“Lúc ông chủ xuất hiện thì tâm trạng của bà ấy sẽ bị kích động, những lúc khác nếu không cố ý kích động thì bà ấy sẽ không sao cả”
Tạ Quế Anh thẳng thắn trả lời rồi đưa mắt nhìn sang Cố Thành Trung.
Cô ta đã xem tin tức về anh trên tỉ vi, có lẽ vì lý do cô ta bị nhốt ở đó nhiều năm nên cô ta không hề biết đàn ông bên ngoài như thế nào.
Người khác giới mà cô ta tiếp xúc nhiều nhất chỉ có tên ngốc Thanh Viên và Phó Minh Tước.
Phó Minh Tước và Phó Minh Nam không hợp nhau nên anh ta rất ít về, số lần cô ta gặp được anh ta cũng càng ít hơn. Mà cô ta cũng không có hứng thú với một người chỉ biết nhớ nhung đến người vợ đã chết của mình. Không biết bắt đầu từ lúc nào, cô ta đã nghe được cái tên Cố Thành Trung.
Là người giỏi giang và đầy tài năng.
Anh có gia thế hiển hách và là thần thoại bất bại trên thương trường.
Hơn nữa, anh lại rất chung tình, cả đời chỉ yêu một người.
Tiếc là… Người đó không phải là cô ta.
Cô bất giác nhìn sang Hứa Trúc Linh, khuôn mặt xinh đẹp, dáng người cũng không đến nỗi quá thấp, ăn mặc trang điểm cũng khá.
Nhưng… Đứng trước ánh mặt trời chói lóa thì lại có vẻ nhỏ bé và không đáng để nhắc tới.
Nhưng người bên ngoài lại cứ tâng bốc hai người họ, những lời phản đối cũng dần biến thành lời chúc phúc.
Cô ta không hiểu, tại sao một người đàn ông ưu tú như thế lại yêu một người phụ nữ bất tài như cô.
“Trên mặt tôi dính thứ gì sao?”
Cô ta nhất thời nhìn quá thất thần khiến Hứa Trúc Linh thấy hơi thắc mắc, chỉ vào mũi mình và hỏi.
Tạ Quế Anh lập tức định thần lại, mỉm cười lắc đầu rồi tỏ vẻ ngây thơ.
“Tôi muốn biết thuốc bà ấy dùng mỗi ngày”
“Được, tôi sẽ lấy tài liệu cho hai người”
Tạ Quế Anh cung cấp tài liệu, mỗi ngày uống những loại thuốc gì, khi nào uống, hiệu quả như thế nào, tất cả đều được viết rất rõ.
Cố Thành Trung lướt qua là nhớ hết tất cả, lúc về anh sẽ cẩn thận kiểm tra mấy loại thuốc đó.
Vì bà hôn mê, hai mẹ con họ cũng không thể nói chuyện đàng hoàng, trạng thái bà như thế e là cũng không thể nói được gì.