Ngày thứ hai, sau khi đến thành phố tập huấn, mới đầu Tùy Hầu Ngọc đi ra sân bay cảm giác vẫn ổn, không quá lạnh, không khoa trương như bọn họ nói.
Kết quả sau khi ngồi xe bus đến địa điểm tập huấn, Tùy Hầu Ngọc bắt đầu cảm thấy không thoải mái.
Ở đây rất ẩm ướt, sau khi tới liền cảm giác quần áo mình dính vào người, cả bít tất cũng ẩm ướt. Quá ẩm sẽ làm cho quần áo rất khó chống lạnh, thậm chí còn rét hơn.
Vì đồ giữ ấm tay là hành lý ký gửi nên bây giờ nó không còn nóng nữa, Tùy Hầu Ngọc dần dần cảm thấy khó chịu.
Đột nhiên từ phương Bắc khô ráo tới phương Nam ẩm ướt, quả thật không thể quen ngay được.
Phương Bắc khô lạnh, giống như chỉ đấm bạn một cái rồi thôi, mặc áo lông vào là ngăn lại được.
Còn ở đây thì ẩm lạnh, cái lạnh từng chút từng chút xâm nhập, thẩm thấu vào cơ thể.
“Cận chiến” đọ sức với “Pháp sư”, Tùy Hầu Ngọc lại cảm thấy “Pháp sư” thắng.
Đến căn cứ tập huấn, đột nhiên Tùy Hầu Ngọc hiểu ra tại sao Hầu Mạch muốn học thuộc số điện thoại.
Bọn họ mới vừa đi vào đã bị thu hết thiết bị điện tử, phải nộp hết đồ ăn vặt ở trong vali lên, ngoài ra còn bị kiểm tra vali lần lượt, không cho phép mang đồ bậy bạ vào.
Lúc các huấn luyện viên đến kiểm tra vali của Tùy Hầu Ngọc còn tạm ngưng trong chốc lát, làm cho Lữ Ngạn Hâm và các thành viên nữ khác cũng nhìn sang theo.
Bên trong vali của cậu là một đống chai lọ, đều là đồ size du lịch, các huấn luyện viên lần lượt xem thử, xác nhận không phải đồ gì bậy bạ.
*mấy cái bình nhỏ để chiết mỹ phẩm, đồ skincare ra khi đi du lịch á mấy bạn.
Lữ Ngạn Hâm nhìn một lát rồi cảm thán: “Ngọc ca, cậu còn dùng nhiều hơn tôi nữa, cậu kĩ quá đi! Chẳng trách da đẹp như vậy.”
Tùy Hầu Ngọc không đồng ý: “Đây đều là vật dùng thường ngày, không có gì đặc biệt.”
Huấn luyện viên lại lấy ra một cái bình nhỏ hỏi: “Đây là cái gì?”
“Thuốc rửa mắt ạ.”
“Thuốc rửa mắt?”
Tùy Hầu Ngọc trả lời vô cùng nghiêm túc: “Vâng, nó giúp giảm khô mắt ạ.”
Rất nhiều người ở đây không biết cái này, Tùy Hầu Ngọc chỉ có thể rửa mắt ngay tại chỗ để cho bọn họ xem thử.
Dương Hồng thấy vậy thì kêu lên: “Dm, cậu ta mở mắt khi nhỏ thuốc nhỏ mắt!”
Tùy Hầu Ngọc ghét bỏ nhìn Dương Hồng một chút.
Nếu hắn kinh ngạc vì ai đó giết người không chớp mắt thì cậu còn hiểu được, không chớp mắt khi nhỏ thuốc nhỏ mắt thì có gì đâu mà đáng sợ?
Đặng Diệc Hành đã sớm quen với cảnh tượng này này, nở nụ cười mang theo đôi chút khinh thường: “Đây là chuyện bình thường thôi. Các cậu vẫn chưa thấy bạn cùng phòng của tôi kẻ lông mày đâu, chuyện đó mới thật sự hiếm có!”
Lữ Ngạn Hâm cực kỳ tò mò: “Ai vậy?”
“Pho tượng nhỏ.”
“À à, tớ cũng ấn tượng với cậu ấy lắm.”
Cuối cùng, Tùy Hầu Ngọc vẫn bị tịch thu không ít thứ, ví dụ như Nintendo Switch, sách vật lý, công cụ làm đồ nỉ, một túi câu kỷ tử, vân vân…
Hầu Mạch đã biết trước là sẽ có khâu này nên trong vali của hắn ngoại trừ quần áo và đồ rửa mặt ra thì chỉ mang theo một ít dây vợt tennis và vợt tennis dự phòng, không mang theo những thứ khác.
Chờ huấn luyện viên kiểm tra xong đi rồi, Hầu Mạch tìm từ trong vali ra hai cái lọ khoe Tùy Hầu Ngọc: “Một cái để rửa mặt, một cái để chống nắng, hết rồi.”
Tùy Hầu Ngọc không thèm để ý đến hắn.
Kiểm tra xong, Tùy Hầu Ngọc thu dọn lại vali, ban đầu cậu tưởng đã qua chốt rồi, không ngờ rằng sau khi vào cửa vẫn còn bị kiểm tra.
Bọn họ phải đặt vali lên trên băng chuyền, còn bị dùng dụng cụ rà soát trên người như bước kiểm tra an toàn ở sân bay.
Lúc xếp hàng, cậu nhìn thấy một người ở trường trung học Đông Thể giấu một cái điện thoại di động ở trong quần lót nhưng vẫn bị lấy đi.
Tỉnh Thể thì có một người giấu pin điện thoại ở đế giày cũng bị quét ra, sau đó thành viên đội Tỉnh Thể bị kiểm tra rất kĩ, rốt cuộc tìm thấy một chiếc Nokia cũ đã gỡ pin ở chỗ một người khác.
Trong lúc Tùy Hầu Ngọc và Hầu Mạch đang chờ đợi, cậu nhỏ giọng hỏi: “Một tháng, hoàn toàn không thể cùng liên lạc với bên ngoài?”
“Giữa tháng sẽ trả cho chúng ta đến trưa, còn có nửa ngày ngày nghỉ, trở về còn phải trả lại.”
Tùy Hầu Ngọc đơ ra.
Còn Hầu Mạch thì tìm được huấn luyện viên sắp xếp phòng ngủ, nhỏ giọng nói với thầy: “Huấn luyện viên ơi, đồng đội đánh đôi ở cấp ba Phong Tự được ngủ chung một phòng không ạ?”
“Sau khi chỗ ngủ ổn thỏa thầy sẽ sắp xếp lại, sợ các em tập hợp lại một chỗ sẽ không đi ngủ đàng hoàng.” Huấn luyện viên lắc đầu từ chối.
“Em và động đội của em tương đối đặc biệt. Cậu ấy vừa mới bắt đầu đánh tennis, gặp một số vấn đề trong việc ngủ, huấn luyện viên của bọn em đã báo trước với các thầy rồi.”
Hình như thầy ấy vẫn còn nhớ lờ mờ, bèn hỏi: “Các em tên là gì?”
“Hầu Mạch và Tùy Hầu Ngọc.”
“Tên khó nhớ thế!”
“Thầy cứ nhớ tên tụi em giống như tên hai vợ chồng là được.”
*???
“Được rồi, thầy sẽ cố nhớ.” Huấn luyện viên nói xong thì chỉ dẫn cho bọn họ đi đến căn tin ăn trưa, sau khi chờ mọi người quay về đông đủ thì lại đến phòng ngủ.
Sau khi đến căn tin ăn trưa, Tùy Hầu Ngọc đột nhiên cảm thấy căn teen ở trường cấp ba Phong Tự nấu ăn ngon thật. Ở đây nước dùng vừa nhạt vừa nhiều, thật sự rất khó ăn.
Đang ngồi tù hay sao vậy?
Hầu Mạch nhận ra, nhỏ giọng khuyên: “Đừng quan tâm những chuyện này. Ở đây rất khổ, nhưng huấn luyện viên ở đây có hệ thống huấn luyện riêng, sau khi luyện ở đây cậu sẽ cải thiện được rất nhiều. Quan trọng hơn là ở đây có nhiều người, lúc được tự do luyện tập tôi sẽ dẫn cậu đi khiêu chiến lần lượt, gia tăng kinh nghiệm thực chiến.”
Tùy Hầu Ngọc gật nhẹ đầu, ngẩng đầu nhìn thấy đại thiếu gia như Tang Hiến cũng đang ăn. Cậu không muốn làm người đặc biệt bèn ăn theo.
Sau đó bọn họ lại đợi một lát ở căn tin, chờ những đội khác trong tỉnh tập hợp ổn thỏa hết rồi mới bắt đầu chia phòng ngủ.
Lúc Hầu Mạch và Tùy Hầu Ngọc nhận chìa khóa phòng thì không còn gì để nói, hai người bọn họ chẳng những không ở chung một phòng ngủ mà thậm chí còn không ở cùng một tầng lầu.
Hầu Mạch chỉ có thể đi tìm vị huấn luyện viên lúc trước, huấn luyện viên trả lời rất thẳng thắn: “Thầy xếp theo tên vợ chồng rồi mà!”
“Nhưng không phải là tụi em.”
Dường như huấn luyện viên còn muốn nói mấy câu nhưng ở bên cạnh lại có người gọi ông ấy, hình như là lại có đội khác tới, ông ấy chỉ có thể trả lời: “Trước tiên các em ở như thế đi, lúc nào rảnh rỗi thầy chuyển phòng cho.”
Hầu Mạch cũng không tiện làm phiền huấn luyện viên quá nhiều, dù sao hôm nay bọn họ cũng rất bận, chỉ có thể dẫn Tùy Hầu Ngọc đến phòng ngủ trước.
Phòng ngủ ở đây là phòng đôi, hai chiếc giường đơn đơn giản, một cái tủ treo quần áo, một cái bàn được ghép lại, hai cái ghế, ngoài ra thì không còn gì nữa.
Tắm gội và đi vệ sinh đều phải dùng chung một phòng.
Lúc Hầu Mạch giúp Tùy Hầu Ngọc trải giường chiếu vẫn còn lầm bầm: “Không đúng, tại sao vẫn còn tên vợ chồng? Cùng ai thế? Tên của hai đứa mình còn chưa giống vợ chồng à?”
Đúng lúc này có người kéo vali đi vào phòng ngủ, hai người bọn họ đồng thời nhìn về phía người nọ.
Người vừa đi vào cao khoảng hơn 180cm, chiều cao thật chắc cũng chỉ thấp hơn khoảng một hai centimet.
Đuôi mắt của hắn nhướng lên, rất giống mắt hồ ly. Khóe miệng vẫn còn có vết máu bầm, những chỗ khác trên cơ thể cũng có, hình như là vừa mới đánh nhau xong, vết thương chưa kịp lành lại, uổng cho một khuôn mặt không tệ.
Dưới ánh nhìn của Tùy Hầu Ngọc và Hầu Mạch, hắn đi thẳng vào, ánh mắt nhìn bọn họ mang theo vẻ kiêu ngạo.
Hầu Mạch nhìn thấy hắn khá quen, lúc này mới nhận ra hắn là một người trong cặp đôi đánh đơn của trường trung học Nam Vân.
Người mới tới hơi lườm bọn họ, kéo vali đi vào phòng, ngồi trên một cái giường khác nghỉ ngơi một lát.
Hầu Mạch chào hỏi hắn trước: “Chào cậu, chúng tôi ở trường cấp ba Phong Tự. Tôi tên là Hầu Mạch, cậu ấy là đồng đội của tôi Tùy Hầu Ngọc.”
“Ừm, tôi biết các cậu.” Người nọ quay đầu lại nhìn về phía bọn họ, “Cặp đôi không phân cao thấp với Khương Duy, Lục Thanh Huy đúng không?”
“Ừm.”
Đôi mắt của người nọ thật sự quá sắc bén, lúc nhìn người trông cứ như đang hằm hằm hoặc giống như đang trừng người ta.
Tùy Hầu Ngọc là một viên bánh sữa đậu viên hung dữ.
Còn người này là hung phạm, nếu sinh vào thời cổ đại thì chắc chắn hắn sẽ là một kẻ liều mạng. Vì nếu trong tay không có mấy mạng người thì ánh mắt cũng sẽ không hung ác đến nước này.
Hầu Mạch nhìn bạn cùng phòng của Tùy Hầu Ngọc thì phát sầu, nếu người này và Tùy Hầu Ngọc không hợp nhau, lỡ đánh nhau thì phải làm sao bây giờ?
Tính tình của Tùy Hầu Ngọc hơi tí là bùng cháy, sẽ không bao giờ nhường nhịn đối phương, mà đối phương xem ra cũng không phải người hiền lành gì.
Nhất định phải đổi phòng ngủ!
Nếu không Hầu Mạch sẽ lo lắng đến không ngủ được, cuối cùng hắn và Tùy Hầu Ngọc sẽ cosplay gấu trúc ở căn cứ.
Đột nhiên người nọ nghĩ đến chuyện gì đó, tự giới thiệu về mình: “À đúng rồi, tôi tên là Hà Thị Bích.”
Tùy Hầu Ngọc & Hầu Mạch: “…”
Cái dcm nó chứ chuyện này… Ngại ngùng ghê.
Tùy Hầu Ngọc và Hà Thị Bích?
Hầu Mạch đột nhiên cảm thấy mình thua rồi, thua vì chuyện văn hóa lịch sử từ xưa truyền lại. Hắn là cái thá gì chứ? Hắn chỉ mang họ Hầu mà thôi.
Lúc này lại có người đi vào trong phòng ngủ của bọn họ, vóc dáng rất cao, là người có dáng vẻ gầy gò cao lãnh.
Người này có một bản mặt chán đời, trước đó Cố Ly Bạc bi quan chán đời là bởi vì dáng vẻ chán chường của hắn, còn người này thì là bởi vì tướng mạo và khí chất.
Hắn đeo kính, miệng hơi nhếch, nở một nụ cười đắc ý, còn hiện lên một tia cảm giác cấm dục.
Nếu khóe mắt người này không dán băng cá nhân, mặt mày không xanh xao thì đúng là rất đẹp trai.
Tùy Hầu Ngọc và Hầu Mạch liếc nhau một cái, dường như đã xác định được là hai người này đánh nhau đây mà.
Hầu Mạch nhỏ giọng nói: “Là đồng đội đánh đôi của cậu ta.”
“Ò.”
Chàng trai có khuôn mặt bi quan chán đời đi đến đặt một phần cơm lên trên mặt bàn, nói: “Trong căn tin chỉ còn lại mấy món ăn, tôi mang một phần đến đây cho cậu.”
“Mang đi đi, tôi không ăn.” Hà Thị Bích không thèm nhìn hắn, khó chịu nói.
“Buổi chiều phải bắt đầu huấn luyện rồi.”
“Tôi nói tôi không ăn, cậu không hiểu sao?”
Chàng trai có khuôn mặt chán đời nhìn Hà Thị Bích thật lâu rồi khẽ gõ lên phần cơm ở trên bàn một cái, nói giọng trầm thấp: “Dm cậu thích thì ăn không thích thì thôi.”
Nói xong hắn xoay người rời khỏi phòng ngủ.
Tùy Hầu Ngọc và Hầu Mạch xem trò vui cả buổi, liên tục liếc nhau ra hiệu, cuối cùng Hầu Mạch đeo ba lô của mình rồi dẫn Tùy Hầu Ngọc lên lầu.
Sau khi đi ra ngoài, lòng hiếu kì của Tùy Hầu Ngọc lại nổi lên: “Tôi nghi ngờ rằng vết thương trên người bọn họ là do hai bọn họ đánh nhau mà có.”
Hầu Mạch vừa đi theo vừa thổn thức: “Đột nhiên tôi cảm thấy ban đầu quan hệ giữa chúng ta cũng rất tốt.”
Chí ít Hầu Mạch vẫn không nỡ đánh vào mặt Tùy Hầu Ngọc, Tùy Hầu Ngọc đánh nhau cũng tương đối có chừng mực.
Hầu Mạch đang dọn dẹp phòng ngủ của mình thì nhìn thấy Đặng Diệc Hành đi ngang qua bèn gọi Đặng Diệc Hành lại nghe ngóng: “Cặp đánh đôi ở trường trung học Nam Vân xảy ra chuyện gì vậy, sao bầu không khí đáng sợ thế?”
Đặng Diệc Hành thản nhiên trả lời: “Bọn họ trước giờ là vậy đó. Lần trước thi đấu với Khương Duy, Lục Thanh Huy kéo dài hơn hai mươi phút, nghe nói là bởi vì cặp đôi ở trường trung học Nam Vân đánh nhau trong lúc thương lượng chiến thuật. Nhưng không thể không thi đấu trận chung kết nên bọn họ giấu chuyện đánh nhau đi. Có điều đây cũng là tin tức ngầm tao nghe đồn thôi, không biết là thật hay giả.”
Hiện tại xem ra hơn phân nửa là bọn họ mâu thuẫn thật.
Hầu Mạch ngoắc ngón tay với Đặng Diệc Hành, nhỏ giọng nói: “Trời tối ngày mai đi lấy điện thoại với tao.”
Đặng Diệc Hành nghe xong liền cười: “Hôm nay không đi à?”
“Hôm nay chắc chắn sẽ có một đám người quan sát, ngày mai sẽ an toàn hơn.”
Tùy Hầu Ngọc kinh ngạc: “Cậu giấu ở đâu vậy?”
Hầu Mạch chĩa ngón tay cái ra ngoài: “Trước khi vào cửa không phải tôi đi dạo vài bước ở bên ngoài à? Tôi ném điện thoại ra bên ngoài rào chắn, có dùng màng chống nước bọc ở bên ngoài, điện thoại di động cũ nát rồi nên sẽ không sau đâu.”
“Đã mang theo điện thoại rồi, sao cậu lại còn học thuộc số điện thoại?”
“Lỡ đâu bị huấn luyện viên nhặt được, xem xét mấy số gọi đến ở bên trong hoặc là điều tra mấy dãy số đó thuộc địa phương nào, tìm hiểu nguồn gốc thì sẽ biết ngay là ai ở trường nào ném, cho nên ghi nhớ ở trong đầu là an toàn nhất.”
Tùy Hầu Ngọc nghe vậy thì không ngừng khen: “Lợi hại thật đấy.”
Hầu Mạch cười trả lời: “Đây là kinh nghiệm, hồi cấp hai tôi đã đến cái nơi quỷ quái này một lần, vẫn còn nhớ rõ lắm.”
Sau khi đội tennis trường cấp ba Phong Tự thu dọn xong đều bất giác đi đến chỗ của Hầu Mạch, chưa đầy một lát đã tập hợp ở trong phòng ngủ của Hầu Mạch.
Đặng Diệc Hành không có chỗ ngồi bèn ngồi luôn lên bàn, đột nhiên cảm thán: “Ai, tôi nhớ Nhiễm Thuật.”
Tất cả mọi người nhìn về phía Đặng Diệc Hành.
Ngay sau đó Đặng Diệc Hành nói: “Tôi vô cùng muốn nghe cậu ấy chửi chỗ này, mỗi một câu chửi sẽ là một từ mà chúng ta không thể tưởng tượng nổi.”
Tùy Hầu Ngọc nghe xong thì bật cười.
May là Nhiễm Thuật không đến, nếu không cậu ấy sẽ không chịu nổi nơi này.
Đặng Diệc Hành thì chột dạ nhìn Tang Hiến mấy lần.
Hắn nhìn nhầm à? Hình như lúc hắn nói nhớ Nhiễm Thuật, Tang Hiến đã trừng mắt liếc hắn một cái thì phải?