…
…
Nếu muốn đối phó Chu Quế cũng không khó, hắn ở trong thư phòng tìm được bản ghi chép về thương nhân cự phú đủ loại bí mật không thể cho ai biết, như vậy ắt hẳn sẽ có bản ghi chép về mặt bất nhã của đám quan viên, Dạ Vị Ương lục lọi một phen quả nhiên tìm thấy cuốn sổ nhỏ được giấu trong bình hoa bên góc thư phòng.
Sau khi xem kĩ, kỳ thật Chu Quế không có phạm sai lầm lớn gì, chính là thỉnh thoảng cùng một nữ tử thanh lâu bí mật hẹn hò, đối đãi với gia đình đệ tử khá tốt, tựa hồ cũng thu được ít ân huệ nhỏ, nhưng bề ngoài khoa trương mình là chính nhân quân tử, nhân nghĩa chi sư, da mặt không khỏi có chút dày, mà lấy đạo đức khống chế nói xấu sau lưng người khác lại càng thêm đáng giận.
Dự đoán hoàng đế chẳng qua chỉ muốn dùng Chu Quế chèn ép ngạo khí của đám tiền triều nguyên lão kiêu căng kia, đối với sinh hoạt đời tư cùng đạo đức cá nhân cũng không có hứng thú gì, Dạ Vị Ương quyết định trước bắt tay vào thu thập chứng cứ Chu Quế cùng nữ tử thanh lâu vụng trộm.
“Nữ tử thanh lâu kia tên Hải Đường, quả thật có cùng Chu Quế ở bên ngoài gặp mặt.” Dạ Vị Ương ngồi trên luân y, Lý công công giúp hắn đẩy luân y đi phía sau Tịch Thiên Thương, một hàng ba người chậm rãi đi dạo trong hoa viên.
Thá»i Äiá»m cuá»i thu, khà trá»i cà ng lúc cà ng lạnh, trên không trung cÅ©ng nhà n nhạt những chòm mây xanh xám má»ng manh Äạm mà u, là m lòng ngưá»i giá»ng như bá» phá»§ bụi, mÆ¡ há» nhìn không thấu.
Dạ VỠƯơng kéo tấm thảm á» Äầu gá»i, bá»i vì hai chân không thá» hoạt Äá»ng khà huyết dá» dà ng bá» tắt nghẽn nhiá» m lạnh, viá»c giữ ấm trá» nên tháºp phần trá»ng yếu, loại thá»i tiết râm mát nà y nếu không phải hoà ng Äế muá»n ra hoa viên tản bá», hắn khẳng Äá»nh lá»±a chá»n á» trong phòng Äợi sưá»i ấm.
âVưá»ng báºn thanh danh, Chu Quế không thá» Äi thanh lâu cÅ©ng không thá» Äá» Hải ÄÆ°á»ng Äến nhà hắn, Hải ÄÆ°á»ng kia á» thà nh Tây cách hÆ¡n mưá»i ngà y ngá»i kiá»u, vi thần qua theo dõi biết ÄÆ°á»£c nÆ¡i Äó là má»t trạch viá»n hẻo lánh cÅ©ng là Äá»a phương Chu Quế cùng Hải ÄÆ°á»ng lén lút gặp mặt.â
âHa hả, mưá»i nÄm trưá»c Chu Quế Äã mất thê tá», từ Äó vá» sau chưa từng thú thê, trẫm còn tưá»ng rằng hắn là má»t kẻ si tình, xem ra bất quá chá» là phà m phu tục tá» mà thôi, chẳng qua vụng trá»m tìm nữ tá» thanh lâu thượng còn là m ra bá» dáng trưá»ng tình tư niá»m vong thê, không khá»i khiến ngưá»i ta khinh thưá»ng.â Hai tay chắp sau lưng, Tá»ch Thiên Thương cưá»i lạnh miá»t thá» hai tiếng.
Dạ VỠƯơng nói tiếp: âHoà ng thượng, thần sai ngưá»i Äiá»u tra quy chúc cá»§a trạch viá»n kia, xác thá»±c là thuá»c quyá»n sá» hữu cá»§a Chu Quế, trừ lần Äó ra ta còn nghe ÄÆ°á»£c thanh lâu á» Äó nói, trên ngưá»i Hải ÄÆ°á»ng có không Ãt trang sức quý giá, má»t sá» châu báu trang sức trong Äó có lẽ là Chu Quế cấp cho, Chu Quế tuy rằng là Äại há»c sÄ© Äá»a vá» cao quý, nhưng lấy bá»ng lá»c cá»§a hắn khó có thá» mua ÄÆ°á»£c nhiá»u Äá» trang sức như váºy, hÆ¡n nữa bên ngoà i hắn vẫn tá»± cho mình thanh liêm, cho nên thần nghÄ© Chu Quế có hà nh vi lén lút nháºn há»i lá».
Hết chương thứ hai mươi lÄm