Bách Lý Đồ Tô ở cùng Phong Tình Tuyết, vốn không có chỗ dành cho y.
Phương Lan Sinh có điểm nhớ người nhà nơi Cầm Xuyên.
Đúng là, nên về nhà rồi…
“Lan Sinh, cùng vào trong đi.”
“Ta còn chưa phát hết hoa đào, các ngươi cứ đi trước, ta sẽ vào sau.”
Từ xa, Phương Lan Sinh mơ hồ nhìn thấy Bách Lý Đồ Tô khẽ cau mày, có vẻ rất không hài lòng với câu trả lời của mình.
Trả lời như thế, gượng gạo lắm sao?
Nhìn biểu tình của Bách Lý Đồ Tô, không cần hỏi cũng biết.
Nhưng y vẫn làm như không thấy, xoay người rời đi.
*
“Con người, có đúng là phải nghe theo thiên mệnh không?”
“A? Đầu gỗ, ngươi tự nhiên nói linh tinh gì thế.”
“…Nếu là ngươi, ngươi sẽ theo ý trời, hay chỉ làm những việc theo ý mình?”
“Ta không ngờ đầu gỗ như ngươi mà cũng phiền não cái này nha.”
“…Trả lời ta đi.”
“Được được được. Tuy ta chưa trải qua tình huống này bao giờ, nhưng nếu ngươi muốn biết ta cũng sẽ nói… đương nhiên là ta làm theo ý mình rồi.”
“Vì sao?”
“Chuyện này còn phải hỏi ư? Thuận theo ý trời thì còn gì thú vị nữa? Đường là ngươi chọn, sinh mệnh cũng là của ngươi, chỉ cần ngươi muốn thì thiên mệnh cũng là cái gì, chỉ là gió thoảng bên tai mà thôi.”
“…Ngươi… quả thật khác người.”
Đây là, một trong ít những cuộc đối thoại hiếm hoi của hai người ở Cầm Xuyên.
Giờ nhớ lại mới thấy, hai người đúng là ít khi nào nói chuyện nghiêm túc, hầu hết đều là cãi nhau.
Đến tận bây giờ Phương Lan Sinh vẫn không hiểu sao mình lại để mắt đến một khúc gỗ như hắn, tại sao lại động tâm vì hắn.
Những tình cảm này, những rung động chỉ vì Bách Lý Đồ Tô đều bị Phương Lan Sinh giấu nơi sâu nhất. Nhưng có lẽ, chỉ có mình y là cho rằng mình giấu giếm rất giỏi mà thôi.
“Bí đao, đừng có giành Đồ Tô ca ca của Tương Linh!”
“Ai giành với muội, ta thèm vào giành đầu gỗ với muội.”
“Vậy ngươi đừng có tối ngày quấy rầy Đồ Tô ca ca nữa, Tương Linh biết thừa, bí đao làm vậy là muốn gây chú ý với Đồ Tô ca ca!”
Nhớ lại tình cảnh lúc đó, Tương Linh chống nạnh thở phì phò nhìn y nói, Phương Lan Sinh nghĩ muốn cười nhưng đến nhếch mép một cái cũng làm không được.
Có lẽ chỉ người ngoài cuộc mới nhìn thấu toàn cục, nếu không phải ngày đó nghe một câu của Tương Linh, Phương Lan Sinh có lẽ mãi mãi không hiểu vì sao bản thân lại thích cãi nhau cùng Bách Lý Đồ Tô đến thế.
Nhìn không vừa mắt ư? Không, Phương Lan Sinh cũng không phải người như thế, nhất là loại người vô bi vô hỉ như thế, Phương Lan Sinh càng không thèm để tâm.
Vậy mà Bách Lý Đồ Tô, không chỉ lọt vào mắt y, mà còn đi vào tim y.
Thâm căn cố để, chờ tới khi y ý thức được, đã không kịp vãn hồi.
“Hửm… Cái gì…”
Một giọt lệ như minh châu lóng lánh, rơi trên cánh hoa đào trong tay.
Phương Lan Sinh mới nhận ra, bản thân lúc này không ngừng được, im lặng rơi nước mắt.
“Không được khóc… chết tiệt, không nên…”
Cứ tưởng rằng đã quyết định buông tay, cứ tưởng y từ lâu đã chấp nhận thiên mệnh trả nợ thay Tấn Lỗi… thì ra, chỉ có bản thân y nghĩ như vậy.
Bách Lý Đồ Tô vẫn dễ dàng tác động tới tâm Phương Lan Sinh.
Trong lòng, như bị người mạnh tay nhéo.
Mà nước mắt, tựa như tiếng than bi thống không thốt thành lời.
Từ ngày đó nhìn thấy gương mặt lạnh lẽo nhắm mắt của Bách Lý Đồ Tô, Phương Lan Sinh chưa từng khóc nữa.
Đến nỗi y cho rằng, nước mắt mình đã cạn từ lâu.
Đến hôm nay, Phương Lan Sinh mới biết.
Là do, mọi hỉ nộ ái ố bản thân đều là vì nam nhân này mà rung động…