“Con có chơi bóng rổ với boxing” Khang Bất Dịch thành thật đáp.
“Vậy tốt quá rồi, sau này phải nhờ con bảo vệ Uyên Nhi rồi” Mẹ Du Uyên Nhi mừng rỡ, sẵn tiện lên tiếng nhờ vả.
“Dạ được” Khang Bất Dịch cong nhẹ môi, lễ phép gật đầu.
Trong lúc mọi người cùng nhau cười nói, Du Uyên Nhi ngồi yên vừa ăn vừa âm thầm quan sát Khang Bất Dịch, trong lòng bỗng cảm thấy bức xúc vì tin đồn anh đánh người lớn và thầy cô, anh trước mặt bố mẹ cô rõ ràng là một đứa trẻ ngoan cư xử biết trên dưới, làm sao có chuyện anh kinh khủng như người khác đồn đại.
Cảm được Khang Bất Dịch một chút, Du Uyên Nhi càng muốn nhanh chóng tìm ra lý do khiến anh trở nên đáng sợ, càng muốn biết năm đó đã xảy ra chuyện gì anh lại không đến gặp cô để dẫn ra mọi chuyện như hiện tại. Nếu Khang Bất Dịch gặp sự cố khiến anh phải tự khoác lên mình lớp vỏ gai góc, cô nhất định sẽ bảo vệ anh đến cùng.
Sau khi ăn tối xong, Du Uyên Nhi cùng Khang Bất Dịch lên phòng của cô ngồi một lát, lần này anh lại tìm được một thứ hay ho khác là chiếc kẹp tóc hình nhịp tim bằng kim loại màu ánh vàng của cô, anh đã từng thấy cô đeo rất nhiều lần trước đó, điều này chứng tỏ cô rất thích chiếc kẹp này, nếu cô đã thích như vậy anh đương nhiên sẽ cướp về làm của riêng.
Khang Bất Dịch ngồi ở bàn học của Du Uyên Nhi, cầm chiếc kẹp trong tay giơ lên cho cô xem, ngang nhiên trấn lột: “Tôi muốn cái này”
Du Uyên Nhi nhìn chiếc kẹp nữ tính trong tay Khang Bất Dịch, cô khó hiểu lên tiếng: “Đây là… kẹp tóc nữ mà?”
Thái độ Khang Bất Dịch vẫn một màu lãnh đạm, chậm rãi nhấn mạnh từng chữ: “Tôi muốn”
“Vậy… cậu cứ lấy đi” Nụ cười trên môi Du Uyên Nhi trở nên gượng gạo, lần trước Khang Bất Dịch lấy chồn đen không sao, nhưng đây là kẹp tóc nữ anh cũng đâu thể đeo? Có điều cô không thể phủ nhận rằng mắt thẩm mỹ của anh quả thật rất tốt, lần trước anh lấy là đồ giới hạn, lần này là đồ tặng không bán.
Khang Bất Dịch hài lòng mang kẹp vừa cướp được bỏ vào túi quần, dáng vẻ hống hách liền trở nên khiêm tốn khi mẹ Du Uyên Nhi mang trái cây và nước vào. Sau khi mẹ cô rời khỏi, vô tình va vào tầm mắt anh là ảnh chụp chung của Du Uyên Nhi và anh trai cô, từ đây anh lại nhớ lại chuyện lúc sáng liền mang ra hỏi.
“Người đàn ông khi sáng là ai?”
“Nhà anh ấy sát bên cạnh, anh ấy với anh trai mình đã chơi với nhau từ bé đến lớn” Du Uyên Nhi không hề giấu giếm liền khai hết cho Khang Bất Dịch biết.
Nghe từ bé đến lớn, ấn đường Khang Bất Dịch khẽ cau nhẹ không hài lòng, giọng điệu cũng có chút khó chịu: “Cậu với anh ta là thanh mai trúc mã?”
“Không phải” Du Uyên Nhi nghiêm túc lắc đầu phủ nhận: “Mình không thân với anh ấy, từ bé đến lớn ngoài anh trai ra mình chỉ thân với mỗi Ái Ái”
Mây đen trên mặt Khang Bất Dịch lập tức tản ra nhường lại cho sự rạng rỡ, anh nén không cho môi cong lên, cố tình bày ra vẻ mặt không mấy bận tâm nhưng thực chất trong lòng đang vui sướng đến mức tim nhảy tưng tưng.
Ngay buổi tối ở nhà, Khang Bất Dịch nằm trên giường, một tay lót đầu một tay cầm chiếc kẹp của Du Uyên Nhi lên ngắm nghía, bất cứ thứ gì thân thuộc với cô đều mang theo một sự đáng yêu khiến anh chỉ muốn giành lấy, để những lúc không nhìn thấy cô anh có thể nhìn những món đồ của cô cho thỏa nỗi nhớ.