Cố Gia Huy nghe xong, khắp đầu toàn vạch đen.
Mà hai người đang sến sến sẩm sấm trong bếp cũng đã phát hiện ra bọn họ về đến, ngay lập tức tách ra ngồi nghiêm chỉnh lại. “Anh Huy, cô Tâm, hai người về rồi đấy à.”
Bị người khác nhìn thấy hai người họ cũng có chút ngượng ngập. “Đem đồ ăn đêm về cho hai người, số lượng có đủ, hai người có thể không cần ăn chung một bát đâu!”
Nói xong, Hứa Minh Tâm lần đi còn nhanh hơn thỏ.
Mặt mũi Lâm Thanh Huyền đỏ bừng lên, ảo não trừng Khương Tuấn một cái, sau đó quay người bỏ đi.
Lâm Thanh Huyền là một người lão làng trong công việc nhưng lại là một tờ giấy trắng trong chuyện tình cảm, đều là do Khương Tuấn dẫn dắt cô ấy từng chút từng chút một.
Cô ấy vốn dĩ cũng không thích nhưng do thường xuyên qua lại chạm mặt dần dần mặc nhận luôn.
Sau khi hai người phụ nữ rời đi, phòng bếp to lớn chỉ còn lại hai người đàn ông.
Khương Tuấn lắc đầu than thở, cảm khái bọn họ về không đúng lúc. “Sau này ở trong nhà thì chú ý một chút. Cố Gia Huy lạnh giọng nói. “Anh Huy, anh không ăn được nho nên chế nho chua sao?” Khương Tuấn rất ấm ức.
Lời này, chọc trúng tim đen của người nào đấy, đang không ngừng chảy máu.
Anh hơi híp đôi mắt lại, không thiện ý nhìn Khương Tuấn, khiến anh ấy ngoan ngoãn ngậm miệng.
Cố Gia Huy phát hiện có điều không bình thường, chỉ vào nốt đỏ hồng trên cổ
Khương Tuấn, nói: “Sao cậu lại bị thương rồi?”
“”
Khương Tuấn mở to mắt, không thể tin nổi mà nhìn anh. “Anh Huy, anh đã hai chín tuổi rồi đấy.
Anh ấy không nhịn được mà nhẹ nhàng nhắc nhở. “Tôi cần cậu nhắc nhở tôi bao nhiêu tuổi à?” Anh mạnh mẽ nhăn mặt. “Đây gọi là dâu tây, chính là nam nữ hôn vào cổ nhau, từ đó mới có nốt đỏ này. Muốn trồng ở đâu thì trồng ở đấy. Cái này là trái dâu mà Lâm Thanh Huyền đóng dấu cho tôi, sợ tôi bị mấy cô gái khác quyến rũ đi mất. Tôi cũng…tôi cũng trồng trên người Lâm Thanh Huyền mấy quả dâu tây liền.”