“An Hạ, em… không phải là đang dụ dỗ anh chứ?”
Nhìn biểu cảm cùng giọng điệu sâu xa của Điếu Trạch Nghiễn, An Hạ hiểu ngay ra vấn đề, cô cau mày nhìn anh bất mãn.
“Trạch Nghiễn, anh không thể suy nghĩ trong sáng một chút sao?”
Điếu Trạch Nghiễn thong thả lắc đầu: “Không thể”
An Hạ thở dài bất đắc dĩ, vừa vươn tay chạm ngực đẩy Điếu Trạch Nghiễn ra, anh bất ngờ nắm lấy hai cổ tay đẩy người cô ngã ra sau. An Hạ bị hành động của Điếu Trạch Nghiễn làm cho hoang mang không kịp trở tay, cửa phòng bỗng vang lên hai tiếng gõ, cô không chần chừ vội đẩy anh ra tránh cách xa một đoạn.
Điếu Trạch Nghiễn mặt mày nhăn nhó, lầm bầm chửi tục đi đến mở cửa.
Bên ngoài là Khả Vi đứng thẳng hai bàn chân khép lại, trên gương mặt xinh đẹp là nụ cười ngọt ngào.
“Dì nhờ mình sang gọi hai cậu”
Điếu Trạch Nghiễn nói nhanh hai chữ Cảm ơn” rồi đóng ầm cửa không chút khách sáo, anh quay lại nhìn An Hạ đang đứng yên nhìn bên ngoài cửa sổ.
Đến bên cạnh An Hạ, Điếu Trạch Nghiễn bất an lên tiếng: “Dù gì cũng là chổ quen biết, bố không thể từ chối khi Khả Vi xin đến làm việc”
An Hạ gật gù cho qua, dù cô muốn hay không muốn thì mọi chuyện đã, đang và vẫn sẽ diễn ra, cô không có quyền quyết định thay đổi, càng không có quyền xen vào, đây là công việc, không phải là chổ để cô ghen tuông vớ vẩn.
Điếu Trạch Nghiễn khom lưng đối mặt với An Hạ, nghiêm túc hỏi cô: “Em không tin anh sao?”
“Em tin, chỉ là… em… hơi sợ”
“An Hạ, em thật sự không thể buông bỏ sự nghi ngờ với anh?”
Thái độ Điếu Trạch Nghiễn dần trở nên kích động, An Hạ khổ tâm giải thích: “Anh vừa có ngoại hình có học thức, gia cảnh lại tốt, anh ra ngoài làm gì với ai em đều không biết, làm sao em có thể hoàn toàn tin tưởng?”
“Anh hiểu rồi” Điếu Trạch Nghiễn đứng thẳng người dậy, sắc mặt tối đi vài phần.
Rõ ràng là ngày vui An Hạ lại chọc giận Điếu Trạch Nghiễn, cô hối hận tự trách mình giỏi gây rắc rối. Vừa định mở miệng nói lời xin lỗi, Điếu Trạch Nghiễn bỗng nắm tay cô kéo đi ra ngoài.
Đến phòng làm việc của bố Điếu Trạch Nghiễn, bên trong ngoài bố mẹ anh còn có Khả Vi, trên bàn tiếp khách đặt bánh kem từ nhà mang đến đã cắm sẵn nến.
“Nhanh lên, kem sắp chảy hết rồi” Mẹ Điếu Trạch Nghiễn hối thúc, ngoắc tay lia lịa.
Điếu Trạch Nghiễn đến trước bánh kem nhắm mắt ước nguyện, thổi một hơi tắt hai ngọn lửa.
Mẹ Điếu Trạch Nghiễn nhờ Khả Vi chụp ảnh gia đình giúp, ban đầu Khả Vi vui vẻ đồng ý nhưng khi thấy An Hạ đứng chung cùng gia đình anh, nụ cười trên môi cô ta lập tức tắt lịm.
Điếu Trạch Nghiễn liếc nhanh nhìn An Hạ, anh cúi thấp người cho ngang đầu với nhau. Anh khều vai cô, gõ ngón trỏ vào má mình ra dấu muốn cô hôn.
An Hạ ngại ngùng liếc ngang liếc dọc, vì để Điếu Trạch Nghiễn vui vẫn đánh liều hôn lên má anh, nào ngờ vừa tiến môi đến anh lại quay sang trúng phốc lên môi anh. An Hạ bối rối che miệng kinh ngạc, nhìn vẻ mặt đắc thắng của anh cũng đủ biết đã bị anh lừa.
Bố mẹ Điếu Trạch Nghiễn xem ảnh, không ngờ lúc anh và An Hạ hôn nhau lọt ngay vào tấm ảnh được chụp, vô cùng rõ nét. Mẹ anh quay sang bắt gặp sắc mặt khó coi của Khả Vi, trong lòng bà cực kỳ hả hê.