Ngón tay chỉ vào đôi găng tay mới tinh trên đó.
Tiêu Vân hai gò má ửng hồng, mấp máy môi, kiềm chế để không cười ra tiếng, nói: “Có phải ngươi cảm thấy tay của ta đặc biệt mềm mịn, sợ tay ta sẽ bị thương không?”
Hàn Nghệ trợn trắng mắt nói: “Đại tỷ, ta làm đôi găng tay này đương nhiên chính là sợ tay bị thương, bản thân ta cũng đeo, cô sẽ không cho rằng mấy đôi găng tay này của ta đều là đặt làm cho một mình cô chứ, đúng là tự mình đa tình.”
Tiêu Vân xấu hổ, đeo găng tay vào với một vẻ bất mãn, Hàn Nghệ lại dạy nàng làm sao cầm cái bào, làm sao để bào gỗ.
Tiêu Vân này cũng đúng là không có khiếu làm những việc này. Hùng Đệ vụng về mà còn chỉ một lúc đã học được, nhưng nàng đã học cả nửa ngày trời mà vẫn không học được, tuy nhiên Tiêu Vân có một điểm vô cùng đáng quý, đó chính là cố chấp, càng học không được thì nàng lại càng muốn học, chớ để cho Hàn Nghệ xem thường.
“Được rồi, được rồi, trời đã tối rồi, hôm nay đến đây thôi.”
Hàn Nghệ từ trong phòng bếp đi ra, thấy nữ nhân này vẫn đang ra sức bào, âm thầm lắc đầu, nữ nhân này cố chấp đến mức đáng sợ. Lại đưa cho một bát nước, nói: “Uống nước đi. Nước cũng đã đun xong rồi, cô đi tắm trước đi, nhìn cô mồ hôi nhễ nhại hôi hám, thật là không chịu nổi cô.”
“Hôi sao?”
Tiêu Vân ngay cả bát nước cũng không màng, vội vã giơ tay lên ngửi ngửi, lại nhìn sang Hàn Nghệ, nói: “Chẳng hôi chút nào, ngươi ngửi xem.”
Nói xong còn thò tay ra trước mặt Hàn Nghệ thật.
Kỳ thật Hàn Nghệ nói hoàn toàn ngược lại, không những không hôi, hơn nữa còn có một mùi thơm thoang thoảng. Thật ra Hàn Nghệ sớm đã biết Tiêu Vân có mùi thơm cơ thể, bởi vì nhà bọn họ không mua nổi bất cứ hương liệu gì, mà ngồi bên cạnh Tiêu Vân luôn có thể ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng, chỉ là hắn chưa từng nói mà thôi, bình thường hắn chỉ nói khuyết điểm của Tiêu Vân.
Hàn Nghệ hơi rụt đầu lại, so với Tiêu Vân vẫn muốn khoa trương ngửi ngửi nách của mình, học ngữ khí của Tiêu Vân, nói: “Của ta cũng không hôi chút nào, không tin cô ngửi thử xem.”
Tiêu Vân khẩn trương bịt mũi: “Con người này đúng ghê tởm.”
Cướp lấy bát nước trong tay Hàn Nghệ, vội vã chạy đến phòng bếp, chốc lát sau, chỉ thấy nang xách một thùng nước đi ra, hung hăng trừng mắt nhìn Hàn Nghệ: “Không được nhìn trộm.”
Hàn Nghệ hừ nói: “Tại sao ta phải nhìn trộm, cô có cái gì để xem chứ.”
Tiêu Vân đầu tiên là sửng sốt, nói: “Lời này của ngươi là có ý gì, là nói cơ thể ta không tốt sao?”
Hàn Nghệ nói: “Chẳng lẽ không phải sao, nếu như cô tự tin, thì cô cho ta xem thử, giấu giấu giếm giếm làm gì.”
“Ta…”
Tiêu Vân phun một tiếng: “Hạ lưu.”
Sau đó liền xách theo thùng nước bốc hơi nóng đi vào phòng trong, dứt khoát khóa cả cửa phòng ngoài lại.
Thật là quá xem thường người khác rồi, nhìn trộm có gì thú vị, nhìn người khác qua khe cửa, cái gì cũng nhỏ, bổn nhân muốn nhìn thì sẽ quanh minh chính đại nhìn.
Hàn Nghệ khẽ hừ một tiếng, bắt đầu thu dọn dụng cụ rồi quét đống vụn gỗ lại, đựng trong một cái bao vải, thứ này dùng để nhóm lửa thì không còn gì thích hợp hơn.
Sau khi thu dọn xong, Hàn Nghệ ngồi trên một cây gỗ tròn, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, đột nhiên nhớ đến đám bạn bè ở hậu thế, cũng không biết Peter Zhu bọn họ như thế nào nữa? Có giải thể hay là bị kẻ thù truy sát, chạy đến Ethiopia hay không.
Chợt nghe thấy một tiếng “két”, Hàn Nghệ quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một đại mỹ nữ dáng vẻ thướt tha mềm mại đang xách một thùng nước đứng ở phòng trước: – “Ồ, sao ngươi ngồi đây?”
Hàn Nghệ có vẻ hơi kích động nói: “Ta cũng muốn biết tại sao ta lại ngồi ở đây, cô tắm thì tắm, khóa cả cửa phòng ngoài để làm gì.”
“Ta đi đổ nước.”
Tiêu Vân vội vã xách nước vào phòng bếp.
Một lát sau mới đi ra, thấy Hàn Nghệ đang ngồi bên ngoài nhìn trời, bước nhẹ đến, ngẩng đầu nhìn lên trời: “Trời đêm nay thật đẹp.”
Hàn Nghệ liếc mắt nhìn nàng một cái: “Không đẹp bằng cô.”
“Thật sao?”
Tiêu Vân ngạc nhiên vui mừng nói.
“Đương nhiên là giả rồi.”
“Đã biết ngươi không hảo tâm như vậy mà.”
Tiêu Vân cũng quen rồi, thoáng trầm mặc một hồi, đột nhiên nói: “Hàn Nghệ.”
“Ừ?”
“Sau này ngươi có dự tính gì?”
“Dự tính? Dự tính cái gì?”
“Ta nhớ trước đây ngươi nói lớn lên muốn làm quan.”
“Vậy sao? Ta đã nói câu này?”
” Chính ngươi nói mà ngươi cũng không nhớ à?”
Hàn Nghệ nói: “Đó đại khái là bởi vì ta không muốn làm việc đồng áng, cho nên tìm cái cớ này thôi.”
Tiêu Vân bật cười, nói: “Đã biết là ngươi nghĩ như vậy mà. Vậy… vậy còn bây giờ? Ngươi không muốn làm quan sao?”
Hàn Nghệ lắc đầu nói: “Hoàn toàn không có ý niệm này trong đầu.”
“Tại sao?”
“Tại sao ta phải làm quan.”
“Làm quan không tốt sao.”
– “Làm quan có gì tốt?” Hàn Nghệ hừ nói: “Thời đại này phàm chuyện gì cũng phải dựa vào quan hệ, với bối cảnh này của ta, đừng nói không thể làm quan, cho dù làm quan rồi cũng chỉ là chân chạy việc vặt cho người ta, ta sống ở đây tự do tự tại không tốt sao.”
Tiêu Vân có chút vui vẻ, nói: “Vậy ngươi dự tính là sống ở đây cả đời sao?”
Hàn Nghệ vẫn lắc đầu nói: “Cái đó cũng chưa chắc, cứ sống ở đây nhất định sẽ chẳng thú vị gì, ta vẫn muốn ra ngoài đi thăm thú đây đó.”
Đây cũng là một câu nói thật lòng. Hắn đến Đại Đường, chưa từng nghĩ đến việc lên như diều gặp gió, cũng chưa từng nghĩ đến việc làm quan, càng chưa từng nghĩ sẽ thay đổi lịch sử, hắn coi đây là một lần du lịch nhiều hơn, hắn rất muốn đi thăm thú khắp nơi, ngắm phong cảnh Đại Đường, xem phong thổ nhân tình của Đại Đường, chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy vô cùng thú vị, thậm chí hắn còn muốn đi châu Mỹ xem người Anh-điêng.
Tiêu Vân chớp chớp đôi mắt sáng có thể sánh bằng sao: “Vậy… vậy ngươi sẽ dẫn ta theo chứ?”
Hàn Nghệ nói: “Không dẫn có được không.”
Tiêu Vân sắc mặt lạnh lùng: “Đương nhiên không được.”
Hàn Nghệ dang hai tay ra: “Vậy cô còn hỏi.” Nói xong liền đứng lên, đi về phía phòng bếp.
“Ngươi đi đâu vậy.”
“Tắm. Cô không được nhìn trộm nữa đấy.”
Tiêu Vân xì một tiếng khinh miệt: “Ta mà thèm nhìn.”
“Cũng đúng, cô đã nhìn rồi, wow, cô mới nhìn một lần đã phiền chán rồi, cơ thể của ta có không chịu nổi như vậy không?”
“Đúng là không biết xấu hổ.”
Tiêu Vân xì một tiếng khinh miệt, bước nhanh vào trong nhà.