“Sao cơ?” Klein mỉm cười hỏi lại như đã dự đoán được phản ứng này từ trước.
Roxanne đảo tròn mắt, nói: “Trước kia tới lúc nghỉ trưa anh mới đọc báo, bởi vì sáng anh còn phải học khóa thần bí học mà. À ừm, lão Neil đang chờ anh ở kho vũ khí rồi nhé!”
“Tôi mới biết một vụ án có treo thưởng, nên mới muốn lật giở báo chí để ghi nhớ khuôn mặt tên tội phạm, nhỡ đâu có ngày gặp được thì sao?” Klein mỉm cười giải thích.
“Vậy hở?” Roxanne tò mò cầm mấy tờ báo ngày hôm nay, bắt đầu lật giở: “Lệnh truy nã… Lanlus đúng không?”
Klein lập tức đáp: “Đúng rồi.”
“… Tên lừa đảo đáng ghét này, lại lừa gạt hơn 1 vạn bảng!” Roxanne đọc chừng mười mấy giây, đột nhiên mắng mỏ.
Klein có cảm nhận giống hệt cô nàng, cũng trách móc theo:
“Đúng là quá tởm! Tôi thậm chí muốn chủ động xin nhận vụ án này rồi ấy chứ!”
Roxanne lại nhìn mười mấy giây, tiếc nuối lắc đầu: “Vụ án này hình như không dính dáng gì tới yếu tố siêu phàm, mà có liên quan ấy thì cũng sẽ giao cho Kẻ Trừng Phạt của giáo hội Chúa Tể Bão Táp.”
Klein không hiểu ý Roxanne cho lắm, nhưng khi nhận lấy tờ báo xem xét, hắn cảm thán đầy nuối tiếc: “Đúng vậy, có nhiều người bị lừa như vậy, mà chắc chắn là có tín đồ của cả ba giáo hội, vả lại công ty sắt thép của Lanlus nằm ở khu phía nam.”
Những vụ án liên quan tới yếu tố siêu phàm, nếu chỉ liên quan tới tín đồ của thần linh nào thì sẽ giao cho tiểu đội của thần linh đó. Nhưng nếu dính dáng tới tín đồ của cả nữ thần Đêm Tối, chúa tể Bão Táp, thần Hơi Nước và Máy Móc thì sẽ phân chia theo khu vực của quận – khu Kim Ngô Đồng, khu phía bắc và khu phía tây thuộc về tiểu đội Kẻ Gác Đêm; khu phía đông, khu phía nam và bến cảng thuộc về tiểu đội Kẻ Trừng Phạt, còn khu đại học và ngoại ô thuộc về Trái Tim Máy Móc.
Trong lúc lật xem, Klein ghi nhớ kỹ khuôn mặt Lanlus: Vầng trán đầy đặn, tóc đen mắt nâu, đeo kính mắt hình tròn, khóe miệng khẽ nhếch như đang cười nhạo mọi người. Ngoài cặp kính kia, Lanlus gần như không có đặc điểm gì rõ rệt, trông rất bình thường.
Sau khi tán gẫu vài câu với Roxanne, Klein đi qua tường ngăn định xuống dưới lòng đất. Hắn bỗng thấy “Người Nhặt Xác” Frye với làn da trắng bệch và có khí chất lạnh lẽo như băng đá với “Nhà văn” Syja Tron đầu bạc mắt đen cùng đi ra khỏi phòng giải trí, rẽ tới phía mình.
Sau khi chào hỏi ngắn gọn, Klein dõi mắt nhìn hai đồng đội bước đi, cũng phát hiện Dunn Smith đang mặc áo gió màu đen mở cửa đứng bên cạnh.
“Có vụ án à?” Klein tò mò hỏi. Vào thời gian như này, hai Kẻ Gác Đêm sẽ không cùng nhau ra ngoài mà không có lý do.
Dunn đảo đôi mắt xám qua, gật đầu cười nói: “Có một nơi ở khu phía tây nghi là xuất hiện chuyện ma quái, nên tôi để Syja và Frye đi xem sao. Chẳng qua cậu không phải quan tâm những chuyện như này, trước khi cậu nắm bắt sơ bộ kỹ xảo giác đấu, tôi không có ý định cho cậu tham dự bất cứ nhiệm vụ nào. Tôi phải có trách nhiệm với đội viên của mình.”
Đội trưởng ạ, anh đúng là người tốt, trừ việc chân tóc cao và trí nhớ kém ra thì chẳng có khuyết điểm nào cả… Klein thầm khen, sau đó hỏi lại để xác nhận: “Nói cách khác, tôi chỉ cần tham gia khóa học thần bí học, tiến hành huấn luyện giác đấu, không phải cống hiến bất cứ thứ gì mà vẫn được lương?”
“Chỉ là tạm thời thôi.” Dunn khẳng định.
Chỉ cần “nghe giảng” và “tập thể dục” mà vẫn lấy được tiền lương đầy đủ, nghĩ thôi đã thấy thích rồi… Klein sung sướng nghĩ.
Mong là đừng xảy ra chuyện gì trùng hợp nữa! Hắn lặng lẽ cầu nguyện một câu.
…
Cuộc sống yên bình không chút gợn sóng kéo dài tới thứ Sáu, sau khi hoàn thành bài luyện tập giác đấu, Klein đi xe ngựa tới phố Besik.
Hắn đứng ngoài văn phòng thám tử tư Henry, liếc nhìn xung quanh một cái, xác nhận không ai chú ý tới mình bèn đeo khẩu trang, dựng thẳng cổ áo rồi nhanh chóng bước vào mái hiên.
Hắn gõ cửa, lại gặp thám tử Henry với hình tượng trung niên kiên cường.
“Chào buổi chiều, đã có kết quả của một ủy thác của anh rồi.” Thám tử Henry có đôi mắt màu xanh đậm nói với giọng khàn khàn.
Klein cố ý làm méo tiếng của mình: “Là thông tin về người thường lui tới quán bar Ác Long à?”
Chính là người đã mua vật liệu phụ trợ cho ma dược KHán Giả…
“Đúng vậy.” Henry giơ tẩu thuốc trong tay lên cao. Sau đó ông ta không nói gì cả, chỉ mỉm cười nhìn Klein.
Klein hiểu ý của ông ta, bèn đau lòng lấy bốn tờ tiền 1 bảng rồi đưa tới: “Đây là khoản tiền thứ hai.”
Hắn ngừng lại, rồi bổ sung: “Viết biên lai cho tôi với.”
Tiền riêng của hắn đã không còn đủ 1 bảng rồi…
“Không thành vấn đề.” Henry ho khan hai tiếng, vừa kiểm tra ký hiệu đề phòng tiền giả, vừa dặn nhân viên lấy giấy bút ra.
Ngay sau đó ông ta mời Klein ngồi xuống ghế sô pha, còn bản thân ông ta thì nhanh chóng viết biên lai, rồi đóng dấu.
Làm xong, Henry hút một hơi thuốc lá, nói: “Theo miêu tả của anh, tôi và trợ thủ chờ ở quán bar Ác Long ba ngày, cuối cùng gặp được người đó. Hắn ta đúng là một kẻ rất cảnh giác, hơn nữa rất giỏi quan sát, may rằng tôi là kẻ kinh nghiệm đầy mình ở phương diện này… Hắn tên là Daxter Guderian, bác sĩ của bệnh viện tâm thần Greenhell.”