Thần sắc Nguyệt Hạm Tích sững sờ hỏi lại:
– Chỗ …Chỗ đó của ngươi có sao?
Nghe được Nguyệt Hạm Tích trả lời mà Huyền Thiên không khỏi phì cười… Xem ra Nguyệt Hạm Tích không chỉ chưa từng thấy thân thể nam mà ngoại trừ chính nàng ta ra thì thân thể nữ nhân khác cũng chưa thấy.
Nhụy hoa của nàng bóng loáng non mềm, Huyền Thiên nhẹ nhàng xoa nắn làm cho Nguyệt Hạm Tích nhịn không được run lên, một cỗ cảm giác kỳ diệu như giật điện từ chỗ Huyền Thiên chạm vào truyền khắp toàn thân của nàng.
Huyền Thiên nhìn chăm chú vào hai mắt Nguyệt Hạm Tích nói:
– Nàng muốn nhìn không?
Đồng tử trong hai mắt của Nguyệt Hạm Tích phóng đại thêm vài phần, trong lòng nhảy dựng, song mặt càng đỏ bừng, thanh âm nhỏ như muỗi vo ve:
– Chuyện này…có thể không?
Huyền Thiên dời bờ môi tới bên tai nàng khẽ cắn vào vành tai của Nguyệt Hạm Tích nói khẽ:
– Nếu nàng muốn thấy thì đương nhiên là có thể…
– Ừ!
Nguyệt Hạm Tích khẽ rên một tiếng, chỉ cảm thấy trên mặt nóng rát đấy, nàng cắn môi xấu hổ tới mức nhắm cả hai mắt lại.
Bộ dáng kia của nàng thật dụ nhân khiến cho lão nhị của hắn đang giương cờ càng thêm bành trướng và cứng rắn… Huyền Thiên bóp nhẹ vào nhụy hoa của nàng rồi trong tiếng rên nhẹ rời tay ra, đột nhiên nàng có cảm giác trống rỗng khó chịu.
Thấy Nguyệt Hạm Tích từ từ nhắm hai mắt, xấu hổ không chịu nổi, Huyền Thiên cởi bỏ thắt lưng của mình. Hắn nắm lấy bàn tay thon thon như ngọc của nàng xuyên qua quần hạ thấp xuống, hô hấp của Nguyệt Hạm Tích đột nhiên càng thêm dồn dập lên, mặc dù không có nhìn thấy nhưng cảm giác của nàng thì rất rõ ràng.
Trong lòng Nguyệt Hạm Tích càng bịch. . . Bịch. . . nhảy dựng lên.
– YAA.A.A… . . ! Nhiều lông như vậy sao?
Nguyệt Hạm Tích đột nhiên kinh hô lên, kinh ngạc cùng xấu hổ. Nàng cho rằng nơi đó có lông thì cũng chỉ thưa thớt mấy cộng thôi, không ngờ quá rậm rạp như thế.
Một giây sau, Nguyệt Hạm Tích càng kinh hô lên, ngay cả cặp mắt của nàng cũng lập tức mở ra:
– Thật lớn! Thật dài! Quá cứng!
Giờ phút này lão nhị của Huyền Thiên đang chào cờ, thần sắc của Nguyệt Hạm Tích cái hiểu cái không đặc biệt hấp dẫn, giờ phút này bàn tay như ngọc trắng của Nguyệt Hạm Tích nắm chặt càng bành trướng tới cực hạn. Cũng khó trách Nguyệt Hạm Tích chấn kinh đến dùng ba tiếng sợ hãi thán phục liền nhau trong nháy mắt, nhụy hoa của nàng theo bản năng xiết chặt lại, trong lòng của nàng chấn động và sợ hãi:
– Sư tôn nói nam muốn đưa vật này vào nhụy hoa, ra ra vào vào, Huyền Thiên lớn như vậy, dài như vậy, còn cứng như vậy, ta có thể bị rách ra không….
Thấy thần sắc Nguyệt Hạm Tích hơi sợ, Huyền Thiên trêu đùa:
– Nghĩ đến cái gì đó?
Nghe Huyền Thiên vừa hỏi, Nguyệt Hạm Tích lập tức mặt đỏ tới mang tai, thanh âm ấp a ấp úng:
– Ta. . . Ta suy nghĩ, ngươi. . . Ngươi chỗ đó. . . Có thể hay không đem ta. . . Ta rách ra không…
Huyền Thiên không nhịn được cười một tiếng, nói:
– Sẽ không đâu, chỗ đó của nữ nhân ngay cả hài tử đều có thể sinh ra thì sao có thể rách được. Bất quá Hạm Tích, hiện tại ta còn không muốn phá thân nàng quá sớm, nếu không đối với âm nguyên của nàng không tốt.
– Hả…
Thanh âm của Nguyệt Hạm Tích vẫn kinh ngạc nói:
– Nghe sư. . . Nghe nói nam vào không phải muốn đem chỗ đó đặt ở nữ nhân rồi ra ra vào vào, mới có thể phun. . . Phun ra chút ít đồ vật sao?
Huyền Thiên nhéo nhéo khuôn mặt của Nguyệt Hạm Tích nói:
– Ha ha. . . Nàng hiểu được quá ít, nữ để cho nam vào phát tiết không chỉ là chỗ đó mới được, nói thí dụ như tay nha. . . Miệng nha. . . Ngực nha. . . Chân nha. . . Vân vân, cũng đều có thể.
Nguyệt Hạm Tích giống như là học được tri thức mới hưng phấn, hai mắt sáng lên hỏi:
– Thật vậy chăng? Ta. . . Ta thử xem sao?
Huyền Thiên gật nhẹ đầu.
Rất nhanh, quần áo trên người Huyền Thiên rút đi toàn bộ, ánh mắt Nguyệt Hạm Tích trực tiếp chứng kiến lão nhị của hắn đang chào cờ, điều này càng kích thích tâm linh trong trắng của nàng.