Nhưng mà nữ nhân trước mắt má phấn môi son, mắt phượng mài ngài con mắt ấn chứa xuân tình, trừ mi tâm có ấn ký màu đỏ ra thì những nét đặc thù giống hệt như Đoạn Như.
Đoạn Như! Nàng chính là Đoạn Như!!
Trong nội tâm của Tần Tiêu trong tức giận mắng: làm sao có thể như vậy! Quá hoang đường! Tại huyện Vũ Xương ta tận mắt nhìn thấy đạo sĩ làm lễ đưa tiễn mà, sau đó đem một nhà ba người của Đoạn Như hạ táng. Chữ trên bia mộ là do hắn tự tay viết lên.
Cảm giác trong nội tâm của Tần Tiêu chính là dòng nước lạnh tràn ngập nội tâm, thực sự có loại chuyện xác chết sống lại sao?
Từ Tiểu Nguyệt vẫn không coi ai ra thì uống trà của mình. Xuất ra một cái lưu ly cổ bình, nàng đổ một dòng nước u làm vào trong chung trà, trên mặt xuất hiện nụ cười lạnh nhạt.
Hai người cứ như vậy lẳng lặng ngồi đối diện với nhau, Từ Tiểu Nguyệt lạnh nhạt tự nhiên, Tần Tiêu nhíu mày càng chặt hơn.
Tần Tiêu kiềm chế tâm thần, trái tim đập thình thịch lúc nãy đã bình phục lại, cũng dần dần yên tĩnh, rốt cục lông mày đang nhíu lại cũng giãn ra.
Từ Tiểu Nguyệt cầm lấy một cây trâm ngọc nhẹ nhàng quấy ấm trà, lá trà nổi lên mặt nước sau đó chìm vào trong nước. Lúc này hơi ngẩng đầu lên nhìn qua Tần Tiêu cười:
– Xem ra lòng hiếu kỳ của Tần đại nhân rất nặng, nhưng mà vẫn giữ được bình tĩnh.
Tần Tiêu lúc này đã hoàn toàn bình phục như thường, hơi than một hơn, tự giễu cười nói:
– Ta thừa nhận vào lúc vừa rồi ta thật có chút kinh sợ.
– Còn rất thành thật.
Từ Tiểu Nguyệt cười lên, ánh mắt của nàng nhìn vào trong ấm trà, nàng đem nó đặt lên cái lò đồng, cũng đem ngọc trâm ném vào trong lửa than.
– Đa tạ khích lệ.
Tuy nói ra lời này nhưng Tần Tiêu lại cảm giác được như bị người ta tát một cái, trong nội tâm nghẹn khuất. Xem ra chính mình từ khi mới bắt đầu cũng có chút khinh địch. Từ Tiểu Nguyệt này đúng là không phải nhân vật bình thường. Tâm trí, thủ đoạn, trí tuệ cùng kiến thức của nàng không có điểm nào thua kém những nhân vật kiệt xuất nhất Tần Tiêu gặp qua.
– Cũng giống như trình tự làm việc, tài liệu giống nhau nhưng người đọc lại hiểu khác nhau, nấu trà cũng ra hương vị khác nhau. Tần đại nhân cũng biết vì sao ta ném ngọc trâm này vào trong lò lửa không?
Tần Tiêu cười khổ:
– Không biết. Có lẽ là bí phương độc môn nào đó. Ta đã nói qua Ta không hiểu trà đạo.
Từ Tiểu Nguyệt cười cười, đôi mắt ẩn chứa xuân ý nhìn qua Tần Tiêu, trong ánh mắt có khói sương lưu chuyển, nói:
– Ta cũng nói cho Tần đại nhân biết kỳ thật ngọc trâm và pha trà cùng hương vị của trà không có bất cứ quan hệ nào. Ta đem ngọc trâm ném vào trong lửa thuần túy là vì thấy thú vị, hoặc là nói ta xa xỉ và giàu có. Không hơn.
Tần Tiêu thở dài một tiếng, lắc đầu:
– Bội phục! Phượng Nhi, ta xem như đã hiểu ý của ngươi rồi.
Từ Tiểu Nguyệt cười khanh khách, nói:
– Đại nhân thật sự là tâm hữu linh tê, thông minh hơn người. Nói chuyện với người thông minh như đại nhân thật sự là chuyện thú vị của nhân sinh!
Tần Tiêu có chút buồn khổ: vì cái gì lần này tới Ngạc Châu đụng phải đều là nhân vật thông minh hơn người thế này? Từ Tiểu Nguyệt này cho ta xem mặt cũng không có vội vã tranh luận với mình là nàng chẳng phải Đoạn Như, chỉ trong một thời gian ngắn lại cho Tần Tiêu đáp án mình khác Đoạn Như. Sau đó mượn dùng quan hệ giữa trà và trâm ngọc để thuyết minh và Đoạn Như căn bản không phải một người. Nhưng bởi vì gương mặt của hai người giống nhau nên ta trước tiên cho rằng nàng là Đoạn Như…
Cũng như thời điểm ta nhìn nàng pha trà, nàng đem ngọc trâm ném vào trong lửa than, đương nhiên cho rằng nàng làm như vậy là bí phương độc môn nào đó, có thể làm ra trà tốt để uống. Hơn nữa nàng còn cố ý hỏi ngược lại vấn đề ” tài liệu giống nhau nhưng người đọc lại hiểu khác nhau, nấu trà cũng ra hương vị khác nhau “, nàng nói như vậy cũng gợi ý cho ta suy luận đi theo ý nàng muốn nói; sau đó lại hỏi ta vì sao đem ngọc trâm ném vào trong lò lửa… Kỳ thật đây chỉ là thấy thú vị thì làm, không thú vị thì bỏ.