Nhưng khi mọi người thấy rõ bộ dáng cường giả thần bí này, mỗi người không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Căn bản không phải một người!
Một khối Bạch Cốt Khô Lâu!
Trong hai mắt của nó lóe tia chớp màu lam, thân hình cao lớn khôi ngô, hiển nhiên khi còn sống cũng tất nhiên là đại hán ngang tàng 7 xích, toàn thân xương trắng, sau lưng lại có một kiện áo choàng màu lửa đỏ, không gió tự động phần phật.
Chu Hằng thấy rõ, trên trán khối Bạch Cốt Khô Lâu này rõ ràng in một quả phù văn!
Đây là thi thể Lôi Vân Đại Đế!
Lại không biết sao lại thế này, thi thể hài cốt đã xảy ra biến dị, không ngờ linh trí ra đời, trở thành một khối Tử Linh!
– Tình huống không ổn a, Chu tiểu tử, chúng ta chạy! Hỏa Thần Lô kêu lên ở trong không gian đan điền.
– Sao lại thế này! Chu Hằng một bên chạy một bên hỏi.
– Lôi Vân Đại Đế thật là một thế hệ kiêu hùng, hắn đại khái ở thời điểm tấn công Hắc Động Đế cũng đã chuẩn bị thất bại, táng mình tại nơi chí âm chí hàn, một khi không thể phá, để cho mình hóa thân làm Tử Linh!
– Nhưng thiên địa huyền diệu há là hắn có thể nắm trong tay , Tử Linh là biến thành công , nhưng đã sớm không phải là thần trí của hắn, mà hoàn toàn là một người khác!
– Nó cũng tương đương với sinh linh nửa trời sanh đất dưỡng, khó khăn nhất chính là hình thành linh trí, nguyên bản vô tri vô giác, giống như ngu ngốc, nhưng chín tám vương đản này lại làm nó thức tỉnh!
– Sách sách sách, tử linh tu là tử vong chi đạo, đây chính là con đường giết chóc mạnh nhất, bổn tọa cấp một lời khuyên, mau chóng chạy!
Vô nghĩa, hắn đang sử toàn lực chạy !
Những người khác cho dù không biết lai lịch đầu Tử Linh này là gì, nhưng nhìn 9 đại Hắc Động Vương đều phải thận trọng mà chống đỡ, liền biết khối Bạch Cốt Khô Lâu này đến tột cùng có bao nhiêu nguy hiểm, người nào đều phát lực chạy vội.
– Ngươi, các ngươi… Đều phải… Chết! Bạch Cốt Khô Lâu phun ra một câu khô khốc, hoành đao trước ngực, lôi quang trong ánh mắt chớp động.
– Thật là lợi hại, Tử Linh này vốn là đại biểu cho tử vong, tu thành tử vong chi đạo, nhưng lại thừa kế một bộ phận lực lượng khi còn sống. Có hi vọng lại trở thành Hắc Động Hoàng, có một hắc động lôi hệ! Hỏa Thần Lô chậc chậc cả kinh kêu lên, dù sao nó không cần lo lắng vấn đề sinh tử, tự nhiên ung dung trấn định.
Oanh!
Bạch Cốt Khô Lâu đã phát động công kích, huy huyết đao chém trúng, giết hướng về 9 đại Hắc Động Vương.
9 đại Hắc Động Vương không thể không nghênh chiến, mỗi một người đều tế ra phù văn. Bản thân hắc động lại xoay tròn, tạo thành lốc xoáy cắn nuốt hết thảy.
Oanh! Oanh! Oanh!
Hai bên đại chiến, Bạch Cốt Khô Lâu vô cùng cường thế, một mình lại lực áp 9 đại Hắc Động Vương, nó là Tử Linh từ môi trường thiên địa sinh ra, trời sinh nắm giữ tử vong chi đạo. Cộng thêm có được bộ phận lực lượng Lôi Vân Đại Đế khi còn sống, còn có thể vận dụng lực lượng lôi hệ, chiến lực vô cùng kinh khủng.
Từng đạo quang ảnh màu máu đánh ra, đánh vào trên cung điện, cung điện băng diệt, đánh vào tầng nham thạch bốn phía, nham thạch tan vỡ. Đánh vào thân người chạy, bất kể là Thiên Hà Cảnh hay là Tuệ Tinh Cảnh, đều biến thành một cổ thây khô trong nháy mắt!
Đây cũng là lực lượng của tử vong!
Thình thịch!
Một tiếng vang thật lớn, tầng nham thạch đỉnh đầu ăn vô số đạo công kích, cuối cùng đạt tới cực hạn, toàn bộ sụp đổ xuống! Mà cùng theo là vô tận nước biển, lạnh như băng đến xương!
Nơi này… Chính là dưới băng nguyên, địa tầng dưới băng hải. Khi tầng nham thạch bị oanh phá, nước biển rót vào!
Dòng nước lạnh chen chúc lao xuống, tiếng kêu thảm thiết nổi lên bốn phía, thật nhiều người bị nước biển xông vào một chút lập tức hóa thành tượng băng, lại bị nham thạch trên đầu rơi đụng vào, trực tiếp biến thành ức vạn đạo mảnh vỡ băng tinh!
Ông!
Một vị Hắc Động Vương mở lớn phòng ngự, quát to: – Đi mau!
Mọi người gia tăng bước chân, rất nhanh đột phá từng gian cung điện, muốn thông qua truyền tống trận trở lại trên băng nguyên. Tuy rằng môi trường băng nguyên đồng dạng vô cùng ác liệt. Nhưng so với ở đây quả thực chính là thiên đường!
Ông! Ông! Ông!
Một người lại một người vọt vào truyền tống quang môn, biến mất, đúng lúc này, Tiểu Hỏa lại gâu một tiếng, đột nhiên giãy giụa từ trong lòng Chu Hằng, lủi cực nhanh, trong nháy mắt chạy tới xa xa.
– Tiểu Hỏa, trở về! Chu Hằng hét lớn.
– Làm sao bây giờ? Con lừa đen hỏi.
– Chờ! Chu Hằng không chút do dự, dù sao hắn còn có Hỏa Thần Lô có thể chống đỡ kỳ hàn, mà con lừa đen lại nắm Thuấn di phù văn, đủ để ứng phó nguy cơ trước mắt.
Lúc này Liễu Thi Thi đầy nghĩa khí , chẳng những không rời đi, càng không thúc giục hắn nhanh rời đi.
May mà, Tiểu Hỏa chỉ chạy một hồi liền trở về, vù 1 cái xông vào trong lòng Chu Hằng.
– Ngươi tiểu gia hỏa này, như thế nào còn dám chạy loạn! Chu Hằng vội vàng lại nhanh chân chạy như điên.
– Gâu! Gâu! Gâu! Tiểu Hỏa lắc lắc cái đuôi, miệng cũng nhổ ra một cái bình thuốc.
Chu Hằng nhận được, rõ ràng chính là Tử Vong Chi Vẫn !
– Ha ha ha! Tiểu tử kia thật đúng là có khả năng! Con lừa đen cười to.
– Xem ra theo ngươi học hỏng rồi, vì ưu đãi ngay cả mệnh cũng không cần! Chu Hằng lắc đầu.
– Phi, bổn tọa nào có lòng tham như vậy, ngươi cũng không nên nói xấu bổn tọa!
Trong lúc nói chuyện, bọn họ cũng chạy tới chỗ truyền tống quang môn, chỉ thấy Kim Hạo Thìn đứng ở đó, nhìn thấy bọn Chu Hằng đi tới, hắn lạnh lùng cười, một chân nhảy qua quang trong, phản thủ một quyền lại đánh tới quang môn.
Hiển nhiên, hắn sớm chờ , phải phá hư truyền tống trận, để Chu Hằng, Liễu Thi Thi chết ở chỗ này!
– Con lừa!
– Bổn tọa sớm có chuẩn bị! Con lừa đen bay vọt một cái, đánh ra phù văn giam cầm.
Động tác Kim Hạo Thìn lập tức hơi ngừng, hai người Chu Hằng một con lừa một con chó nhao nhao vọt vào truyền tống quang môn, thuận tiện tặng một chân đá vào trên người của Kim Hạo Thìn. Vừa mới, lúc này Kim Hạo Thìn cũng giãy ra từ trong phù văn giam cầm, quả đấm của hắn tiếp tục đánh tới quang môn, nhưng thân thể của chính mình bay hướng về bên ngoài.
– Chu Hằng, ta không tha cho ngươi! Khi truyền tống quang trận bắt đầu vỡ nát, vang lên thanh âm Kim Hạo Thìn phẫn nộ lại không cam lòng.