Đại khái có lẽ vì oan hồn lệ quỷ trong khu rừng này bị nhốt quá lâu, oán khí không thể phát tiết mà bắt đầu cắn nuốt lẫn nhau, cuối cùng chỉ còn một oán linh mạnh mẽ chiếm đoạt hết tất cả oan hồn, lệ quỷ khác.
Oán linh cường đại như vậy cũng không thể gọi là oán linh nữa, gọi nó là oán niệm Tu La thì hợp hơn.
Thế giới này sự hiểu biết về linh hồn không sâu, thậm chí Pháp Sư vong linh biết sử dụng linh hồn người chết cũng chỉ biết sơ sài.
Tiểu thụ lâm này rõ ràng đã có người động tay động chân, dùng một trận pháp Thanh Việt không rõ lắm, vây khốn đám oan hồn, lệ quỷ bên trong, làm nó không thể thoát khỏi khu rừng này.
Bất quá, loại trận pháp này Thanh Việt xem ra thì không đủ trình độ.
Vì thế trận pháp này chẳng những vây khốn oan hồn, lệ quỷ, còn làm tích tụ oán khí, tụ mà không thể tán, không ngừng gia tăng. Âm khí tụ tập làm sức mạnh của oán hồn, lệ quỷ ngày càng cường đại, oán khí gia tăng, oán hồn, lệ quỷ sẽ càng điên cuồng, tàn bạo. Nếu oan hồn, lệ quỷ phá nát trận pháp trói buộc nó, như vậy sẽ trở thành tai ương.
Hiện tại oán niệm Tu La đã cắn nuốt tất cả oan hồn, lệ quỷ đã đột ngột trở nên cường đại, trận pháp cấp thấp này không thể vây khốn được nó nữa.
Rốt cuộc nên quản, hay mặc kệ đây?
Nếu quản, với thực lực trước kia của mình nhất định không thành vấn đề, nhưng bây giờ mặc dù có sức mạnh cường đại, có thể hù dọa oán niệm Tu La kia, nhưng sức mạnh này không thể sử dụng được nhiều, nếu chọc nó nóng nảy, ai thu phục ai thật không xác định được.
Nếu mặc kệ, qua vài ngày nữa, thậm chí là ngay tối nay, oán niệm Tu La sẽ phát hiện trận pháp này không thể ngăn cản nỗi nó nữa, lúc đó nó sẽ chạy đi, hoàng cung gặp tai ương, phụ hoàng cũng phiền toái.
Làm sao bây giờ?
Thanh Việt nhìn tiểu thụ lâm, suy nghĩ, có lẽ…….
Âm khí, oán khí trong tiểu thụ lâm này quá nặng, sẽ gia tăng sức mạnh của oán niệm Tu la cùng dục vọng chém giết. Nhưng mà, nếu thiết kế một nơi để âm khí, oán khí phóng ra ngoài trận pháp, nếu vậy không bao lâu……..
Nhưng mà, oán niệm Tu La kia cũng không phải đầu gỗ, cho dù sợ hãi sức mạnh của mình cũng không thể trơ mắt nhìn mình phá hỏng địa bàn của nó đi?
Tuy có chút nguy hiểm, nhưng đây cũng là biện pháp nhanh nhất, ít nguy hiểm nhất, cứ thử thời vận đi.
Có chủ ý xong, Thanh Việt tiến vào tiểu thụ lâm.
Thanh Việt tiến vào tiểu thụ lâm không bao lâu, Hoàng Phủ Ngạo đã mang theo Kiệt Tây, Tạp Ân và đám người tiến tới trước khu rừng.
Tiểu đội thị vệ lúc trước Tạp Ân phái đi xem xét tung tích Thanh Việt, lúc này đã chạy tới đây.
“Tra xét thế nào?”
“Bẩm bệ hạ, ti chức trên đường tra hỏi tất cả thị vệ trông coi, xác định tiểu điện hạ quả thực đã tới tiểu thụ lâm.”
“Việt nhi……..”
Hoàng Phủ Ngạo hiện tại cũng bất chấp phát hỏa, lập tức hạ lệnh.
“Mọi người chia làm bốn tổ, từ bốn hướng tiến vào tiểu thụ lâm, nhất định phải trong thời gian ngắn nhất tìm được Việt nhi, dùng pháo hoa làm tín hiệu.”
“Dạ, bệ hạ.”
Nghĩ tới đủ thứ tin đồn quỷ dị về tiểu thụ lâm này, cho dù là nam nhân ý chí kiên cường cũng có chút e sợ, nhưng làm một quân nhân, điều kiện hàng đầu là phục tùng, hơn nữa nhiều người như vậy, đám thị vệ lập tức theo lệnh tiến vào khu rừng.
Hoàng Phủ Ngạo theo sự hộ vệ của Kiệt Tây, tiến vào tiểu thụ lâm.
Tạp Ân thấy chủ tử mình đi vào, cũng xanh mét mặt mày, anh dũng theo sau.