Ngô Lị lắc lắc đầu nói: “Người khác chị không biết, dù sao em sẽ không làm vậy. Bằng không học y làm gì cơ chứ?”
Dương Thư nhướng mày cười rộ lên.
“Nhưng mà tóc chị đâu? Sao lại cắt mất rồi?” Dương Thư hỏi.
“Ngại phiền phức thôi.”
“Ai cắt mà giống chó gặm vậy?”
Ngô Lị: “……. Chị.”
Dương Thư “à rồi” một tiếng rồi lảng sang chuyện khác, nàng chỉ vào Du Hoặc rồi bảo: “Đàn chị, anh ấy có chuyện muốn hỏi chị.”
Ngô Lị sửng sốt, đi đến phía Du Hoặc Tần Cứu bên kia: “Tiểu Dương nói cậu có việc tìm tôi hả?”
Dương Thư cùng đi qua giải thích: “Trước đó anh ấy ở nước ngoài dưỡng bệnh, giáo sư là bác sĩ chữa trị cho anh ấy đó.”
Ngô Lị kinh ngạc.
“Có phải rất kỳ lạ không?” Dương Thư nói.
Ngô Lị gật gật đầu, không biết chị đang nghĩ cái gì, mà sắc mặt có hơi ngưng đọng.
Chị nhìn chằm chằm Du Hoặc trong chốc lát, thế mà lại chuyển ánh mắt sang Tần Cứu.
Sau một lúc lâu, chị thu hồi ánh mắt lẩm bẩm một câu: “Thảo nào…….”
“Thảo nào gì cơ?” Du Hoặc hỏi.
“Trước đó tôi có hỏi qua Tiểu Tuyết, về phương diện não bộ của hai người các cậu có phải từng có……. vấn đề không.” Ngô Lị nghiêm trang pha chút khéo léo.
Trong lúc nhất thời bầu không khí khá xấu hổ.
Dương Thư lập tức nói: “Ý trên mặt chữ, bệnh lý thì không phải mắng chửi người ta đâu.”
Du Hoặc và Tần Cứu không thể phản đối, bởi vì nghiêm túc mà nói, thật ra bọn họ à thì…… “đầu óc có bệnh” thật.
Ngô Lị dứt khoát tiến thêm một bước giải thích nói: “Tôi có thể cho rằng đây là do các tác nhân bên ngoài.”
“Chuyện này cũng có thể nhìn ra hả?” Tần Cứu hỏi.
Ngô Lị nói: “Ánh mắt, phản ứng tức thì nào đó, còn có vài cái khác…… nếu cậu nhìn chằm chằm và quan sát một người nào đó mỗi ngày cho đến hai năm, thì cũng có thể nhìn ra.”
“Ví dụ như?”
Ngô Lị ngẫm nghĩ nói: “Nêu ví dụ đơn giản nhất đi, tôi có quan sát qua vài người từng bị thương trước kia, vì ký ức đã chịu qua các mức độ cắt bỏ hoặc cấy ghép khác nhau, được xem như là một loại mánh khoé trị liệu. Họ đều có một đặc điểm phổ biến, sẽ có một người thường làm hành động theo thói quen, thích sờ đầu ngón trỏ, hay thích đan những ngón tay rồi chạm vào nhau cũng có…… vân vân, nhìn qua thì chúng vốn chỉ là những hành động vô nghĩa.”
“Dưới tình huống cậu biết ký ức từng chịu quấy nhiễu, cả người rất dễ bất an, luôn ngờ vực trầm trọng, đều rất đề phòng với tất cả sự vật bên cạnh mình, không thích có tiếp xúc sâu sắc với bất cứ thứ gì, bởi vì không xác minh được là thật hay giả. Ở một mức độ nào đó sẽ khiến người có vẻ hơi lười, hoặc có chút khó gần. Loại hành động theo thói quen này, tựa như một loại….. nói sao ta, mệnh lệnh an toàn? Lúc làm cái hành động này, bọn họ sẽ cảm thấy bình tĩnh lại an tâm.”
“Nói cách khác, cái này thuộc về một khía cạnh của vùng an toàn(*).”
“Cậu luôn sờ bên gáy.” Ngô Lị bắt chước động tác Tần Cứu một chút: “Còn có bên cằm này nữa. Hành động theo thói quen của người bình thường chỉ có một, mà cậu có đến hai cái, tần suất gần giống nhau, thế nên trung gian từng có thay đổi.”
Chị lại nói với Du Hoặc: “Cậu thì sẽ sờ khuyên tai.”
“Nhưng mà cái này chỉ là đưa ra ví dụ, giống như người có vấn đề sẽ có loại biểu hiện này, nhưng không đại biểu rằng người có hành động theo thói quen là nhất định có vấn đề.”
Một khi Ngô Lị nhắc đến chính sự, thì giọng điệu có chút thao thao bất tuyệt. Có điều chị vẫn phanh lại, tiếp lời: “Loại này quá nhiều chi tiết, tôi đã làm qua mười hai bản ghi chép, trên cơ bản hai tháng đổi một quyển, bây giờ cho tôi nói thì chắc chắn tôi cũng nói không xong.”
Chị nhìn Tần Cứu nói: “Cậu hẳn là từng bị quấy nhiễu không dừng ở mức độ một lần đâu, ít nhất là hai lần đó.”
Tần Cứu nghe vậy hơi sửng sốt.
“Hai lần?” Anh nhíu mày.
Bởi vì anh chỉ nhớ rõ có một lần, chính là lần mất trí nhớ mà bây giờ anh đang trải qua đây.
Một lần khác là ở lúc nào?
Ngô Lị lại nhìn về phía Du Hoặc.
Sau một lát, chị lắc lắc đầu nhíu mày nói: “Cậu thì tôi nhìn không ra, giống một lần nhưng lại không giống.”
Nói một hồi, không khí đột nhiên có chút mơ hồ.
Ngô Lị nói: “Với lại tôi từng tham gia qua dự án…. các cậu muốn hỏi cái này không? Chỗ này không tiện nói đâu.”
Chị làm một hành động ra hiệu khiến Tần Cứu và Du Hoặc có hơi bất ngờ.
Chị giương mắt nhìn quét một vòng, tựa như những giám thị ở khu giám thị bị theo dõi trong nhiều năm, sau đó nói: “Quay đầu lại nhìn xem, xem có thể tìm được nơi nào có độ riêng tư cao để nói chuyện không.”
Đây là điều mà Tần Cứu và Du Hoặc chú ý nhất, không nghĩ tới Ngô Lị cũng như vậy.
Trong lúc nói chuyện, lại có thêm hai thân ảnh bước ra từ màn sương trắng nữa.
Mặt chưa hiện ra, mà âm thanh đã đến trước.
“Anh ơi!” Vu Văn kêu lên một tiếng từ xa.
Cái tiếng xưng hô này, thế mà lại cho Du Hoặc một cảm giác “đã lâu không gặp”.
Lúc trước hắn rất thích yên tĩnh, đôi khi cảm thấy thằng em họ suốt ngày “anh” hoài “anh” mãi này, thật sự cứ ríu rít như thế rất ầm ĩ. Mà ông Vu thì người đầy mùi rượu, nói chuyện là lộ ra giọng điệu chợ búa, nên cũng chẳng có gì thèm mong.
Hiện tại cảm thấy, lại có thể nghe thấy tiếng gọi vồn vã như vậy, cũng không tệ.
Hắn rất vui.
Nhưng mà Du Hoặc có vui, thì mắt thường cũng chẳng nhận ra.
Chỉ ngậm ngùi chôn kín trong lòng mà thôi.
“Chân cậu bị sao vậy?”
Hắn nhìn ông Vu khập khiễng hỏi.
“Không có gì đâu, không để ý nên trẹo chút thôi.” Ông Vu nói.
Vu Văn bên cạnh phá mất tượng đài của ông: “Gì chứ, ba vừa mới nhận được tờ báo cáo tổ đội là rối tung rồi mù, thế là ngã lăn xuống hai bậc cầu thang, chụp ếch cái đùng luôn, vậy đó.”
Ông Vu tát cái chát vô gáy của thằng con trai bất hiếu: “Mồm miệng mày duyên dáng dữ ha?”
Nói xong, hai cha con cười ngây ngô cùng nhìn về Du Hoặc.
Mới chưa bao lâu mà lúc này, ông Vu đã ốm đi một vòng, khuôn mặt láng o ngày nào bị các nếp nhăn cùng đổ về căng chặt, trông nhiều thăng trầm hơn.
Sườn mặt Vu văn có một vết sẹo, từ xương gò má xuống, dài cỡ một đốt ngón tay. Cậu cũng gầy đi, đường nét khuôn mặt đều tối xuống, phai mờ đi vài phần góc cạnh.
Ánh mắt Du Hoặc dừng lại trên vết sẹo mà nói, Vu Văn cười khúc khích nói: “Sao vậy, có phải còn rất ngầu không? Bài kiểm tra trước bị chân quỷ cào trúng á.”
Nói đến bài kiểm tra, Du Hoặc liền nghĩ tới: “Sao hai người đến phòng thi chính trị vậy?”
“Ớ? Sao con biết được?” Ông Vu cũng sửng sốt.
“Lúc sau con cũng đến.”
“Sao vậy?”
“…….. Xử phạt.”
Ông Vu ngượng ngùng mà “ờ” một tiếng, chỉ sau chốc lát lại cười: “Con đó, thiệt là…..”
Vu Văn bên cạnh reo hò: “Anh tui mạnh mẽ quá đi.”
“Nhưng mà không phải chúng em tự chọn chính trị đâu, trong năm môn thì vốn dĩ không có chính trị để cho tụi em chọn đâu.” Vu Văn nói: “Lúc ấy tụi em chọn lịch sử cơ, kết quả sau khi đi vào không biết như nào, lại đến phòng thi chính trị. Sau đó thì nói phòng thi kia có bug, có thể cửa ra vào dẫn sai hướng, thế là em mới vào đó.”
Ấn tượng của Tần Cứu với Vu Văn dừng lại ở một “cậu nhóc ngu ngơ kêu to gọi lớn”, rất có hứng thú hỏi: “Sao hai người ra được bài kiểm tra đó vậy?”
“Uầy, nói đến bài kiểm tra đó là đổ hết cả mồ hôi hột.” Vu Văn nói: “Em với ông già bị tra tấn thê thảm vào mấy đêm trước, chật vật không chịu được, phải vắt giò lên cổ mà chạy. Nhưng mà những học sinh đó còn nhát gan hơn tụi em nữa, em liền bình tĩnh lại một chút. Sau đó nghĩ ra một chủ kiến—”
“Chả phải là ác mộng thành sự thật sao? Em là cái loại đội sổ lâu năm, quỷ quái thì thường thôi, em mà tạo ra ác mộng là mơ thấy kiểm tra, một đống bài thi ào ào ập xuống như muốn chôn sống em vậy, nếu không có tiếng chuông vang lên, thì cái đề to bự này một chữ em cũng không làm được.”
Vu Văn vừa nói vừa gãi gãi đầu: “Sau đó em liền nhanh trí, nói với năm giáo viên một tiếng, để bọn họ phát đề thi, thi từ sáng đến tối, ra cái đề khiến con người ta suy sụp nhất, áp lực càng lớn càng tốt. Những giáo viên đó cũng rất phối hợp, kỳ thi tháng lập tức được thi trước thời hạn. Kiểm tra tụi nó 12 giờ một ngày, thi ba ngày, thì ác mộng học sinh tạo ra lập tức toàn là bài thi.”
“Sau đó, chính là việc mà em đã mơ tưởng trong nhiều năm qua— phóng hoả thiêu sơn, không, là đốt bài thi. Đốt trường học với bài thi, rồi giết thêm mấy con ma quỷ còn sót lại, thì bọn em lập tức được ra ngoài. Anh, thấy em có thông minh hông nà?”
Du Hoặc: “……”
Tần Cứu: “……”
Muốn quỳ nó luôn thì có.
Rất nhanh, đã đến 8 giờ 28 phút.
Trong chiếc gác an ninh, âm thanh hệ thống lại vang lên, nhắc nhở bọn họ rằng chuẩn bị chọn môn thi.
“Không còn ai nữa đúng không?” Dương Thư nói: “Vậy chúng ta đi qua đi?”
Du Hoặc lại nói: “Chờ tí, còn một người nữa.”
“Ai vậy?”
Mọi người hai mặt nhìn nhau, người quen đa phần đều ở đây hết rồi, trong lúc nhất thời không thể nghĩ ra là còn thiếu ai.
Âm thanh nghi vấn vừa cất lên, trong màn sương trắng không xa, có một người đang thong dong đến muộn.
Đó là một người phụ nữ với mái tóc ngắn cùng dung mạo xinh đẹp, giữa âm thanh trong vắt lộ ra cả một hàm ý đanh đá: “Tôi nói ai tổ đội mà lại mang tôi đi, hoá ra là cậu à. Sao nào? Cuối cùng cũng nhớ ra tôi rồi đúng không?”
Thư Tuyết nhẹ nhàng “ơ” một tiếng, nói: “Đó chả phải là bà chủ khách sạn ở chỗ nghỉ ngơi sao? Người họ Sở á.”
Tần Cứu sửng sốt một chút nói: “Em viết luôn cả Sở Nguyệt luôn à?”
Du Hoặc nói: “Không thể ngẫu nhiên đến chỗ nghỉ ngơi được, thì chỉ có thể trực tiếp tìm người.”
Hai người một trước một sau bước qua, Sở Nguyệt đứng yên trước mặt bọn họ.
Ánh mắt cô dừng lại trên người Du Hoặc, lại nhìn về phía Tần Cứu, nửa cảm động nửa vui đùa mà nói: “Vậy là…. hai người lại trở về với nhau nữa à? Đây là lần thứ ba rồi đó.”