“Vi thần tham kiến hoàng thượng.” Dạ Vị Ương hơi cúi đầu coi như hành lễ.
“Đứng lên đi.” Hoàng đế hôm nay mặc một thân khúc cư thâm y* hồng sắc phối với hắc sắc, trong tay cầm chiết tử xem, thấy bọn họ đến hơi nâng mắt, cười nhạt nói: “Bá Hề cực nhọc.”
“Vì bệ hạ làm việc là bổn phận của vi thần, Dạ đại nhân đã đưa đến, nhiệm vụ thần đã hoàn thành, bệ hạ, thần cáo lui.” Cho dù là đối mặt với hoàng thượng, Lưu Bá Hề vẫn một dạng lạnh lùng thanh thanh.
“Thời gian thưởng phong sắp đến, mấy ngày này phiền Bá Hề hao tâm tổn trí.” Hoàng đế gật đầu, nhìn Lưu Bá Hề liền như vậy mà ly khai, bên trong hoa viên này cư nhiên chỉ còn mình hắn và hoàng đế.
Hoàng đế cúi đầu nhìn chiết tử, một bên lẩm bẩm giống như độc thoại nói: “Có người nói ngươi hai chân bị phế, đầu cũng bị hỏng, cảm thấy ngươi đối với trẫm không còn tác dụng gì, Vị Ương, ngươi nói xem đối với trẫm ngươi còn có tác dụng không?”
“Bệ hạ cảm thấy vi thần hữu dụng vi thần liền hữu dụng.” Xú hoàng đế nói chuyện quanh co dài dòng không ngại mệt sao, Dạ Vị Ương ngồi trên luân y không có nhúc nhích, ai, được rồi, hai chân phế chung quy cũng còn chút ưu đãi, ít nhất lúc này hắn không cần xấu hổ đứng tại chỗ. Bạn đang
Khóe miá»ng tá»±a há» nhẹ nhà ng giương lên, hoà ng Äế tiếp tục nói: âNgươi trái lại miá»ng lưỡi trÆ¡n tru giá»ng như trưá»c Äây, trẫm còn lo lắng lấy tÃnh cách ngạo khà cá»§a ngươi sau khi hai chân phế bá» sẽ không chá»u ná»i, hiá»n tại xem ra VỠƯơng dù sao cÅ©ng xuất thân bần hà n, tâm tÃnh thá»§y chung là kiên cưá»ng, trẫm rất thÃch.â
Song nhãn cuá»i cùng từ trên chiết tá» dá»i qua, hoà ng Äế nhìn Äến Dạ VỠƯơng, Äôi mắt ám Äen lại thâm thúy: âTrẫm Äã tìm ra kẻ Äứng phÃa sau mà n sai sá» ngà y Äó ám sát ngươi trong thà nh.â
Nghe ÄÆ°á»£c lá»i nà y hai mắt Dạ VỠƯơng láºp tức trừng lá»n: âHoà ng thượng Äã Äiá»u tra ra?â
âChÃnh là chá»§ sá»± binh bá» Lương Anh, ngươi và hắn từng có Ãt mâu thuẫn, không nghÄ© tá»i Lương Anh kia lá»n gan Äến mức dưá»i mà mắt trẫm dám Äá»ng và o ngươi, ngưá»i Äã bắt ÄÆ°á»£c, ái khanh muá»n xá» trà Lương Anh như thế nà o?â Từ trên ghế Äá Äứng lên, hoà ng Äế cháºm rãi Äi Äến chá» Dạ VỠƯơng.
Cúi Äầu tránh tầm mắt hoà ng Äế, Dạ VỠƯơng nói: âHết thảy do hoà ng thượng là m chá»§.â
âLần nà y bá» ngã là m ngươi rÆ¡i luôn lá gan rá»i sao, nếu là trưá»c kia khi trẫm há»i như váºy, ngươi còn không á»n à o Äòi Äem Lương Anh ra bầm thây vạn Äoạn?â Hoà ng Äế cưá»i nhẹ, khiến ngưá»i ta không hiá»u trong tiếng cưá»i kia Äang ẩn giấu Äiá»u gì.
Dạ VỠƯơng trong lòng âm thầm cảm thán, tuy rằng gặp mặt không Äến và i lần, nhưng hoà ng Äế nà y tháºt không phải loại ngưá»i Än chay, nhìn thế nà o cÅ©ng là má»t kẻ sắc sảo khôn ngoan tâm cÆ¡ thâm trầm không dá» lừa gạt, bất quá hoà ng Äế thông minh là chuyá»n tá»t, có Äôi khi ngưá»i thông minh so vá»i kẻ ngu ngá»c cà ng dá» sá»ng chung hÆ¡n a.
Hết chương thứ mưá»i ba