Bất giác trong lòng thấy cực kỳ bất an. Anh vội vã đẩy Lý Nguyệt Vãn sang một bên rồi tự mở cửa tiến vào trong, thu vào tai anh đầu tiên chính là âm thanh của máy đo nhịp tim, tiếp đến, thứ khủng khiếp rơi vào mắt anh và khắc sâu trong tâm trí anh lại là hình ảnh một người phụ nữ già tuổi đang thở oxy trên giường bệnh.
Mái tóc bạc trắng đã được cắt đầu đinh gọn gàng, cơ thể gầy trơ xương trong bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, nước da trắng bệch không chút huyết sắc.
Rõ ràng trong lòng đã có câu trả lời sẵn, nhưng Mã Thiệu Huy không dám tin, anh lắp bắp lùi chân ra phía sau. Vô tình lại đụng trúng Lý Nguyệt Vãn, cô ấy kéo tay anh đi tới trước giường bệnh, chỉ tay vào Tiết Nhiên Ly rồi tát thẳng vào mặt Mã Thiệu Huy một tiếng chát lớn.
– Nhìn kỹ đi thằng chó, chính mày đã hại chết bạn tao. Thằng khốn nạn….
Lý Nguyệt Vãn còn có rất nhiều câu chửi đã sớm soạn sẵn trong đâu, nhưng đến lúc Mã Thiệu Huy đứng trước mặt, cô lại nức nở không nói hết lời. Càng chửi tim càng thắt lại, bây giờ có chửi thì được ít gì nữa đây, bạn của cô đã sắp ra đi mãi mãi rồi.
Bỗng dưng thần chết hối hả gọi tên Tiết Nhiên Ly, nhịp tim trên máy kêu tít tít gấp rút. Lý Nguyệt Vãn vội bấm chuông kêu bác sĩ tới. Cô ấy đẩy Mã Thiệu Huy sang một góc trong phòng, mà anh cũng trơ trơ ra như người mất hồn, đầu óc anh hiện giờ chỉ thấy mơ màng, âm thanh bên tai ù ù, giống hệt cả người đang bị nhấn chìm giữa biển khơi.
Hành động của các bác sĩ đều diễn ra ở trước mắt, anh thấy nhưng không nghe được họ nói gì. Sắc mặt của ai cũng mười phần căng thẳng, còn Lý Nguyệt Vãn thì lại buông xuôi hai tay bên người, khuôn mặt đầy sự tang thương không chút hy vọng.
Đến cuối cùng, mọi người dừng lại việc cấp cứu, đầu của bác sĩ lắc nhẹ xin chia buồn với Lý Nguyệt Vãn, tiếng máy đo nhịp tim kêu te te một đoạn âm thanh thật dài, âm thanh đó đã cố tình cấu xé màng nhĩ của anh, hai tay anh buông lỏng, bó hoa hồng vốn nổi bật rơi xuống sàn, những cánh hoa rụng rời nằm lả tả ở xung quanh chân anh.
Lý Nguyệt Vãn nhìn tấm vải trắng che khuất cả người Tiết Nhiên Ly. Cô ấy đau thương ôm chặt lấy Tiết Nhiên Ly, không phải ôm vì níu kéo chút hy vọng, nà chỉ vì ôm để tạm biệt bạn thân một cách trân trọng nhất.
Trước đó chỉ mới một phút, ở bên trong giấc mơ của Tiết Nhiên Ly, cô nghe thấy tiếng gõ cửa nên đi ra ngoài xem thử là ai tới tìm. Cửa mở ra, một bóng cao của người đàn ông nào đó đang đứng trước mặt, người đó cao đến mức cảm giác phủ lên người cô.
Điều kỳ lạ hơn là khi cô không thể thấy được khuôn mặt của người đàn ông đó, nhưng người đó lại mang cho cô cảm giác ấm áp khó hiểu.
– Anh là ai vậy ạ?
Người đàn ông im lặng, sau đó liền ôm phủ người Tiết Nhiên Ly. Đáng lý theo lẽ thường thì cô phải đánh hắn ta, người gì mà kỳ cục, lần đầu gặp đã sỗ sàng và biến thái đến vậy. Rõ ràng nghĩ như thế nhưng cô lại không đẩy hắn ta ra. Ngược lại chính mình còn thấy trân trọng với cái ôm của hắn.
– Nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ bảo vệ em, sẽ không để em phải chịu bất kỳ tổn thương nào cả. Phùng Chư, hãy nhớ lấy, đó là tên của anh….
Người đàn ông vừa dứt lời liền tan biến đi, giống như chưa từng xuất hiện trong giấc mơ của cô vậy. Khi đã biến mất rồi, thì trước mắt lại xuất hiện thêm một người đàn ông khác, trên tay cầm lưỡi liềm sắc nhọn.
Cô nhận ra người này là ai, và cũng nhớ ra căn bệnh mình đang mắc phải. Thì ra…. Đây đã là giới hạn của cô rồi sao? Bản thân sắp chuẩn bị đi theo thần chết rồi, chẳng hiểu sao mà cô thấy thần kỳ và hạnh phúc ghê. Cảm giác như bản thân đã được giải thoát khỏi gông xích đầy sự đau khổ nào đó.
Lúc đi theo thần chết, trên môi cô còn in rõ một nụ cười thật tươi rói và cực kỳ xinh đẹp. Tạm biệt trần thế, cho dù trong đầu chẳng cond nhớ được bản thân là ai, cuộc sống lúc mạnh khỏe như thế nào, cô không còn nhớ nữa, nhưng theo lý trí, cô thấy mình đã sống đủ rồi, đã được hạnh phúc lắm rồi. Sự ra đi của bản thân không hề có chút vướng bận ở trần gian.
Bên trong giấc mơ cuối cùng, ngồi nhà phía sau lưng tan biến và hoá thành những cánh hoa rất xinh đẹp, trải dài theo mỗi bước chân của cô là một vệt nắng sáng dịu dàng. Cô mãn nguyện mà đi theo sự dẫn dắt của tử thần.