Trên giấy viết Thiệu Kình khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, thân cao chừng sáu thước*, thích mặc quần áo sặc sỡ, khuôn mặt tuấn mỹ, nhưng không phải kiểu tuấn mỹ ngay thẳng, cũng không phải tuấn mỹ kiểu nhẹ nhàng, mà giống loại người sẽ dùng khuôn mặt để mê hoặc người khác.
(*6 thước: tầm khoảng 1m9).
Mà ở Hãn Vân trại, người quản chuyện quan trọng không phải trại chủ, mà là nhị đương gia, cũng là người được bọn cường đạo tin phục nhất.
Thiệu Kình cực kỳ tự phụ, lại toàn thích làm chuyện kỳ lạ, tính tình cố chấp, muốn gì thì sẽ không từ thủ đoạn để đoạt lấy.
Ông Cảnh Vũ nhìn những thông tin này, sắc mặt nghiêm trọng đem tờ giấy đưa cho Minh Nguyệt, Minh Nguyệt nhận lấy rồi nhìn thoáng qua, trên mặt liền trầm xuống.
“ Nương tử, có phải Lục Anh Nương nói dối muốn dọa nương tử không? ”
Ông Cảnh Vũ suy nghĩ một chút, sau đ lắc đầu: “ Nàng ta không dám, mặc dù miệng nàng ta nói nhị đương gia tới là vì ta, nhưng nàng ta đã đem tin đưa tới, tức là trong lòng nàng ta cũng sợ, muốn ta giải quyết tai họa ngầm là nhị đương gia này ”
Suy nghĩ, nàng còn nói: “ Còn nữa, chỉ có ngần ấy tin tức, nàng ta có thể làm giả được sao? ”
Dư quang đánh mắt nhìn trang giấy: “ Lấy đem đi đốt đi ”
Minh Nguyệt lên tiếng, sau đó lui ra.
Ông Cảnh Vũ sờ lên đầu Lan ca nhi, suy nghĩ dần dần bay xa.
Cực kỳ tự phụ, lại làm việc kỳ lạ, tính tình cố chấp, nếu muốn thứ gì thì sẽ không từ mọi thủ đoạn cướp về?
Nếu đúng là như vậy, vậy người này nếu đến Kim Đô thì sẽ nhắm tới nàng. Một ngày không bắt được người này, hắn ta chính là một tai hoạ ngầm cực lớn.
Nhưng phải bắt như nào?
Cây cối bên ngoài viện bị mạng nhện giăng kín.
Hình như bởi vì có cành lá che khuất, cho nên không thấy rõ lắm, có một bướm phượng nhỏ chậm rãi thong thả bay tới, không chút nào biết phía trước có nguy hiểm đang chờ nó.
Không có bất kỳ điều gì ngoài ý muốn, không bao lâu sau, bướm nhỏ rơi vào lưới nhện, sắp trở thành bữa ăn cho nó.
Ông Cảnh Vũ cảm thấy hoàn cảnh của mình giống với con bướm phượng trắng ấy.
Nhưng nghĩ lại, cường đạo có thể đặt bẫy bắt nàng, vậy tại sao nàng không thể đặt bẫy bắt lại hắn ta.
Người tự phụ thường sẽ tự đại, tự tin quá mức khẳng định sẽ lộ ra sơ hở, trước tiên nàng chỉ cần bố trí người thật tốt, sau đó chờ hắn ta tới tìm nàng.
*
Kim Đô phồn hoa phú quý mê hoặc mắt người, buổi tối đường phố náo nhiệt.
Từ đầu năm Lạc tiểu quận vương nghe lời phụ thân mà rời khỏi Kiêu Kỵ binh.
Đợi đến cuối tháng năm thì nghe tin Kiêu Kỵ binh xuất chinh đến Ung Châu, lúc đó mới biết phụ thân vì sao bỗng nhiên gọi hắn rời Kiêu Kỵ binh.
Đối với loại hành vi trốn tránh này, Lạc tiểu quận vương cảm thấy rất trơ trẽn, đã cãi nhau với phụ thân mình. Mấy tháng đã qua, hai cha con mỗi lần gặp mặt đều sẽ ầm ĩ.
Khi nghe tin Ung Châu đại thắng, Tạ Quyết đại thắng, Lạc tiểu quận vương mới thở dài một hơi.
Nhưng vẫn không muốn đối mặt với phụ thân hắn, cho nên ngày đêm không ở trong phủ, cưỡi ngựa đi phố đông phố tây.
Bên cạnh có mấy bằng hữu tốt, có người chậm rãi nói: “ Nếu tiểu quận vương cũng đi Ung Châu, không chừng cũng có thể lập xuống công tích ”
“ Đáng tiếc thật, tuy nhiên ngẫm lại, quận vương sao có thể để tiểu quận vương đi Ung Châu bình loạn chứ ”
Lạc tiểu quận vương lắc đầu, nói: “ Đưa ta vào quân chính là ông ấy, buộc ta rời khỏi cũng là ông ấy, thật không rõ trong đầu lão già này đang nghĩ gì? ”
Bằng hữu tốt cười một tiếng: “ Có cái gì mà không hiểu, đơn giản là lo lắng an nguy của tiểu quận vương thôi ”
Mấy người cũng không có cách nào khác nên chỉ biết cười.
Lạc tiểu quận vương lắc đầu: “ Thôi thôi, nói nhiều cũng vô ích, nhưng cũng may Tạ hầu đánh thắng trận, điều này mới là quan trọng. Ngày hôm nay ta vui, ta mời các ngươi đến tửu lâu nhậu nhẹt ”
Mấy người lập tức ồn ào: “ Đi, đi tửu lâu lớn nhất, hung hăng làm thịt tiểu quận vương! ”
Mấy người hai chân kẹp ngựa mà đi, nhưng lúc này cách đó không xa có tiếng pháo vang lên, ngựa bị kinh hãi, bọn hắn đang muốn dừng lại, chờ pháo đốt xong lại đi tiếp, nhưng lại không nghĩ có pháo bay thẳng đến, bay vào phần bụng của một con ngựa.
Tiếng vang đinh tai nhức óc khiến ngựa giật mình, người trên lưng ngựa vội kéo dây cương khống chế nhưng con hắc mã vẫn lao về phía trước.
Lạc tiểu quận vương kinh hô gọi tên người nọ một tiếng.
Sau đó nhanh chóng giục ngựa đuổi theo.
Ở ngã tư phía trước có người bán hàng rong đẩy xe chở vải đi ngang qua, nghe được tiếng hô to “tránh ra”, ngẩng đầu nhìn lại liền thấy một con hắc mã đang thất kinh lao về phía hắn, sắc mặt người bán hàng rong bỗng nhiên thay đổi.
Mắt thấy ngựa sắp tới, trong lúc vội vã, người bán hàng rong cầm lấy gậy gỗ nhảy xuống xe ngựa, hướng phía chân trước của ngựa đang lao tới hung hăng đập mạnh một cái, tốc độ cực nhanh lại vô cùng hung ác.
Chân trước của ngựa bị một gậy này đánh xuống, cơ thể khổng lồ vẫn hướng về phía trước, người trên ngựa quyết định nhảy xuống.
Đại hắc mã đụng phải tấm ván gỗ của xe, vải vóc trên xe rơi ra khỏi xe ba gác, theo đó hắc mã tiếp tục lao về phía trước, đụng hỏng hai gian hàng mới dừng lại được.
Nam nhân nhảy xuống khỏi lưng ngựa bị quăng ngã xuống đất.
Cũng may có chút võ công, mới không bị ngã đến tàn phế.
Người buôn hàng rong cũng không nhìn hắc mã cùng nam tử ngã ngựa, vội vàng đem vải vóc rơi xuống đất chuyển về trên xe.
Lạc Quân cùng hai bằng hữu chạy tới vội vàng xuống ngựa, hắn thấy bằng hữu trên người đầy bụi đất, thở dài một hơi, rồi đem vải vóc nhặt lên.
Lúc mới nhặt vải thì sửng sốt một chút, nhưng sau đó đã bị tiểu thương đoạt lại: “ Không làm phiền vị đại gia này, tiểu nhân sẽ tự mình nhặt ”
Lạc Quân ngây người xong thì tiểu thương đã đem toàn bộ vải vóc mang lên xe, không hề ở lại mà đánh xe ngựa rời đi.
Lạc Quân thoáng chút đăm chiêu nhìn xe ngựa rời đi.
Vải vóc kia rất nặng, nặng đến mức giống như bên trong giấu đồ gì đó. Kèm theo sự khẩn trương của tên kia, bên trong vải tuyệt đối có điều mờ ám!
“ Ô Vân, Ô Vân!? ”
Lúc này, sau lưng Lạc Quân truyền đến vài tiếng la, hắn xoay người lại liền thấy bằng hữu ngồi xổm trước hắc mã, đau lòng khóc to.
Hắc mã giãy giụa muốn đạp móng đứng lên, nhưng móng trước lại giống như không động đậy được, mặc kệ thế nào cũng đứng dậy không nổi, chỉ có thể đau đớn hí lên.
Trong quân, Lạc Quân ở dưới tay Tạ Quyết hai năm, tính cảnh giác mạnh hơn người bình thường nhiều.
Sắc mặt Lạc Quân nghiêm túc nhìn hắc mã bên cạnh, sờ soạng lên chân của hắc mã đang run rẩy, mò tới chỗ khớp xương, sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống.
Xương cốt đứt đoạn.
Trong cơn hoảng loạn, không có chút chuẩn bị nào, một gậy liền đánh gãy chân ngựa?
Người bình thường nào có sức như vậy?
Sắc mặt Lạc Quân nghiêm trọng, đột nhiên đứng lên nhìn về phía hai bằng hữu khác, để bọn hắn đưa lỗ tai tới, sau đó hạ giọng, nhanh chóng nói: “ Xe ngựa kia có điều mờ ám, ta nghi hắn là mật thám. Hiện tại ta sẽ đuổi theo, trên đường sẽ lại lưu ám hiệu của Tân An quận vương phủ, các ngươi lập tức đi Tân An quận vương phủ nói với phụ thân ta, để ông ấy phái mấy tên võ công cao cường chân tay nhanh nhẹn chút rồi đưởi theo ám hiệu ”
Dứt lời, cũng không đợi bọn hắn phản ứng lại, quay người liền chạy về phía đám đông.
Hai người kia cũng không dám chậm tre, một người ở lại thu dọn tàn cuộc, một người thúc ngựa đi Tân An quận vương phủ báo cáo tình huống này.