Bất quá hiện tại trong ánh mắt Âm Cơ nhìn Huyền Hồng có chút oán hận, nàng cũng không cảm giác mình hại Huyền Hồng thảm ra sao. Chỉ cảm thấy Huyền Hồng cự tuyệt nàng làm cho nàng cảm thấy nhục nhã, phần nhục nhã này dù đã qua mười năm nhưng vẫn làm cho nàng phẫn nộ.
Một nam nhân thế giới cấp thấp không muốn lấy nàng? Điều này làm cho nàng không cách nào tiếp nhận: Nếu không phải có ta có nhiệm vụ đi tới thế giới cấp thấp như Thần Châu, những nhân loại hạ đẳng như các ngươi có cơ hội quen biết ta sao? Chỉ là một kẻ ếch ngồi đáy giếng mà thôi lại cự tuyệt thiên nga thế giới cao cấp, lẽ nào lại như thế…
Tin tức Huyền Thiên cùng Đệ Nhất Công Tử đại chiến tuy rằng phát ra nhanh, nhưng mà Thiên Kiếm Tông một mực bị nhốt trong trận cũng không biết rõ tình hình, Âm Cơ nửa tháng này cũng một mực ngoài trận công kích, tự nhiên cũng không có nghe được tin tức truyền đến từ Thiên Tinh Thành, không biết chiến lực của Mạc Thiên Ky ngay cả Tàng Vạn Tuyệt cùng Kiếm Nhân Xuân liên thủ đều không làm gì được.
Trước kia Âm Cơ cùng Mạc Thiên Ky giao thủ liền biết vị nửa bước vương giả này khó đối phó, vì thế thấy Kiếm Công Tử đã tử vong liền quyết đoán bứt ra không có cùng Mạc Thiên Ky chính thức đối chiến.
Nhưng mà lúc này đây, Âm Cơ lại không có lựa chọn tránh lui, trong tay nàng cũng cầm một vương giả thần binh bảo kiếm, khí thế cùng Mạc Thiên Ky đối chọi gay gắt.
Trước đó lựa chọn tránh lui là vì Âm Cơ biết rõ, Huyền Thiên cùng Đệ Nhất Công Tử đại chiến, nửa bước vương giả sau lưng cũng sẽ tiến đến Thiên Tinh Thành, vì thế nàng không cần phải cùng một vị nửa bước vương giả tiến hành một hồi sinh tử quyết chiến, chỉ cần chờ nửa bước vương giả của đối phương không có ở đây thì giết sạch Thiên Kiếm Tông coi như giải hận.
Nhưng mà nàng không diệt được Thiên Kiếm Tông nên chỉ còn áp dụng hạ sách là nhất quyết cao thấp cùng Mạc Thiên Ky. Chỉ cần giải quyết Mạc Thiên Ky, Huyền Thiên không có nửa bước vương giả cao thủ, nàng tự nhiên muốn vo tròn thì vo tròn, muốn bóp bẹp thì bóp bẹp.
Niên kỷ chân thực của Âm Cơ đã bốn mươi mấy gần năm mươi nhưng mà bảo dưỡng rất tốt nên nhìn bề ngoài như là thiếu phụ ba mươi mấy tuổi, ánh mắt của nàng phi thường âm lãnh theo thứ tự Mạc Thiên Ky, Huyền Thiên, Huyền Hồng. . . đảo qua. Nàng lạnh lùng thốt lên.
– Dám giết người ta phải bảo vệ, hôm nay, tất cả các ngươi đều phải chôn cùng….
Tuy rằng nàng không có cảm tình gì đối với Huyền Kiếm nhưng mà nàng dù sao cũng đã đáp ứng Huyền Ky bảo vệ an toàn cho Huyền Kiếm, kết quả Huyền Kiếm chết trước mặt Âm Cơ, tương đương với tát thật mạnh vào mặt nàng, làm cho nàng không biết phải ăn nói với Huyền Ky ra sao.
Cũng không phải nói Âm Cơ sợ Huyền Ky, mà là không biết nên nói như thế nào, chẳng lẽ nói mình không làm được. Nàng đã tự mình nói sẽ bảo vệ được Huyền Kiếm, bây giờ nói như thế khác nào tự vả vào miệng mình?
Hơn mười năm này, mỗi khi thân thể nàng cần, Huyền Ky đều hầu hạ nàng phi thường hài lòng, vì thế lần này, Kiếm Công Tử chết dưới sự bảo vệ của nàng thật khiến nàng khó mà đối mặt với Huyền Ky, chỉ có thể huyết tẩy Thiên Kiếm Tông để giải hận.
Như lúc trước, vũ giả Thiên Kiếm Tông ở Thần Châu, trong mắt Âm Cơ đều là nhân loại hạ đẳng, không cần quản bọn hắn sống hay chết.
Ánh mắt Mạc Thiên Ky không hề bận tâm nói:
– Khẩu khí cũng không nhỏ, bất quá không biết thực lực của ngươi mạnh bằng Kiếm Nhân Xuân không?
– Kiếm Nhân Xuân?
Thần sắc Âm Cơ đột nhiên khẽ biến, hiển nhiên đối với Kiếm Nhân Xuân cũng không xa lạ gì, con mắt nàng chăm chú mà nhìn chằm chằm vào Mạc Thiên Ky hỏi:
– Ngươi đã giao thủ cùng Kiếm Nhân Xuân rồi?
Hưu —
Mạc Thiên Ky không tiếp tục nói nhảm nữa, hào quang Kim Cương Kiếm bạo phát bổ ra một đạo kim quang sáng chói, trong chốc lát phá vỡ tầng tầng không gian. Kiếm cương nhanh đến cực điểm, lập tức trảm đến trước mặt Âm Cơ.