**
Ngày thứ hai, Mặc Khuynh Thành nhận được một tin nhắn “thân ái”.
“Sau khi tan học, gặp nhau ở sân thể dục trong trường.”
Mặc Khuynh Thành nhíu mày, ai vậy? Tìm kiếm số điện thoại, trong mắt hiện lên vẻ trào phúng, quả nhiên chờ không nổi rồi?
Khi tan học, ban đầu Lê An An nghĩ rủ Mặc Khuynh Thành cùng nhau dạo phố: “An An, hôm nay không được, mình có chút việc cần làm, để lần sau đi.”
Lê An An bĩu môi. “Được rồi, vậy ngày mai, cậu không thể từ chối!”
“Được.”Mặc Khuynh Thành nhìn Lê An An rời đi, mới cầm túi sách quay lưng đi, chậm rãi đi về sân thể dục.
Còn chưa đến nơi, cô liền đứng ở một góc cách đó không xa, dựa người vào tường, hứng thú nhìn về hai người đứng dưới bóng cây phía trước.
“Anh Thụy, sao Khuynh Thành còn chưa đến?” Thân hình mảnh khảnh rõ ràng là Văn Tư Tư.
“Chờ một chút.” Lúc này Tô Thụy cũng có chút không rõ, dù sao tan học cũng đã một lúc.
“Hai người đang chờ tôi à?” Mặc Khuynh Thành đợi một lát mới mở miệng nói.
“Khuynh Thành!” Văn Tư Tư vui vẻ chạy đến bên người Mặc Khuynh Thành, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định, nhìn có vẻ không quá thân thiết.
“Bạn học Mặc.”
“Nói đi, anh tìm tôi có chuyện gì?” Mặc Khuynh Thành nhìn Tô Thụy, trong đầu hiểu rõ ý nghĩ của hắn.
“Mặc đồng học, tôi hi vọng cô có thể nhường vai diễn Ngọc Diện công tử lại cho tôi.” Tô Thụy nói thẳng ý nghĩ trong lòng mình ra.
“Tại sao?” Kỳ thực cô muốn hỏi cái giọng điệu ra lệnh này, là ai cho hắn cái quyền này.
“Bạn học Mặc vẫn nên chú tâm vào việc học, không bao lâu nữa sẽ có cuộc thi, tôi nghĩ, bạn học Mặc hiểu bên nào nhẹ bên nào nặng.”
Cô phải nhường sao? Không có cửa cho người này đâu!
“Bạn học Tô, tôi nghĩ, chuyện này cha mẹ tôi đã đồng ý nên anh không cần thiết phải quan tâm.”
Tô Thụy bị cự tuyệt, trong lòng có chút không vui, lúc này Văn Tư Tư mở miệng nói: “Khuynh Thành, chị nhường cho anh Thụy đi, thành tích học tập của chị vốn không tốt, không giống anhThụy, anh ấy đã là sinh viên năm ba, dù học tập không tốt cũng không sao, hơn nữa…”
“Hơn nữa cái gì?”
Văn Tư Tư cắn môi: “Em cảm thấy anh Thụy diễn xuất tốt hơn, hơn nữa Khuynh Thành là con gái, hiện tại nhìn không ra, nhưng khi mặc quần áo, khẳng định sẽ có điểm không giống.”
“Cô nói ánh mắt đạo diễn Từ không tốt?”
“Không, không phải, ánh mắt đạo diễn Từ làm sao có thể không tốt.” Văn Tư Tư có chút kích động, vội vàng nói.
“Vậy do tôi không tốt?”
“Làm sao có thể!”
“Một khi đã như vậy, thì tôi tại sao phải nhường.” Nói xong, Mặc Khuynh Thành liền xoay người chuẩn bị đi.
“Chờ một chút.”
“Tư Tư còn muốn nói gì nữa?”
Cả người Văn Tư Tư khẽ run, hốc mắt ửng đỏ, nhìn Mặc Khuynh Thành, mang theo vẻ cầu xin: “Khuynh Thành, không phải chị thích anh Thụy sao, nếu đã thích anh ấy như vậy, sao không thể nhường cho anh ấy? Không phải bởi vì em chứ? Em không biết, không nên ở cùng với anh Thụy, cho nên chị hãy giận em, Khuynh Thành, chị đừng giận anh Thụy.”
“Khuynh Thành, chị chỉ cần nhường vai diễn cho anh Thụy, về sau em…”
“Về sau cô thế nào?” Mặc Khuynh Thành không đổi sắc mặt, trong nội tâm châm chọc, “về sau em sẽ cách xa anhThụy một chút?” Chậc, nhất định cô ta sẽ nói như vậy.
“Về sau em sẽ cách xa anh Thụy một chút.”
“Tư Tư.” Tô Thụy không nghĩ tới Văn Tư Tư sẽ vì mình mà hy sinh tình cảm của bọn họ.
Hắn nhìn về phía Mặc Khuynh Thành, ánh mắt sắc lạnh, cho dù cô đồng ý, hắn cũng không đồng ý!
“Tư Tư, tôi biết cô tính cách lương thiện, nhưng mà, không phải muốn tôi nhường là nhường được, người nhà tôi đều đã biết chuyện này, cũng kí hợp đồng với đạo diễn Từ rồi, tôi không thể làm người thất hứa, rất xin lỗi.”
Mặc Khuynh Thành nhìn Văn Tư Tư đang bi thương, liếc nhìn Tô Thụy đầy thâm ý, trong mắt chứa đầy thâm tình làm Tô Thụy sửng sốt, chờ sau khi hắn phản ứng lại, chỉ còn lưu lại cho một bóng lưng vội vã rời đi của Mặc Khuynh Thành.