chơi.”
“Cậu ta có nhắc tới tên không?”
“Không có, nhưng nghe giọng điệu hình như bọn họ rất thân, tôi không để ý, dù sao đối với kẻ phá phách như cậu ta tôi không có hứng thú, nghe nhiều càng khiến tôi lọt vào tầm ngắm mà thôi.” Thành kiến của chị Triệu đối với Bào Hồng Quang không hề nhỏ, mặc dù Đới Húc không chủ động hỏi, nhưng cứ hai ba câu chị ta lại kể Bào Hồng Quang là người cuồng vọng và không lễ phép thế nào.
Đới Húc yên lặng tính toán một lát, sau đó nổ máy, vừa lái xe vừa nói với chị Triệu: “Chị Triệu, khi nãy tôi thấy chị từ bên này chạy tới, nhà ở hướng này sao? Để tôi chở chị về, trời đang lạnh lại bắt chị ra ngoài một chuyến, thật ngại quá.”
“Có gì mà ngại chứ? Cậu không cần khách khí với tôi.” Chị Triệu đối với thái độ của Đới Húc vô cùng vừa lòng, vì thế cách nói chuyện với anh cũng cởi mở hơn nhiều, “Nếu tìm được cậu ta, cô cậu có thể nói với cậu ta sau này đừng kêu tôi tới làm được không, tôi không muốn làm việc ở đó nữa.”
“Được, nếu có thể tìm được cậu ta, chúng tôi sẽ chuyển lời giúp chị.” Đới Húc gật đầu, ngoài miệng thì đồng ý nhưng câu trả lời tương đối có chiều sâu. Bào Hồng Quang có lẽ là người bị hại trong vụ án của bọn họ, chỉ sợ khả năng sống sót không cao, cho nên bọn họ có lẽ không thể giúp chị Triệu truyền lời với hắn, nhưng chị Triệu không biết việc này, vì thế đối với thái độ sảng khoái của anh đặc biệt hài lòng.
“À đúng rồi!” Mắt thấy sắp tới nhà, chị Triệu bỗng nhiên vỗ đùi, lại nhớ tới một chuyện, “Cái cậu Bào Hồng Quang kia hình như đã có bạn gái, trước đây nghe cậu ta nói chuyện điện thoại, tuy tôi không biết là ai, nhưng cảm giác hình như đó là bạn gái cậu ta. Cô gái đó tôi chưa gặp, nhưng từ cuộc điện thoại, hình như cũng là giáo viên trong trường, nhưng cụ thể làm gì thì tôi không biết, cô cậu đừng hỏi tôi, tôi chỉ là bỗng nhiên nhớ tới nên kể thôi, biết đâu cậu ta chạy tới nhà bạn gái nên cô cậu mới không tìm được. Thanh niên thời này yêu đương chỉ có mấy ngày đã dọn về sống chung, tôi lớn tuổi rồi, không chấp nhận nỗi.” . Truyện Thám Hiểm
“Thanh niên không phải ai cũng vậy, lời này của chị cũng quá phiến diện rồi.” Lâm Phi Ca ngồi sau cảm thấy lời này của chị Triệu thật khó nghe, vì thế liền cười hì hì xen vào một câu.
Chị Triệu quay đầu quan sát cô ấy, xua tay: “Tôi nói chính là mấy người trẻ tuổi 24-25 gì đó, cô không tin thì hỏi hai người bên cạnh cô xem, cho dù không như vậy, bạn bè họ khẳng định cũng có người như tôi nói, con trai tôi cũng hơn 20 tuổi, tuy chưa thấy nhưng cũng từng nghe qua.”
Lâm Phi Ca có nước da ngăm ngăm, vẻ ngoài trông có vẻ trưởng thành, đôi mắt rất lớn trông hơi xa xăm, nhìn qua không tệ, có điều so với bạn bè đồng trang lứa thì bề ngoài chững chạc hơn một chút, hiện tại bị chị Triệu nhận lầm là người 30 tuổi, nếu không ngại mặt mũi, cô cơ hồ đã tức giận tới phát tác, mà Mã Khải ở cạnh lại không biết điều, trực tiếp bật cười ra tiếng.
Tiễn chị Triệu đi, Đới Húc lại dẫn ba thực tập sinh thông qua các con đường khác thu thập manh mối về các mối quan hệ của Bào Hồng Quang, bao gồm thẻ ngân hàng của cậu ta gần đây có sử dụng hay không, cậu ta có mua vé xe hay vé máy bay hay không, chỉ tiếc tuy tất cả đều có thu hoạch nhưng lại không trợ giúp quá lớn.
Lại qua hai ngày, kết quả DNA đã có, phần thi thể được tìm thấy trong rừng bạch dương của công viên nhi đồng có quan hệ huyết thống với ba mẹ Bào Hồng Quang, cứ như vậy, thân phận người chết được xác định, chính là Bào Hồng Quang mất tích nhiều ngày.
Đới Húc không lựa chọn gọi điện thông báo, mà cùng Phương Viên và Mã Khải lái xe tới chỗ ở của Bào Hồng Quang. Nơi này đã bài trừ khả năng là hiện trường gây án, trong lúc kiểm tra cảnh sát đã phát hiện dấu vân tay của vài người, chai bia trong nhà cũng được mang về Cục Công An lấy mẫu DNA, cho nên mấy ngày nay nơi này tùy ý để ba mẹ Bào Hồng Quang ở.
Thời điểm tới nơi, ba mẹ Bào Hồng Quang đang ăn cơm, ba của Bào Hồng Quang ra mở cửa, thấy bọn người Đới Húc tới, thần sắc lập tức trở nên ảm đạm, hữu khí vô lực nói với vợ ngồi trước bàn ăn: “Là cảnh sát tới…”
Leng keng…
Đôi đũa trong tay mẹ Bào Hồng Quang rơi xuống đất.