“Quả thực không ổn, em không nên chỉ biết ăn uống, còn phải biết đi mua quần áo đồ trang sức mà mình thích, còn cả đồ dưỡng da và đồ trang điểm. Đi du lịch cho khuây khỏa, đi làm việc mà bản thân em muốn làm.”
“Vậy còn anh?”
“Anh sẽ đi cùng em, nhìn thấy em cười là được rồi.”
“Vậy em với đồ phế vật há chẳng phải không có gì khác biệt à?”
“Nếu như trong lòng em thấy hổ thẹn, có thể cho anh ăn no, dùng để gán nợ” Anh cúi người xuống nói vào tai cô, cơ thể cô đột nhiên run lên tê dại.
Hơi thở không thoát ra được.
Dường như máu khắp toàn thân đều dồn hết lên đầu, làm đỏ hồng hết hai tại. “Đừng…đừng có mơ!”
Cô lắp ba lắp bắp nói, nhanh chóng quay người rời đi.
Cố Gia Huy không nhịn được nở nụ cười, đi theo bước chân của cô.
Có một đoạn đường tập trung bán các loại đồ ăn vặt trong nước, Hứa Minh Tâm vậy mà lại tìm thấy lẩu chín ngăn, lại còn có bánh rán chiến hoa quả nữa, rồi đến bánh bao hấp! Người xếp hàng mua bánh rán chiên hoa quả rất dài rất dài, từ xa xa đã có thể ngửi thấy mùi thơm rồi.
Có một đoạn đường trung bán các loại đồ ăn vặt trong nước, Hứa Minh Tâm vậy mà lại tìm thấy lẩu chín ngăn, lại còn có bánh rán chiến hoa quả nữa, rồi đến bánh bao hấp!
Người xếp hàng mua bánh rán chiên hoa quả rất dài rất dài, từ xa xa đã có thể ngửi thấy mùi thơm rồi.
Trời ơi, đã rất lâu cô không được ăn rồi, hồi nhỏ ở nhà ăn không được no, phải cực khổ làm mới tích góp được chút tiền, đi qua một con hẻm nhỏ để ăn.
Lúc đó cảm thấy thật chẳng khác nào mỹ vị trần gian.
Nhưng cô lại không có nhiều tiền tiêu vặt, chỉ có thể thỉnh thoảng mới đến một lần.
Đợi đến sau này quán ăn đó không bán nữa, cô cũng chưa từng được thưởng thức lại mùi vị đó.
Cũng không phải đầu phố không có mà là do cô không nếm ra được mùi vị của lúc đó nữa.