– Vậy chiến hạm này…
– Ngươi đừng lo, bất cứ chiến hạm nào cũng đều có tinh đồ đẳng cấp cao nhất, trong chiến hạm còn có cả đồ sư tinh thông vẽ bản đồ Tinh Vực, cho nên ở nơi đây chiến hạm chắc chắn sẽ không lạc hướng. Đó cũng là thứ mà bọn họ dựa vào. Tinh toa thì lại khác, bị ảnh hưởng từ vực trường hỗn loạn kia, bản đồ Tinh Vực trong Tinh toa sẽ rất dễ bị hư hại, cho nên không ai dám một mình điều khiển Tinh toa tới đây.
– Nếu chỉ đơn giản như vậy thì nơi đây không thể được gọi là cấm địa của Tinh Vực nhỉ? Có phải còn có những thứ nguy hiểm khác không?
Dương Khai đột nhiên ý thức được một vài vấn đề.
– Quả thật là có.
Thần Đồ gật đầu thật mạnh, sắc mặt ngưng trọng:
– Nhưng rốt cuộc nguy hiểm như thế nào, không ai nói rõ được. Bởi vì phàm là người tiến vào đó đều không thể sống sót trở về.
Sắc mặt Dương Khai biến đổi không chừng, nhanh chóng suy nghĩ, hắn bỗng quát lên:
– Nếu nói như vậy, thứ mà hai tỷ muội đó có là thứ mà Tử Tinh phải khẩn cấp lấy được, nếu không bọn chúng cũng không mạo hiểm phiêu lưu lớn như vậy vào đây.
Thần Đồ ngẩn ra, cẩn thận ngẫm nghĩ lại thì cũng gật đầu đồng ý:
– Ta lại không chú ý tới điểm này, nhưng rốt cuộc là thứ gì mà lại khiến Tử Tinh không tiếc đưa một chiến hạm Thánh Vương cấp thượng phẩm vào vực sâu hỗn loạn đây?
Y trầm tư suy nghĩ, lại không thu được gì.
Đúng lúc này, một góc của Động Lực thất bỗng vang lên tiếng quát ngạc nhiên:
– Đoàn của Bích Nhã đại nhân đã trở lại!
Dương Khai và Thần Đồ liếc nhau, rồi cùng quay đầu nhìn ra ngoài khoang thuyền.
Quả nhiên thấy hai vệt sáng xanh từ trong Tinh Không lạnh lẽo nhanh chóng bay vọt tới phía này.
– Những ngày an nhàn của ngươi kết thúc rồi.
Thần Đồ nhìn Dương Khai một cách thương hại:
– Ngươi định làm gì đây? Ả lẳng lơ đó đã trở lại, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu. Nói trước, người ả muốn là ngươi, ta đây lực bất tòng tâm, không thể giúp được gì.
– Chưa chắc!
Dương Khai mắt sáng ngời nhìn chằm chằm hai vệt sáng xanh đang nhanh chóng tới gần, dường như có phát hiện gì đó.
– Là sao?
Thần Đồ khó hiểu, không rõ vì sao hắn lại chẳng hề lo lắng như vậy.
– Lúc bọn chúng đi là ba người, giờ chỉ có hai trở về… Chắc là đã xảy ra chuyện bất trắc gì rồi.
Dương Khai đáp.
Thần Đồ ngạc nhiên, cẩn thận nhìn một lần nữa thì mới nhận ra quả nhiên chỉ có hai vệt sáng xanh.
Một lát sau, hai bóng người hiện ra bên dưới chiến hạm.
– Chỉ có Bích Nhã đại nhân và Liễu Sơn đại nhân, không có Lưu Sa đại nhân!
Bên cạnh truyền tới tiếng võ giả la lên:
– Hơn nữa hình như Bích Nhã đại nhân và Liễu Sơn đại nhân bị thương.
– Tình hình thế nào!
Kha Mông bước ra từ trong bóng tối, sắc mặt lạnh lùng quát hỏi.
– Không rõ, thuộc hạ đang dò hỏi.
Người nọ nói vậy, rồi rót thần niệm vào một bí bảo có hình dạng như la bàn, dường như đang trao đổi với ai đó.
Bên ngoài chiến hạm, Liễu Sơn cũng móc ra một bí bảo có hình dáng y hệt.
Dương Khai lập tức hiểu rằng bí bảo này dùng để trao đổi cự ly xa. Lần trước hắn bị đám người Liễu Sơn dẫn về, từng thấy Liễu Sơn sử dụng nó.
Nhìn ra ngoài qua cửa sổ Động Lực thất, quả nhiên thấy Bích Nhã và Liễu Sơn mặt mũi thảm hại, trên người có nhiều vết thương, máu chảy đầm đìa, như là vừa tìm được đường sống từ trong chỗ chết. Mỹ phụ Bích Nhã cũng không còn vẻ ung dung quyến rũ lúc trước, trên khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi và phẫn nộ, cứ ngoảnh đầu nhìn xung quanh, dường như sau lưng có ai đang truy kích.
– Ha! Ngươi đoán đúng rồi kìa.
Thần Đồ nhìn ra bên ngoài, vui sướng khi người gặp họa:
– Đáng đời, vực sâu hỗn loạn mà bọn chúng cũng dám tùy tiện xông vào, giờ thì ăn trái đắng nhé.
– Hình như chúng bị thương khi đang chiến đấu với kẻ khác, chuyện không đơn giản như vậy.
Dương Khai đăm chiêu.
– Ồ…
– Ta thấy hai tỷ muội đó một người là Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, một người là Nhập Thánh tam tầng cảnh, cho dù thế nào cũng khó có thể là đối thủ của đám người Liễu Sơn được, nhưng hiện giờ bọn chúng lại một chết hai bị thương, bỏ chạy trở về…
– Còn có những kẻ khác ở trong vực sâu hỗn loạn?
Thần Đồ lập tức hiểu ý:
– Hơn nữa chắc chắn là cao thủ Thánh Vương Cảnh!
– Người của Kiếm Minh!
Dương Khai thốt lên.
– Ha ha, thế thì có trò hay để xem rồi. Không ngờ người của Kiếm Minh cũng tới đây, chắc chắn hai bên sẽ đánh nhau. Nếu thế thật thì ta sẽ có cơ hội.
Trong bóng đêm, đôi mắt Thần Đồ lóe lên hào quang sáng ngời.
– Còn chưa biết có phải vậy hay không mà.
Dương Khai cũng thầm mong đợi. Hiện giờ cục diện này nếu không có bất cứ gợn sóng gì, thì điều đang chờ đợi hắn sẽ là vận mệnh bị ả Bích Nhã đó sủng hạnh.
Hắn không muốn mình chết trên bụng đàn bà.
Cho nên hắn chỉ mong sao tình hình càng loạn càng tốt.
– Là người của Kiếm Minh! Chiến hạm của Kiếm Minh cũng tới nơi này!
Tên võ giả trao đổi với Liễu Sơn ban nãy kêu lên, đã khẳng định suy đoán của Dương Khai và Thần Đồ.
– Cái gì?
Kha Mông biến sắc:
– Bọn chúng to gan thật!
Vừa thốt xong, y bỗng ý thức được bên mình cũng lái chiến hạm vào, vẻ mặt bối rối.
Chỉ trong khoảng thời gian nói chuyện ngắn ngủi này, tên võ giả nãy nói chuyện với Liễu Sơn đã mở cửa khoang chiến hạm cho bọn chúng vào.
– Người của Kiếm Minh ở đâu?
Thần Đồ đặt tay lên trán, nhìn trái nhìn phải nhưng không phát hiện ra điều gì, không khỏi thất vọng.
– Nếu ta là Kiếm Minh sau khi tìm được hai tỷ muội đó sẽ lập tức rời khỏi vực sâu hỗn loạn này, chứ không phải đuổi tới đây khai chiến với chiến hạm của Tử Tinh!
Dương Khai chậm rãi nói.