Hắn có thể may mắn sống sót sau tai nạn hủy diệt kia, những cao thủ Tử Tinh ắt cũng có thể.
Trong khi hắn trầm tư đã có người quanh hắn tỉnh lại, mơ hồ quan sát xung quanh, trong đám này có ả mỹ phụ Bích Nhã.
Dương Khai len lén giấu mình sau một mảnh chiến hạm, bắt đầu tìm kiếm bóng dáng Thần Đồ.
Đáng tiếc là hắn không hề phát hiện được sau tai nạn kia Thần Đồ có còn sống sót hay không.
Trên bầu trời, có không người dựng nên hồng quang, bắt đầu nghĩ cách cứu viện những đồng bọn còn sống đang tỉnh lại.
Cũng có trường hợp tranh thủ kẻ địch còn đang hôn mê làm cho họ ngủ say vĩnh viễn.
Cũng có vài chỗ đã bắt đầu nổ ra ẩu đả quy mô nhỏ.
Người của Tử Tinh và Kiếm Minh lạc nạn đến cùng một chỗ, ắt sẽ không hòa thuận gì được.
Dương Khai nhắm chuẩn cơ hội, lén lao về một hướng, hòng rời xa nơi hỗn tạp này.
Nào ngờ hắn vừa ló dạng, đã có một tiếng quát lồng lộn vang lên bên tai hắn:
– Tên khốn chạy đâu!
Ngay từ lúc Bích Nhã mở mắt ra, ả đã bắt đầu tìm kiếm Dương Khai.
Tại Dương Khai mà ả bị Lã Quy Trần chỉ trích, bị tấn công thần thức, may không lưu lại ám thương, ả hận Dương Khai đến thấu xương.
Phía Dương Khai bên vừa có động tác đã bị ả nhận ra.
Dứt lời, ả vung ra một cây roi Long Cốt tiên, Long Cốt tiên này vừa nhìn đã biết cấp bậc không tầm thường, nó như thương long xuất động, nổi lên giữa không trung như một con cự long. Từng luồng gió quật mạnh vần vù quanh cự long, ầm ầm trùm xuống Dương Khai.
Dương Khai không còn lòng dạ nào giằng co với ả, tung một chưởng đánh trả. Chưởng ấn khổng lồ nghênh đón Long Cốt tiên, mượn lực đàn hồn, nhanh chóng bay vù xuống dưới.
– Hừ!
Bỗng vang lên một tiếng hừ lạnh, Dương Khai biến sắc quay đầu nhìn lại, phát hiện tên cường nhân Thánh Vương Cảnh Lã Quy Trần đã xuất hiện ở bên cạnh mình từ lúc nào chẳng hay.
Y lạnh lùng nhìn Dương Khai, giống như nhìn một con kiến, sau đó y vươn một bàn tay ra, nhẹ nhàng chộp về phía Dương Khai.
Động tác của y cũng không nhanh nhưng Dương Khai phát hiện, trước mặt y, hắn có một cảm giác thất bại không thể chống cự được. Dường như chỉ cần một thần niệm của y đã có thể phá hủy tinh thần của hắn.
Dương Khai kinh hãi tột cùng.
Ngay sau đó, Lã Quy Trần nắm gọn Dương Khai trong tay, lạnh giọng hỏi:
– Ô Tác đại sư đâu?
Trước khi chiến hạm gặp chuyện, người ở gần Ô Tác nhất là Dương Khai, Lã Quy Trần cũng vì muốn hỏi tin tức của Ô Tác nên mới chủ động tìm Dương Khai, bằng không với địa vị và thực lực của y, sao có thể hạ mình như vậy?
– Chết rồi!
Dù đã đoán trước nhưng khi nghe câu trả lời của Dương Khai, Lã Quy Trần vẫn buồn bã.
Hiện giờ võ giả Tử Tinh lạc nạn ở đây, người duy nhất có thể trông cậy chính là đồ sư, bởi vì chỉ có đồ sư mới hiểu rõ về Tinh Vực, mới có khả năng tìm được một đường thoát.
Vì thế y không còn hứng thú với Dương Khai, tùy ý ném hắn về phía Bích Nhã.
– Lần này nếu còn xảy ra chuyện thì ngươi tự xử mình đi!
Lã Quy Trần hừ lạnh một tiếng.
– Đại nhân yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ hút khô máu của hắn, khiến hắn chết không có đất chôn!
Bích Nhã nghiến răng, dung nhan xinh đẹp lộ vẻ điên cuồng như rắn rết.
Đoạn, đôi mắt đẹp nhìn Dương Khai đầy thù hận, dường như hận không thể hút hắn thành cái xác khô.
Dương Khai vẻ mặt chua xót không nói được một lời.
Sức mạnh toàn thân của hắn lúc này đều không thể vận dụng, cũng không biết bị Lã Quy Trần giở trò gì mà không thể vận sức. Hắn cũng chỉ có thân thể mạnh mẽ, nhưng cũng không phải đối thủ của Bích Nhã.
Đến lúc này hắn mới nhận thức được rõ ràng khoảng cách chênh lệch cực lớn giữa Nhập Thánh Cảnh và Thánh Vương Cảnh. Hơn nữa Lã Quy Trần cũng không phải là Thánh Vương Cảnh bình thường, ở cảnh giới này y chắc chắn có trình độ cực cao, bằng không bất kể thế nào cũng không thể dễ dàng bắt được hắn như vậy.
Bích Nhã tóm lấy Dương Khai, không để ý tới những người khác, bay thẳng xuống phía dưới, chẳng mấy chốc đã đáp xuống đại lục nọ.
Ả hít sâu một hơi không khí nơi đây, hưởng thụ niềm sung sướng tìm được đường sống trong cõi chết, tim đập nhanh, ngực nhấp nhô. Ả ăn mặc cũng khá phóng khoáng, ngực áo mở rộng để lộ một mảng da thịt trắng nõn với đường rãnh sâu mê hồn.
– Chúng ta thương lượng được không?
Dương Khai bỗng nhiên mở miệng.
– Tiểu tử, ngươi đừng phí nước bọt nữa.
Bích Nhã cười lạnh lùng.
– Bất kể thế nào thì lần này đây ngươi cũng không chạy thoát được đâu, ta xơi chắc ngươi rồi.
Dương Khai nhún nhún vai:
– Những người còn sống của Kiếm Minh cũng sắp tới rồi, đợi chút nữa các ngươi có thể sẽ đánh nhau, ta giúp ngươi giết người, ngươi đừng động tay động chân với ta, thế nào?
– Ta động tay động chân với ngươi khi nào?
Bích Nhã dường như có chút thẹn quá hóa giận, quét mắt nhìn hắn một lượt, khinh thường nói:
– Hơn nữa một Nhập Thánh Cảnh như ngươi thì giết được ai? Cũng không nhìn xem thử mình là hạng gì?
– Kha Mông là do ta giết đó.
Dương Khai thản nhiên nói.
Bích Nhã không khỏi cong khóe miệng nhỏ nhắn lên, có chút khiếp sợ nhìn hắn:
– Kha Mông cũng quá sơ suất thì phải?
Hiển nhiên, ả cho rằng Kha Mông bị Dương Khai giết chết hoàn toàn do sơ suất chứ không phải vì bản lĩnh của Dương Khai.
– Bất kể thế nào ta cũng sẽ không tin ngươi, lão nương tới giờ chưa từng bị nam nhân nào lừa gạt, ngươi được tính là người đầu tiên!
Bích Nhã bật cười một tiếng:
– Cho nên đợi cục diện ổn định, tỷ tỷ sẽ chăm sóc ngươi thật tốt, tuyệt đối không để ngươi thất vọng đâu!
Ả nghiến răng nghiến lợi, có vẻ vô cùng thù hằn.
Dương Khai lắc đầu, không nhiều lời với ả, bắt đầu xem kỹ trạng thái của mình.