Trời đông giá rét mà, Anh Tử đã đem hỏa lò đến cho các phòng bệnh, ở phòng Đỗ Văn Hạo ngủ cũng gia tăng thêm một chậu than đỏ rừng rực.
Đã tới canh ba nhưng Đỗ Văn Hạo không một chút nào cảm thấy buồn ngủ, một mình ngồi cạnh hỏa lò sưởi ấm, trên bàn chất một đống sách y thuật, hắn đang tra điển tịch cùng bệnh án ghi chép lại về trúng phong, lục lọi trong một đống lớn, cảm giác thật sự là khi đọc sách chỉ hận thiếu phương.
Sau khi Tiền Bất Thu dụng dược một canh giờ, bệnh tình của Không Huệ sư thái cũng không có dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp hơn. Tất cả mọi người rất sốt ruột, Đỗ Văn Hạo càng sốt ruột, hắn trở lại trong phòng bắt đầu tìm luận thuật về phương diện này. Nhưng là của thời Đường Tống.
Đối với bệnh trúng phong, các luận thuật đều trình bày theo “nội hư tà trung lập luận”, cùng sở học của hắn quá khác biệt, thật là khổ não.
Đêm đã khuya, Đỗ Văn Hạo còn đang tra y thuật, Anh Tử đến thúc giục mấy lần, Đỗ Văn Hạo lúc này mới rửa mặt đi ngủ. Nhưng mà một đêm này ngủ cũng không an ổn, nằm mơ cũng nghĩ đến làm thế nào để chữ bệnh trúng phong, cho đến khi trời sáng, mới nặng nề thiếp đi.
Sáng sớm ngày thứ hai, Đỗ Văn Hạo đang say mộng chưa tỉnh, mơ hồ có âm thanh ong ong truyền tới, còn tưởng rằng bản thân đang nằm mơ, trở mình một cái, chui vào tấm chăn ấm áp muốn tiếp tục ngủ một giấc nửa. Nhưng âm thanh nọ vẫn liên tục không ngừng, cũng không phải là ở trong mở mắt ra nghiêng tai lắng nghe, quả nhiên không sai, dường như là thanh âm niệm phật tụng kinh. Hắn cảm thấy rất là kỳ lạ, chẳng lẽ chúng nữ ni cùng tại gia cư sĩ đang lên lớp buổi sáng? Không đúng, nếu vậy mấy người kia không thể phát ra âm thanh lớn như thế.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sáng rõ. Nhớ tới bệnh tình của Tĩnh Từ trụ trì cùng Huệ Không sư thái, mặc dù hắn không nỡ rời khỏi ổ chăn ấm áp nhưng mà vẫn cố gắng bò dậy, lười nhác duỗi dài cái lưng, từ từ nhắm hai mắt hai chân lục lọi tìm giày dưới giường, không để ý đạp phải một vật gì đó rất mềm mại, vội vàng thu lại, con vật nọ “ngao” lên một tiếng, chạy vài bước, xoay lại nhìn, nghiêng cái đầu nhìn hắn. Đúng là tiểu hổ mà hắn đem về nuôi dưỡi Tiểu Khả.
Trời vừa sáng sớm con hổ này tỉnh dậy, từ ổ chó chui ra, đi dạo khắp nơi, nhìn thấy giày vải của Đỗ Văn Hạo liền coi nó là đồ chơi nghịch ngợm cắn xé. Đang cao hứng chơi đùa giày vải, Đỗ Văn Hạo dẫm một chân lên đầu nó làm cả hai giật mình.
“Tiểu Khả! Tới đây!” Đỗ Văn Hạo khom lưng, đưa tay vỗ vỗ.
Tiểu hổ chạy tới vài bước, vươn thân nhảy lên lòng bàn tay Đỗ Văn Hạo, thân mật mà liếm bàn tay hắn. Đỗ Văn Hạo mở miệng tiểu hổ ra nhìn tới nhìn lui, lúc này mới hơn một tháng, đầu lưỡi tiểu hổ đã bắt đầu trở nên thô ráp, răng nanh cũng đã nhú ra một đoạn nhỏ.
Đỗ Văn Hạo ôm lấy tiểu hổ, cúi xuống xỏ giày vải vào, đi tới bên cửa sổ, thanh âm niệm kinh tụng phật càng lớn hơn, dường như có rất nhiều người, lại đều đặn mà thấp giọng ngâm tụng, mặc dù thanh âm cũng không lớn nhưng nhân số đông đổi tất nhiên sẽ nghe rất lớn.
Không thể có nhiều hòa thượng tụng kinh như vậy chứ? Trong trí nhớ dường như ở phụ cận không có chùa miếu gì mà. Đỗ Văn Hạo đang nghi hoặc, một luồng hàn phong lạnh thấu xương thổ vào làm cho hắn không tự chủ được mà rùng mình một cái. Đưa tay khép cửa sổ lại một chút, chỉ thấy trời âm u, bông tuyết đang thưa thớt phiêu dật.
Giương mắt nhìn lên, xa xa là dãy núi, gần chỗ phòng ốc thụ mộc cùng với phía dưới sân cũng đã trở thành một mảnh mờ mịt trắng xóa.
Tuyết rơi! Tuyết rơi thật nhiều! Khó trách lại lạnh như vậy.
lúc này, cửa phòng “kẹt” một tiếng bị đẩy ra, nha hoàn Anh Tử bưng một chậu nước nóng hôi hổi tiến vào: “Tiên sinh, rửa mặt thôi! Người đứng ở nơi gió lùa, cẩn thận bị lạnh!”
Từ buổi tối mà Anh Tử giúp hắn tắm rửa kỳ cọ thân thể, Đỗ Văn Hạo ngủ đã không cài then cửa nữa, như vậy Anh Tử có thể thuận tiện ra vào, thỉnh thoảng có những buổi tối có người tới khám bệnh nặng cũng dễ dàng tiến vào gọi hắn xuất chẩn.
Anh Tử đặt chậu nước xuống, sau đó chạy tới đóng cửa sổ, tiếp lấy tiểu hổ trong tay Đỗ Văn Hạo, đặt vào ổ chó. Rồi lại chạy đến bình phong bên cạnh hỏa lò gỡ xuống một kiện trường bào dày cộm mới tinh đi tới giúp Đỗ Văn Hạo mặc vào. Trường bào này đã được làm ấm, khoác lên người rất thoải mái.
Đỗ Văn Hạo hỏi: “Tĩnh Từ sư thái như thế nào rồi?”
“Rất tốt, sáng sớm ta đã đi kiểm tra, thấy đã hoàn toàn tỉnh táo, những môn nhân trông nom sư thái nói, nửa đêm tối hôm qua Tĩnh Từ sư thái đã thông khí, theo phân phó của ngài thông khí có thể ăn vào một ít thức ăn lỏng, cho nên đã dùng một ít cháo, ăn non nửa bát, sáng nay tinh thần đã khá hơn nhiều. Nhưng mà Không Huệ sư thái bệnh tình thật sự không tốt, dùng xong thuốc dường như không có hiệu quả gì, hai tròng mắt với miệng vẫn đang méo xệch, đầu óc không tỉnh táo, ngay cả nói cũng không được”.
“Cung đại phu đã dậy chưa?”
“Đã dậy, nghe nói đã chẩn phục qua cho Không Huệ sư thái. Đúng rồi, Tiền thần y cũng đến, hai người cùng nhau hội chẩn”.
“Giờ đây có người bệnh tới không?”
“Tới, đã tới từ sớm rồi. Từ lúc chưa tới thời gian mở cửa hiệu, ngoài cửa cũng đã có người bệnh chờ mở cửa cầu y”.
“Ồ, tuyết rơi thế này, tại sao không mở cửa cho họ tiến vào?”
“Hì hì, tiên sinh, điều này không cần ngài khó nhọc phân phó, phu nhân đã sai người mở cửa rồi, để cho mọi người chờ ở trong phòng, đợi ngài rời giường, sẽ xem bệnh”.
“ha ha, phu nhân các ngươi thật chu đáo. Đúng rồi! Bên ngoài tại sao lại có nhiều người niệm kinh như vậy?”
“Nghe nói là tins chúng từ phủ thành đi tới, đến để tụng kinh cầu khẩn cho Tĩnh Từ trụ trì, ở ngay hai trên đường trước cửa hiệu chúng ta khoanh chân ngồi tụng- kinh. Tới vào lúc nửa đêm tối hôm qua, phu nhân để cho họ vào nhà nghỉ tạm, nhưng nhiều người lắm chứa không nổi, bọn họ đành phải thay phiên nhau tiến vào. Đứng ở cửa sổ nhìn qua Tĩnh Từ trụ trì sau đó lại đi ra ngoài, cả một đêm đều ngồi ở bên ngoài tụng kinh”.
“Nghe thanh âm thì không ít người nhỉ?”
“Đúng vậy, mới đầu chỉ có hai mươi đến ba mươi người, sau đó người tới càng lúc càng nhiều, lúc sáng sớm ta đi xem xét, lúc này chỉ sợ đã hơn một ngàn người rồi, vẫn đang xếp hàng cầu khẩn!”
———————————
(1) Cấp hậu và hoãn hậu: Thời gian chậm và thời gian nhanh.