“Chuyện này có chút nghiêm trọng.”
Ở một bên khác.
Ba người La Phong đi xuống tầng, cực kỳ vui vẻ trở lại xe.
“Giang thần y, chúng tôi thành công rồi!”
“Tôn tổng vậy mà thật sự đồng ý thỉnh cầu của chúng tôi, còn sắp xếp người đi cùng với chúng tôi đến câu lạc bộ xem xét, chúng ta bây giờ qua đó thôi.’
Tất cả chuyện này sớm đã trong tính toán của Giang Nghĩa.
Có điều, nhìn thấy bộ dạng vui vẻ của ba người bọn họ, Giang Nghĩa cũng cảm thấy vui từ tận đáy lòng.
Khi Giang Nghĩa chuẩn bị lái xe rời đi thì nhận được điện thoại của Tôn Tại Ngôn.
Nghe máy.
“Alo, có chuyện gì?”
“Lão đại, anh còn chưa đi nhỉ? Mau đi lên một chuyến, xảy ra chuyện lớn rồi.”
Không có hỏi nhiều, Giang Nghĩa cúp máy.
Con người của Tôn Tại Ngôn rất cẩn thận, có thể khiến anh ta nói ‘xảy ra chuyện lớn rồi’, vậy thì nhất định xảy ra chuyện lớn rồi.
Giang Nghĩa nói với La Phong: “Xin lỗi, tôi có chút việc gấp phải đi làm, các anh bắt taxi đến câu lạc bộ đi?”
La Phong gật đầu: “Không sao, Giang thần y anh có việc thì đi làm đi, chúng tôi tự biết tới đó.”
Vì vậy, ba người La Phong xuống xe, bắt taxi rời đi.
Giang Nghĩa bình tĩnh lùi xe quay lại, trực tiếp đi vào cửa lớn, không có bất cứ ai dám ngăn cản.
Bảo vệ thấy rõ ràng, xe mà Giang Nghĩa chạy ra không phải là xe đám người La Phong chạy ra hay sao? Bảo vệ còn tò mò, Giang Nghĩa và đám người La Phong quen nhau sao?
Nếu quen biết, trực tiếp dẫn vào không phải là được rồi sao.